Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. Tại sao Apple là tương lai của chủ nghĩa tư bản

Tại sao Apple là tương lai của chủ nghĩa tư bản

18/08/2018
Mức trung cấp

Why Apple Is the Future of Capitalism

With Apple Inc. now exceeding $1 trillion in market capitalization, it’s tempting to understand this moment in terms of the dominance of all-too-large companies and technology in our lives.

An Apple Store in Hong Kong.CreditMarcio Rodrigo Machado/S3studio, via Getty Images

Those interpretations obscure Apple’s other accomplishment — pioneering a financial model that is the envy of corporate America. Sure, Apple produces innovative phones and laptops, but look inside its sleek exterior and you’ll find an elegant financial machine that has become the ideal for corporate America. Without investing significantly in hard assets, Apple spins cash and returns it to shareholders at a stunning rate. It’s difficult not to admire.

But the model that has been perfected at Apple is risky and imitated poorly by many American corporations. The next decade will reveal whether these imitations were a series of brilliant moves or large-scale financial engineering.

First, consider the changes in how Apple rewards its shareholders and is financed. Six years ago, the company owed no debt and had never undertaken a share buyback or paid dividends. Pressured by a shareholder revolt in 2013, it is now transformed.

Apple has $115 billion of debt outstanding, and it has distributed $288 billion to its shareholders in the past six years, most of it through share buybacks. In the most recent nine months alone, Apple bought back $54 billion worth of shares.

This transformation is representative of trends in corporate America. According to the Federal Reserve, corporations have issued on net over $1.3 trillion of debt and retired over $1.9 trillion of equity over the past four years. American companies are borrowing money to buy their own shares in what is tantamount to a huge, slow-motion leveraged buyout.

Apple has conducted its buybacks responsibly: It bought shares when they were relatively cheap, rewarding the patient shareholder. Other companies have not been so prudent, taking on debt to make ill-timed purchases of expensive shares rather than investing in growth opportunities. In some cases, they have done so simply to push up share prices so that management can meet goals for quarterly earnings or metrics that trigger compensation.

Second, Apple’s financial model emphasizes cash flow over profits. Apple is not simply immensely profitable; in 2017, it generated $16 billion more in operating cash flow than profits. It does that in part by running its day-to-day operations in a distinctive way. Typically, a company has to use external funds to fund the process of stocking goods and collecting revenue from customers.

Apple’s model turns this upside down. Its retail stores collect cash from customers quickly, it is ruthless on keeping inventory low, and it takes forever to pay suppliers. In the process, Apple’s operations are extremely effective cash generators. This is no coincidence. It is the result of the canny supply chain that Tim Cook built. In effect, Apple has largely been financed on the backs of its suppliers, who are willing to hold their inventory and wait more than 100 days to get paid, just for the pleasure of doing business with Apple.

This restructuring of operations to minimize inventory, move to subscription models (which generate predictable streams of cash) and keep suppliers waiting has become the dominant pattern in large corporations. Amazon, for example, generates relatively small profits but mountains of cash through this process. But this emphasis on cash also means that executives can become wary of making capital expenditures, such as new factories or server farms. This kind of spending can increase profits in the long run but bites into cash flow in the short run. That is a recipe for sluggish corporate investment, just as we’ve seen in the wake of the financial crisis.

Finally, Apple is the epitome of an “asset light” company: It owns very few hard assets and therefore needs almost zero outside capital to run its business. As of mid-2018, Apple has $105 billion of operating assets and $120 billion of operating liabilities. What does that mean? Miraculously, its operations rely on no capital from outside financiers.

How does one achieve this apotheosis of the asset-light strategy? First, create a supply chain in Asia run by companies willing to invest in low-return projects that create your products. Second, hold those suppliers under your thumb. Idolizing asset-light strategies, however, can also lead to underinvestment, an excessive reliance on outsourcing and the artificial division of companies to avoid hard assets.

The accomplishments of Apple’s model are substantial. But the financial strategy that has worked so well for Apple is a risky one for less capable companies with weaker strategic positions. For them, aping Apple can just as easily result in too much debt on their balance sheets, precarious supply chains and deferred opportunities for investments.

The financial archetype defined by Apple — asset-light strategy, leveraged share buybacks and cash flow above all — is a high-wire act. Boards should guard against the temptation to follow Apple’s path blindly. Big investors, especially mutual funds and pension funds that represent so many individuals, should question the management of any company that does. Many of Apple’s imitators are more likely to mortgage the future than create it.

Source: Nytimes

 

Tại sao Apple là tương lai của chủ nghĩa tư bản

Với Apple Inc. hiệncó vốn hóa thị trường vượt quá 1 nghìn tỷ đô la, thật dễ hiểu rằng thời điểm này thuộc về sự thống trị của tất cả các công ty và công nghệ quá lớn trong cuộc sống của chúng ta.

Cửa hàng Apple tại Hồng Kông. Credit: Marcio Rodrigo Machado/S3studio, via Getty Images

Những cách hiểu như thế này đã che khuất đi các thành tựu khác của Apple- đi tiên phong trong một mô hình tài chính là sự ghen tỵ của các công ty Mỹ. Chắc chắn, Apple sản xuất điện thoại thông minh và laptop, nhưng nhìn vào vẻ bề ngoài đẹp mắt của nó bạn sẽ thấy một bộ máy tài chính tinh vi đã trở thành hình mẫu lý tưởng cho các công ty Mỹ. Nếu không đầu tư đáng kể vào tài sản hữu hình, Apple sẽ quay vòng tiền mặt và trả lại cho cổ đông với một tỷ lệ cực kỳ hấp dẫn. Thật khó để không ngưỡng mộ.

Nhưng mô hình đã được hoàn thiện tại Apple là mạo hiểm và là sự bắt chước kém cỏi đối với nhiều tập đoàn Mỹ. Thập kỷ tiếp theo sẽ tiết lộ liệu những mô phỏng này là một loạt các động thái tuyệt vời hay kỹ thuật tài chính quy mô lớn.

Đầu tiên hãy xem những thay đổi trong cách Apple khen thưởng cho các cổ đông của mình và khi được tải trợ. Cách đây 6 năm, công ty này không hề có nợ và chưa bao giờ thực hiện việc mua lại cổ phần hoặc trả cổ tức. Do chịu áp lực từ một cuộc nổi dậy của cổ đông vào năm 2013 mà nó hiện đang bị thay đổi .

Apple hiện đang có món nợ phải trả là 115 tỷ đô la, và nó đã phân bổ 288 tỷ đô la cho các cổ đông của mình trong sáu năm qua, phần lớn thông qua việc mua lại cổ phiếu. Chỉ trong chín tháng gần đây nhất, Apple đã mua lại 54 tỷ đô la giá trị cổ phần.

Sự biến đổi này đại diện cho các xu hướng của các công ty ở Mỹ. Theo Cục Dữ trữ Liên bang, các công ty đã phát hành hơn 1,3 nghìn tỷ đô la nợ ròng và đã rút về hơn 1,9 nghìn tỷ đô la vốn chủ sở hữu trong hơn 4 năm qua. Các công ty Mỹ đang vay tiền để mua cổ phần của mình tương đương với việc mua lại đòn bẩy lớn, chuyển động chậm.

Apple đã tiến hành mua lại một cách hợp lý: họ mua cổ phần khi chúng còn tương đối rẻ, khen thưởng cho các cổ đông kiên nhẫn. Các công ty khác đã không khôn ngoan như vậy, họ đang gánh nợ để mua những cổ phiếu đắt tiền không đúng lúc thay vì đầu tư vào các cơ hội tăng trưởng. Trong một số trường hợp, họ đã làm như vậy đơn giản để đẩy giá cổ phiếu lên để ban quản lý có thể đáp ứng các mục tiêu cho thu nhập hàng quý hoặc kích thích bù trừ.

Thứ hai, mô hình tài chính của Apple chú trọng dòng tiền hơn là lợi nhuận. Apple không đơn giản là có lợi nhuận rất lớn; trong năm 2017, nó đã tạo ra hơn 16 tỷ đô la trong dòng tiền hoạt động hơn là lợi nhuận. Nó làm điều đó một phần bằng cách thực hiện các hoạt động hàng ngày theo một cách đặc biệt. Thông thường, một công ty phải sử dụng các quỹ bên ngoài để tài trợ cho quá trình lưu trữ hàng hóa và thu thập doanh thu từ khách hàng.

Mô hình của Apple thì ngược với điều này. Các cửa hàng bán lẻ của nó thu tiền từ khách hàng một cách nhanh chóng, nó liên tục trữ hàng tồn kho thấp, và phải mất rất lâu để trả tiền cho các nhà cung cấp. Trong quá trình này, hoạt động của Apple là bộ máy tạo ra tiền mặt cực kỳ hiệu quả. Đây không phải ngẫu nhiên. Đó là kết quả của chuỗi cung ứng mà Tim Cook xây dựng. Trong thực tế, Apple phần lớn được hậu thuẫn từ các nhà cung cấp, những người sẵn sàng giữ hàng tồn kho của họ và chờ đợi hơn 100 ngày để được trả tiền, chỉ vì niềm vui thích được kinh doanh với Apple.

Điều này tái cơ cấu hoạt động để giảm thiểu hàng tồn kho, chuyển sang mô hình thuê bao (tạo ra dòng tiền dự đoán được) và giữ cho các nhà cung cấp chờ đợi đã trở thành mô hình chi phối trong các tập đoàn lớn. Ví dụ Amazon, tạo ra lợi nhuận tương đối nhỏ nhưng núi tiền mặt đã thông qua quá trình này. Nhưng sự nhấn mạnh về tiền mặt này cũng có nghĩa là các nhà điều hành có thể trở nên cảnh giác với việc chi tiêu vốn, chẳng hạn như cho các nhà máy mới hoặc các trang trại máy chủ. Loại chi tiêu này có thể làm tăng lợi nhuận trong dài hạn nhưng lại ăn sâu vào dòng tiền trong ngắn hạn. Đó là một công thức cho đầu tư của các công ty chậm chạp, giống như chúng ta đã thấy trong bối cảnh khủng hoảng tài chính.

Cuối cùng, Apple là hình ảnh thu nhỏ của một công ty " tài sản nhẹ": Nó sở hữu rất ít tài sản hữu hình và do đó gần như không cần vốn bên ngoài để điều hành doanh nghiệp của mình. Tính đến giữa năm 2018, Apple có 105 tỷ USD tài sản hoạt động và 120 tỷ USD nợ phải trả. Điều đó nghĩa là gì? Điều kỳ diệu đó là các hoạt động của nó không dựa vào vốn từ các nhà đầu tư bên ngoài.

Làm thế nào để đạt được sự tôn sùng của chiến lược "tài sản nhẹ"? Đầu tiên, tạo chuỗi cung ứng ở châu Á do các công ty sẵn sàng đầu tư vào các dự án có lợi nhuận thấp để tạo ra sản phẩm của bạn. Thứ hai, khống chế các nhà cung cấp trong tay. Tuy nhiên việc tôn sùng chiến lượt "tài sản nhẹ" này có thể dẫn đến sự đầu tư thấp, sự phụ thuộc quá nhiều vào gia công bên ngoài và bộ phận nhân tạo của các công ty để tránh sử dụng tài sản hữu hình.

Những thành tựu của mô hình của Apple là rất lớn. Nhưng chiến lược tài chính đã hoạt động rất tốt cho Apple lại là một chiến lược mạo hiểm đối với các công ty ít năng lực hơn với vị trí chiến lược yếu hơn. Đối với họ việc bắt chước Apple có thể dễ dàng dẫn đến nợ quá nhiều trên bảng cân đối kế toán, chuỗi cung ứng bấp bênh và nguy cơ trì hoãn đầu tư.

Các mẫu hình tài chính được xác định bởi Apple - chiến lược "tài sản nhẹ", quan trọng nhất là mua lại cổ phần đòn bẩy và dòng tiền- là một hành động cao tay. Các ban quản trị nên đề phòng sự cám dỗ theo con đường của Apple một cách mù quáng. Các nhà đầu tư lớn, đặc biệt là các quỹ chung và quỹ hưu trí đại diện cho rất nhiều cá nhân, nên đặt câu hỏi cho ban quản lý của bất kỳ công ty nào. Nhiều người bắt chước như Apple có nhiều khả năng thế chấp tương lai hơn là tạo ra nó.

 

Dịch bởi: Tuyen97

bài viết đặc sắc trong tháng 11/2018

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục