Bài viết liên quan:

Homeless Man Steve

This evening as I was leaving Best Buy, I noticed this man going through the garbage can outside of the store. As I walked to my car I watched him as he reached in the garbage can and pulled out fast food trash bags and inspected all that was in the thrown away bags. He did this for several minutes. He would find a few fries in one bag and a bite or two of a hamburger in another bag. You can see the hamburger wrapper by his knee where he was placing the food items he’d found.

He never bothered anyone or tried to stop and beg for money as people entered and left the store. After he went through the entire trash can he neatly cleaned up the area and wrapped up the food he found in the dirty hamburger wrapper. My heart literally hurt for him. I am not someone who just hands out money or even helps homeless people because so many are not truly homeless. I don’t guess I’ve ever seen someone actually go through a garbage can to try to find food to eat.

Steve

Steve

I knew I had to help him. I got out of my car and asked him if I could buy him something to eat. He told me he would appreciate anything I could get him. He was on a bike and I told him if he’d follow me I’d buy him a meal at the fast food place around the block. He followed me and I bought him the biggest meal they had on the menu. The only request he gave me for his order was if I could get him a big glass of sweet tea to go with his meal!

When I brought him his food, he was so thankful. He told me his name was Steve and he’d been homeless ever since his sister died last September. He was trying to get off the streets, but it was so hard. I told him God loved him and I would pray for him. He told me again how much he appreciated the meal.

When I got back in my car, I drove off with such a heaviness in my heart for this man. I drove down the road and felt compelled to go back to help this man. When I came back he had finished his meal and was riding away. I pulled up beside him and asked him if there was any way I could help him. He told me not really. He never asked me for money. I asked him if I could buy him a few meals and put it on a gift card for him. He told me that would be so kind. I drove to McDonalds and bought him some meals and gave him a gift card.

He broke down crying. He told me that he prayed for me today! I wasn’t sure what he meant (I was assuming he was praying for me for what I did for him) so I thanked him. He said, “No, you don’t understand. I prayed that God would send someone to buy me a hot meal today… and he sent you!” I didn’t know what to say… I was speechless! Praying for a hot meal wasn’t a prayer I had prayed today! Come to think of it, that’s not a prayer I’ve ever prayed! I always pray over my food, but I’ve never prayed for a meal… its expected! I’ve never doubted that I wouldn’t be able to eat… Tears began to fill my eyes! Oh my… how blessed am I… Maybe God used me to answer this man’s prayer… to let him know that He cares for Him and knows what goes going through! But, maybe God used this man to show me just how blessed I am and what I take for granted…

He said, “You see, I have cancer!” He pulled up his shirt and pointed to a huge mass that was poking out from his stomach. He said said he knew it wouldn’t be much longer. I asked him if knew Jesus. He told me that he did. I asked if I could pray for him and he said that I could. We prayed right there on the sidewalk of McDonalds. Tears just poured from his eyes. He told me he knew that he was going to die and that he was ready to die. He was tired of being in pain and he would be better off dead because this was no life – living this way. I stayed and encouraged him for a few minutes trying to fight back my tears. My prayer is that I showed him the love of Jesus today… that something I said gave him a hope.

You see, everybody has a story! I know Steve’s story now… all because I felt compelled to help him… he ended up touching me today!

When I left him, I knew I had done what God wanted me to do! God put him in my path today… I know he did! I’ve never felt such a feeling to help someone as I did today. I was reminded again of how blessed I am! I have a vehicle that gets me from place to place, I have a roof over my head, clean clothes, money to buy a hot meal, running water, electricity, my health, a job, family, and friends! Sometimes God sends situations our way to remind us of how blessed we are! If you’ve read this far, please remember Steve in your prayers!

Yes, I have been blessed, God’s so good to me! Precious are His thoughts of you and me! There’s no way I could count them, there’s not enough time, so I’ll just thank Him for being so kind. God has been good, so good! I have been blessed!
 

 

By: John Brantley
Principal at A. C. Moore Elementary

 

 

Steve- Người đàn ông vô gia cư

Tối nay khi tôi vừa rời khỏi trung tâm mua sắm Best Buy. Tôi đã chú ý đến một người đàn ông khi đi ngang qua thùng rác nằm bên ngoài cửa hàng. Khi tôi đã bước vào xe của mình tôi cũng chú ý đến ông ấy như thể ông ấy tiến đến gần thùng rác và lôi ra nhưng túi thức ăn nhanh và xem xét mọi thứ trong những cái túi đã vứt đi. Anh ta làm điều này trong vài phút. Ông ấy muốn tìm một số trái cây trong một cái túi và vài mẩu bánh mì kẹp thịt trong túi khác. Bạn có thể thấy miếng bánh trên đầu gối ông ta nơi mà ông đặt những gì tùm được lên đó.

Ông ấy không bao giờ làm phiền mất kì một ai hoặc cố chặn và cầu xin tiền từ người ra vào cửa hàng. Sau đó ông ấy đã dọn toàn bộ khu vực thùng rác và gói thức ăn tìm thấy trong giấy gói bánh hamburger bẩn. Trái tim của tôi thật sự thấy sót cho ông ấy. Tôi không phải là người người mà hay giúp đẵ tiền hoặc thậm chí giúp đõ những người vô gia cư vì quá nhiều người không thật sự vậy. Tôi không thể nào đoán được tôi đã từng thấy một ai đó thực sự cố tìm thức ăn trong đống rác của người khác.

Steve

Steve

Tôi biết rằng tôi phải giúp ông ấy. Tôi đã ra khỏi xe của tôi và hỏi nếu tôi có thể mua cho ông ấy một thứ gì đó để ăn. Ông ấy nói với tôi ông ấy cảm kích bất cứ thứ gì tôi cho. Ông ấy đi trên chiếc xe đạp và tôi nói với ông ấy nếu ông muốn theo tôi tôi sẽ trả tiền cho ông ấy một bữa ăn tại một nơi gần đây. Ông ấy theo tôi và tôi đã mua phần ăn lớn nhất có trên menu. Ông ấy chỉ yêu cầu một chyện rằng tôi có thể lấy một ly trà ngọt cùng với bữa ăn của ông ấy!

Khi tôi mang thức ăn đến, ông ta thực sự rất biết ơn. Ông ta nói với tôi tên của ông là Steve và ông đã thành người vô gia cư từ khi em gái mất vào tháng 9. Ông đã cố gắng để không còn sống người đường, nhưng điều đó quá khó. tôi nói với ông ấy chúa sẽ yêu thương và sẽ cầu nguyện cho ông. Ông lại một lầm nữa nói cảm kích vì bữa ăn.

Khi tôi quay trở lại xe của tôi, tôi đã lái xe với một tâm trạng nặng nề về người đàn ông đó. Tôi lái xe xuống đường và cảm thấy nên qua lại giúp đỡ ông ấy. Khi tôi trở lại và ông đã ăn xong và đang đạp xe đi. Tôi tiến lên bên cạnh ông và hỏi nếu có thể tôi có thể giúp ông bằng cách nào đó. Ông ấy nói với tôi là không cần. Ông ấy không cần tiền từ tôi. Tôi đã hỏi ông ấy nếu tôi có thể mua cho ông một vài bữa ăn và đặt nó trong thẻ quà tặng. Ông ấy nói với tôi như thế là quá tốt bụng. Tôi lái xe đến McDonalds và mua cho ông một vài phần ăn và đưa thẻ quà tặng cho ông ấy.

Ông ấy đã bật khóc. Ông nói với tôi hôm nay là ông ta đã cầu nguyện cho tôi. Tôi không đảm bảo rằng ông ấy làm vây (tôi cho rằng ông ta cầu nguyện cho tôi vì những gì tôi đã làm cho ông ấy) nên tôi đã cảm ơn ông ấy. Ông nói " Không, anh không hiểu". Tôi cầu Chúa sẽ cho ai đó đến mua cho tôi một bữa ăn hôm nay và ngày đã gửi anh đến đây. Tôi không biết phải nói gì... Tôi đã không nói nên lời! Cầu nguyện cho một bữa ăn nóng không phải một lời mà tôi đã cầu nguyện ngày hôm nay! Hãy nghĩ về điều này , nó không phải là lời cầu nguyện mà tôi đã cầu. Tôi vẫn luôn cầu nguyện cho thức ăn của tôi, nhưng tôi chưa bao giờ cầu nguyện cho một bữa ăn.. Hy vọng về điều đó! Tôi chưa bao giờ nghi ngờ rằng tôi không thể ăn.. giọt nước mắt bắt đầu lắm đầy trên mi mắt của tôi! ồ ... Làm thế nào tôi may mắn đên vậy ..... Có lẽ Chúa cũng đã đáp lại những lời cầu nguyện của tôi, tôi để ông ấy biết những gì đã trải qua! Nhưng Chúa đã dùng người đàn ông này cho tôi thấy may mắn thế nào và những gì tôi có được.

Ông ấy nói "ông ta bị ung thư!" Ông ta kéo áo lên và chỉ vào vài cái khối u lớn đang phù ra từ dạ dày của ông ta. Ông nói rằng ông ấy đã biết không còn sống lâu nữa. Tôi hỏi ông ta có biết Jesus. Ông ấy nói với rôi rằng đã biết. Tôi hỏi nếu tôi có thể cầu nguyện cho ông ấy và ông trả lời là có thể. Chúng tôi cầu nguyện ngay trên vỉa hè của MCDonalds. Những giọt nước mắt chảy ra từ mắt ông ấy. Ông ấy nói ông đã biết rằng ông chuẩn bị ra đi và sẵn sàng chết. Ông ấy đã cảm thấy đau đớn và ông ấy cảm thấy chết tốt hơn là sống bởi vì đây không phải là cuộc sống- sống kiểu này. Tôi ở lại và động viên ông ấy trong vài phút và cố gắng khích lệ ông ấy và gắng không khóc. Lời cầu nguyện của tôi đã cho ông ấy thấy Chúa Jesus hôm nay.. rằng đã cho ông ấy điều hi vọng.

Bạn thấy đấý, mỗi người có một câu chuyện! Tôi biết câu chyện của Steve ... tất cả bởi vì tôi đã cảm thấy phải giúp ông ấy cuối cùng ông ấy đã chạm vào tim tôi trong hôm nay!

Khi tôi chia tay ông ấy, tôi biết tôi đã làm được những gì Chúa muốn tôi làm! Chúa đặt ông ấy vào đường đi của tôi hôm nay.. Tôi biết như vậy! Tôi chưa bao giờ cảm thấy một cảm xúc khi giúp đỡ một ai đó vào hôm nay. Tôi được nhắc nhở rằng tôi may mắn như thế nào! Tôi có một chiếc xe để đi từ nơi này đến nơi khác, tôi có một mái nhà, quần áo sạch, tiền để mua một nữa ăn nóng, nước sinh hoạt, điện , một công việc, gia đình và bạn! Thỉnh thoảng chú gửi các tình huống theo cách của chúng ta để nhắc nhở chúng ta đang may mắn như thế nào! Nếu bạn đã đọc đến đây, hãy nhớ Steve trong những lời cầu nguyện của bạn.

Vâng, tôi đã may mắn. Chúa quá tốt với tôi ! Đặc biệt là suy nghĩ của Ngài về bạn và tôi! Không có cách nào tôi có thể đếm chúng, không đủ thời gian, vì vậy tôi sẽ chỉ cảm ơn Ngài vì đã quá tốt lành. Chúa đối đã quá tốt! Tôi đã được chúc phúc!

 

Dịch bởi: phamhoaian