Nghe bài giới thiệu về: Sức mạnh của niềm tin

The Power Of Belief

Eighty five year old retired doctor, Roger Bannister sold his old leather shoes for 266,500 pounds earlier this month. This was no ordinary pair of shoes. They are a piece of history and a symbol of the power of belief to break down barriers. Roger was wearing these shoes when he did what people in the 1950’s thought was impossible: he ran a mile in under 4 minutes. 3 minutes 59.4 seconds to be exact.

For years, the world’s top runners could not break the 4-minute mile. Some even thought it was physiologically impossible for a human to run faster than that. One of Bannister’s running rivals, Australian, John Landry spent two years seeking to break the record. From 1952 to 1954, he ran the mile at 4:02.1, 4:02.6, 4:02.8, 4:02.5, 4:02.7 and 4:02.3. After this last attempt he said: “Frankly, I think the four-minute mile is beyond my capabilities. Two seconds may not sound much, but to me it’s like trying to break through a brick wall. Someone may achieve the four-minute mile the world is wanting so desperately, but I don’t think I can.”

Meanwhile, Bannister, a medical student in England was working to break the same record. Just two years earlier Bannister was the favorite to win the mile in the Helsinki Olympics. He came in 4th. He was disappointed and defeated, but he didn’t give up.

1954 was Bannister’s final year of medical school. Even though he had only 45 minutes to train each day, he did have a couple of advantages. Through his medical studies, he knew that the body used less oxygen by running at a steady pace. And perhaps just as importantly, unlike Landry, he believed in himself. He regularly visualized his success as part of his training.

On the day of the race, Bannister waited for the wind to die down. His shoes were specially designed to be light and he had even shaved them down further himself. Everything was ready, and according to his plan, he paced himself perfectly running around the track. In the last lap he exploded with a mixture of emotions that he described as fear and pride. He collapsed as he crossed the finish line and the crowd erupted in cheers.

What was once impossible soon became taken for granted. Breaking the 4-minute mile is to this day an extreme accomplishment, but hundreds have done it, including a handful of high school students. Even stranger, Landry, the man who previously said he could not do it, ended up breaking the 4-minute barrier just 46 days after Bannister. All he needed was a little extra belief, which Bannister’s feat provided. What barriers could you break if you believed strongly enough?

Source: Deep English

 

 

Sức mạnh của niềm tin

Bác sĩ 85 tuổi đã về hưu, Roger Bannister đã bán đôi giày da cũ rích của ông với giá 266,500 bảng Anh đầu tháng này. Đây không phải một đôi giày bình thường. Chúng là một phần của lịch sử và là biểu tượng của sức mạnh niềm tin để phá vỡ những rào cản. Roger mang đôi giày này khi ông ta là những điều mà những người vào thời những năm 1950 cho là không thể: ông ta chạy 1 dặm dưới 4 phút, chính xác là 3 phút 59 giây.

Nhiều năm trôi qua, các vận động viên hàng đầu thế giới không thể phá kỉ lục 1 dặm trong 4 phút của ông. Thậm chí một số người nghĩ rằng sức khỏe một người không dễ dàng gì chạy nhanh hơn mức đó. Một trong những đối thủ của vận động viên Bannister là John Landry (người Úc) dành ra 2 năm tìm cách phá vỡ kỷ lục đó. Từ năm 1952 đến năm 1954, ông ấy chạy 1 dặm trong 4 phút 02.1, 4 phút 02.6, 4 phút 02.8, 4 phút 02.5, 4 phút 02.7 và 4 phút 02.3. Sau cố gắng cuối cùng, ông ấy nói: "Chân thành thì tôi nghĩ 1 dặm 4 phút là vượt quá khả năng của tôi. 2 giây không phải nhiều, nhưng với tôi, điều đó giống như cố gắng phá vỡ một bức tường. Một người nào đó có thể đạt được 1 dặm 4 phút, một kỉ lục mà thế giới đang rất khát khao, nhưng tôi không nghĩ tôi có thể làm được.

Trong lúc đó, Bannister, một sinh viên ngành y ở Anh cũng đang cố gắng phá kỉ lục đó. Chỉ trong vòng 2 năm, Bannister được trông đợi sẽ chiến thắng kỉ lục ở Olympics Helsinki. Ông ấy về vị trí thứ 4. Bannister rất thất vọng và bị thất bại nhưng ông đã không từ bỏ.

1954 là năm cuối ở trường y của Bannister. Mặc dù ông ấy chỉ tập luyện 45 phút mỗi ngày nhưng lại có một số lợi ích. Thông qua những nghiên cứu y học của mình, Bannister biết rằng cơ thể sử dụng ít oxi hơn khi chạy với tốc độ đều đặn.Và có lẽ điều quan trọng, không giống Landry, ông ấy tin vào bản thân mình. Ông ấy thường xuyên hình dung thành công của ông như là một phần của việc tập luyện.

Vào ngày đua, Bannister đợi gió lặng. Giày của ông được thiết kế đặc biệt nhẹ và thậm chí ông ấy đã tự mình cạo chúng hơn nữa. Mọi thứ đã sẵn sàng và theo như kế hoạch, ông ấy đã chạy từng bước rất hoàn hảo xung quanh đường đua. Ở vòng đua cuối cùng, cảm xúc của ông đã bị xáo trộn giữa sự sợ hãi và niềm tự hào. Bannister ngã gục ngay khi vượt qua vạch đích và khán giả đổ xô ra chúc mừng.

Một điều mà trước đây là không thể thì bây giờ đã trở thành hiển nhiên. Phá kỉ lục một dặm 4 phút vào ngày đó là một thành tích đáng khen nhưng sau này hàng trăm người đã làm được điều đó bao gồm một số bạn học sinh phổ thông. Thậm chí người lạ như Landry, người trước đây đã nói không thể làm điều đó. cuối cùng đã phá vỡ được kỉ lục chỉ sau Bannister 46 ngày. Tất cả điều mà ông ấy cần là thêm chút niềm tin, điều mà Bannister đã mang lại. Rào cản sẽ bị phá vỡ nếu chúng ta có đủ niềm tin.

 

Dịch bởi: biamhuy, mthanhhien, hongnhung