Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. Công nghệ đang thay đổi mối quan hệ của chúng ta với thiên nhiên như những gì chúng ta biết

Công nghệ đang thay đổi mối quan hệ của chúng ta với thiên nhiên như những gì chúng ta biết

Mức trung cấp

Technology is changing our relationship with nature as we know it

Take a hike, technology. (Reuters/Dominic Ebenbichler)

University of Washington psychology professor Peter Kahn has spent much of his career analyzing the relationship humans have with nature—and he thinks that relationship is more fragile than many of us realize.

Kahn works to understand the intersection of two modern phenomena: the destruction of nature, and the growth of technology. As UW’s director of the Human Interaction with Nature and Technological Systems Lab (HINTS), Khan researches humans in relation to both real nature and “technological nature”: digital representations of the wild, such as nature-focused documentaries, video games, and VR stimulations.

Technological nature has its benefits; engaging with it makes us feel good by triggering our innate “biophilia,” a term for humanity’s inborn, primordial affiliation with the environment. For example, researchers have found that nature videos played in prisons drastically reduce violence amongst inmates, suggesting nature’s relaxing influence translates through screens. Studies have also found that watching Planet Earth brings viewers joy and markedly lowers anxiety, and that workers in offices with plasma-screen “windows” that play livestreams of the outdoors are happier and more productive than their counterparts working in rooms without any windows at all.

We’re seeking these nature alternatives as society urbanizes and wild places become harder to access. Yet there is a limit to the extent technological representations of nature can provide the soothing, restorative, creativity-enhancing benefits of a walk in the real woods.

Kahn’s concern is that in the process of pursuing more realistic technological nature, we are becoming increasingly alienated from the real thing, growing to accept a digital substitute for engagement with the wild, and compromising our fundamental affiliation for the environment in the process.

Quartz spoke to Kahn about the increasing prevalence of technological nature and why humans will be unable to invent an alternative to fostering meaningful connections with our environment.

What benefits do humans derive from our relationship with nature, and how is that relationship changing as we advance technologically?

Nature is necessary for our physical and psychological wellbeing. Interacting with nature teaches us to live in relation with the other, not in domination over the other: You don’t control the birds flying overhead, or the moon rising, or the bear walking where it would like to walk. In my appraisal, one of the overarching problems of the world today is that we see ourselves living in domination over rather than in relation with other people and with the natural world.

Can technological nature experiences such as VR nature simulations or video games provide comparable benefits to those reaped from time spent in real nature?

We get benefits from technological nature, but we don’t know what we’re missing. For example, people are now doing more and more climbing inside climbing gyms. It used to be that you climbed outside and had infinite degrees of freedom of your choices up a rock wall and experienced all forms of weather, and you needed to modulate accordingly. But in a gym, one’s freedom is reduced. It’s better than nothing, but it’s not as good as actual nature.

Now apply technology on top of that. A masters student from the University of Iceland, Ryan Parteka, recently visited my research lab. Ryan had VR renderings that he took from the heart of the wildest areas of Iceland, and with his assistance, I tried it out. I put on the VR goggles, and there I was in Iceland in wide-open plains. It was the afternoon, and the wind was starting to blow. I heard it blowing strong—but it was unnerving because I did not feel it. Even more unnerving, I didn’t need to do anything, I didn’t need to take care of myself: When I’ve been in wild places with the sound of wind like that, I immediately go for my hat to keep my head warm, and I put on a layer. But I’m experiencing this VR in the safety of a research lab inside a warm building in Seattle.

Our connection with nature needs meaning. One powerful form of meaning is to take care of oneself so that you don’t get hurt and can thrive. You take that out of the experience, and you dumb it down.

VR nature is dumbed-down nature. In the future, those using VR may be able to move around more and even choose their own route through an open VR space. That will allow more degrees of freedom, but when you bump your head into a VR rock, what happens to your head? Nothing! You’re not bound by nature—but neither can you be freed through it.

Why do humans seek out technological nature when engagement with the real deal potentially offers more satisfaction, health benefits, and depth of experience?

We are a technological species—we’ve always been one. But for hundreds of thousands of years our technologies were rudimentary. When our minds evolved from paleolithic to neolithic to now, our technologies did, too. We’re drawn to technologies not only because they are foisted on us by corporations, but also because the impetus for them lies within the architecture of our very being.

But, even though we are a technological species, we are now out of balance. To thrive, we need more nature and more wild forms of interaction with more wild nature; I doubt we need tons of new technology.

Do you foresee a future in which technological nature replaces the real thing to a meaningful extent? Could it ever be a substitute for nature?

My realistic vision is that we employ technological nature as a bonus on actual nature, not as its substitute. Teenagers who have grown up in urban areas can put on a VR headset and get some small awareness of a wild place, but that visual awareness is severed from the meaning of interacting with the wild in that place. As children grow up in less-natured areas, they have fewer experiences with actual nature, and so when they then experience a technological version of nature, they have less actual experience to map it onto. In this way, the physical and psychological benefits we’re seeing of technological nature in this generation will likely diminish in the generations ahead.

What would be your ideal vision of technological nature’s use?

An ideal vision of technological nature would be to at least keep the technological nature “pure.” By this I mean not overlaying non-natural augmentations and images onto the natural forms. This will certainly happen with nature VR. There will be a million ways that people overlay imaginative imagery onto the natural world, and we won’t know what actual nature is and what’s simulated.

For example, I conducted a handful of studies with people interacting with Sony’s robot dog, Aibo, when it came on the market. At some point, the designers changed the design so that Aibo could speak your email to you. It’s a little odd to have a robot dog reading your email—that’s technological nature morphing into mixed forms. Children will come of age with these new mixed-genre forms of technological nature.

Could you describe your theory of “environmental generational amnesia”?

I first began to recognize the problem of environmental generational amnesia in the early 1990s when I was interviewing children in the inner city of Houston, Texas about their environmental views and values. One finding especially surprised me: A significant number of the children interviewed understood the idea of air pollution, but they did not believe that Houston had such a problem, even though Houston was then (and remains) one of the most polluted cities in the United States.

I would wake up in the mornings there stifled by the smells from the oil refineries, and my eyes would sting a little. How could these kids not know it? One answer is that they were born in Houston, and most had never left it; through living there, they constructed their baseline for what they thought was a normal environment, which included that existing level of pollution.

Building on this research, I had proposed that people across generations psychologically experience something quite similar to the children in Houston: that all of us construct a conception of what is environmentally normal based on the natural world we encounter in our childhood. With each ensuing generation, the amount of environmental degradation increases, but each generation tends to take that degraded condition as the normal experience. This is what I have been calling “environmental generational amnesia.” It helps explain how cities continue to lose nature, and why people don’t really see it happening—and to the extent they do, they don’t think it’s too much of a problem.

How should we best engage with technological nature in order to deepen our appreciation for our environment?

You might see children in preschool gain some sense of additional wonder by using a microscope to examine some nature, or a smartphone app might help us identify aspects of nature when we go for a nature walk. But such examples miss the large trends that are shaping our species. Ryan Parteka hoped that his VR renderings of Iceland would lead people to love wild places and preserve them. But for the most part, I don’t think that will happen. Any noble vision designers have of “Oh, I’m creating this technological nature so that people come to love and value real nature” will be shown to be hopelessly naïve.

People need to interact with actual nature. The solution is not just talking more about nature or creating videos of nature or other forms of technological nature. No, the solution is ever-deepening our interactions with nature and having more wild nature to interact with.

Source: Quartz


Công nghệ đang thay đổi mối quan hệ của chúng ta với thiên nhiên như những gì chúng ta biết

Tham gia đi bộ đường dài, công nghệ. (Reuters / Dominic Ebenbichler)

Giáo sư tâm lý Peter Kahn của Đại học Washington đã dành nhiều thời gian để phân tích mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên - và ông cho rằng mối quan hệ này mỏng manh hơn so với những gì mà nhiều người trong chúng ta nhận thức được.

Kahn tiến hành nghiên cứu để hiểu được giao điểm của hai hiện tượng hiện đại: sự tàn lụi của tự nhiên và sự phát triển của công nghệ. Là giáo sư trường đại học Washington, trưởng phòng thí nghiệm hệ thống công nghệ và tương tác giữa con người với tự nhiên (HINTS), Kahn nghiên cứu con người trong mối quan hệ với cả thiên nhiên thực và "thiên nhiên công nghệ": các đại diện kỹ thuật số của thế giới hoang dã, ví dụ như các tài liệu lấy thiên nhiên làm nền tảng, trò chơi điện tử và dữ liệu mô phỏng thực tế ảo.

Thiên nhiên công nghệ có những lợi ích của riêng nó; việc gắn bó với thiên nhiên tạo nên từ công nghệ khiến chúng ta cảm thấy thoải mái, dễ chịu bằng cách kích hoạt "khả năng tự bảo tồn" bẩm sinh của chúng ta, một thuật ngữ về mối liên kết ban sơ bẩm sinh của con người với môi trường. Ví dụ, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng các đoạn phim thiên nhiên được chiếu trong nhà tù đã làm giảm mạnh tính bạo lực giữa các tù nhân, cho thấy tác động giúp thư giãn của thiên nhiên đã được chuyển tải qua màn hình. Các nghiên cứu cũng cho thấy, việc xem Planet Earth mang lại cho khán giả niềm vui và giảm bớt lo lắng, nhân viên làm việc trong các văn phòng có "cửa sổ" màn hình plasma chiếu trực tuyến cảnh ngoài trời sẽ cảm thấy vui vẻ và làm việc hiệu quả hơn những người tương tự làm việc trong căn phòng không có bất kỳ cửa sổ nào .

Chúng ta đang tìm kiếm những giải pháp nhằm thay thế thiên nhiên khi xã hội đô thị hóa và những nơi hoang dã trở nên ngày một khó tiếp cận hơn. Tuy nhiên, những thay thế công nghệ cho tự nhiên vẫn có giới hạn về mức khả năng mang lại lợi ích trong việc làm dịu, phục hồi và tăng tính sáng tạo cho con người so với việc thật sự đi bộ trong rừng.

Mối quan tâm của Kahn là trong quá trình theo đuổi thiên nhiên công nghệ theo hướng thực tế hơn, chúng ta đang ngày càng bị thế giới thực xa lánh; trong quá trình này, sự phát triển nhằm chấp nhận một thay thế kỹ thuật số cho sự gắn bó với cuộc sống hoang dã đang làm tổn hại tới mối liên kết cơ bản của chúng ta đối với môi trường.

Quartz trao đổi với Kahn về việc thiên nhiên công nghệ đang ngày càng phổ biến và tại sao con người sẽ không thể phát minh ra được một phương thức nhằm nuôi dưỡng các mối liên hệ có ý nghĩa với môi trường.

Những lợi ích gì con người nhận được có bắt nguồn từ mối quan hệ của chúng ta với thiên nhiên, và mối quan hệ đó thay đổi như thế nào khi chúng ta tiến bộ về công nghệ?

Thiên nhiên là yếu tố cần thiết cho sức khỏe thể chất và tinh thần của chúng ta. Việc tương tác với tự nhiên dạy chúng ta cách sống chung với các sinh vật khác, không phải trong mối quan hệ thống trị đối với những sinh vật kia: Bạn không kiểm soát được những con chim đang bay trên trời, hoặc mặt trăng đang lên, hay con gấu đang đi lại ở nơi nó muốn đi. Theo đánh giá của tôi, một trong những vấn đề bao quát cả thế giới ngày nay là chúng ta thấy bản thân sống trong quan niệm thống trị hơn là trong mối quan hệ với sinh vật khác và với thế giới tự nhiên.

Liệu những trải nghiệm thiên nhiên công nghệ như mô phỏng tự nhiên thực tế ảo hay trò chơi điện tử có mang lại những lợi ích tương tự cho những người đã thu được ích lợi từ các trải nghiệm thực tế?

Chúng ta nhận được những lợi ích từ thiên nhiên công nghệ, nhưng lại không biết những gì chúng ta đang thiếu. Ví dụ, hiện nay mọi người đang ngày càng leo trèo nhiều hơn trong các phòng tập leo núi. Trước đây bạn đã từng leo núi ở bên ngoài và bạn sẽ có vô vàn tự do lựa chọn một bức tường đá để leo lên đồng thời được trải nghiệm đủ loại thời tiết, vậy nên bạn cần phải điều chỉnh để thích nghi với hoàn cảnh. Nhưng trong một phòng tập thể dục, sự tự do của một người sẽ giảm đi. Tuy là có còn hơn không nhưng nó lại không tốt được như thiên nhiên thực.

Bây giờ áp dụng công nghệ lên trên phần đó. Một nghiên cứu sinh thạc sĩ từ Đại học Iceland, Ryan Parteka, gần đây đã đến thăm phòng thí nghiệm của tôi. Ryan có dữ liệu thực tế ảo mà anh lấy được từ nơi trung tâm của những cánh rừng hoang dã nhất Iceland, và với sự hỗ trợ của anh, tôi đã thử nó. Tôi đeo kính thực tế ảo, và trong đó tôi ở Iceland tại vùng đồng bằng rộng rãi, hoang vu. Đó là buổi chiều, và gió bắt đầu thổi. Tôi nghe thấy tiếng gió thổi mạnh - nhưng nó làm tôi thấy không thoải mái vì tôi không cảm nhận được. Thậm chí còn khiến tôi khó chịu hơn nữa là tôi không cần phải làm bất cứ điều gì, tôi không cần tự chăm sóc bản thân: Khi tôi ở những nơi hoang dã với tiếng gió như vậy, tôi ngay lập tức đi lấy mũ để giữ ấm cho đầu, và mặc thêm quần áo. Nhưng tôi đang trải nghiệm chiếc kính thực tế ảo này trong sự an toàn của một phòng thí nghiệm nghiên cứu nằm bên trong một tòa nhà ấm cúng ở Seattle.

Sự kết nối của chúng ta với thiên nhiên cần ý nghĩa. Một dạng mạnh mẽ của ý nghĩa đó là tự chăm sóc bản thân để không bị tổn thương và có thể phát triển. Bạn lấy nó ra khỏi kinh nghiệm, và bạn đơn giản hóa nó đi.

Thiên nhiên thực tế ảo là thiên nhiên đã bị đơn giản hóa đi. Trong tương lai, những người dùng thực tế ảo có thể di chuyển xung quanh nhiều hơn và thậm chí có thể chọn tuyến riêng cho mình thông qua một không gian thực tế ảo mở. Điều đó sẽ cho phép nhiều cấp độ tự do hơn, nhưng khi bạn va đầu vào một tảng đá thực tế ảo, điều gì xảy ra với đầu của bạn? Chẳng có gì cả! Bạn không bị ràng buộc bởi thiên nhiên - nhưng bạn cũng không thể cảm nhận được trạng thái giải phóng thông qua nó.

Tại sao con người tìm kiếm thiên nhiên công nghệ khi việc gắn bó với vật thể thực có khả năng mang lại càng nhiều sự hài lòng, lợi ích về sức khỏe và kinh nghiệm?

Chúng ta là một loài công nghệ - chúng ta luôn luôn là một sinh vật như vậy. Nhưng trong hàng trăm nghìn năm, công nghệ của chúng ta rất thô sơ. Khi trí tuệ của chúng ta phát triển từ thời đồ đá cũ đến thời đồ đá mới rồi đến hiện đại, công nghệ của chúng tôi cũng đã phát triển theo. Chúng ta bị thu hút bởi các công nghệ không phải chỉ bởi vì chúng được các công ty gán cho chúng ta, mà còn bởi vì sự thúc đẩy cho chúng nằm trong cấu trúc tồn tại của chính chúng ta.

Tuy nhiên, mặc dù chúng ta là một loài công nghệ nhưng chúng ta hiện đang mất thế cân bằng. Để phát triển, chúng ta cần đến thiên nhiên nhiều hơn và càng nhiều các hình thức tương tác tự nhiên hơn với thiên nhiên hoang dã; Tôi e rằng chúng ta cần đến hàng tấn các công nghệ mới.

Ngài có thấy trước được một tương lai mà ở đó thiên nhiên công nghệ thế chỗ cho vật chất thực đạt đến một phạm vi có ý nghĩa? Liệu nó có thể là một sự thay thế cho thiên nhiên?

Tầm nhìn thực tế của tôi là chúng ta sử dụng thiên nhiên công nghệ như là một phần phụ thêm cho thiên nhiên thực chứ không phải là một sự thay thế nó. Thanh thiếu niên lớn lên ở khu vực thành thị có thể đeo một chiếc tai nghe thực tế ảo và có được một số nhận thức nhỏ về nơi hoang dã, nhưng nhận thức thị giác đó bị chia tách khỏi ý nghĩa của việc tương tác với tự nhiên hoang dã nơi vùng đất đó. Khi trẻ lớn lên ở các khu vực ít yếu tố tự nhiên hơn, chúng có ít trải nghiệm hơn với thiên nhiên thực, và vì vậy khi chúng trải nghiệm một phiên bản công nghệ của tự nhiên, chúng ít có kinh nghiệm thực tế để lập bản đồ. Cứ theo hướng này, những lợi ích về thể chất và tinh thần của thiên nhiên công nghệ mà chúng ta đang chứng kiến trong thế hệ này có thể sẽ giảm đi trong các thế hệ tới.

Tầm nhìn lý tưởng của ngài về việc sử dụng thiên nhiên công nghệ là gì?

Một tầm nhìn lý tưởng về thiên nhiên công nghệ là ít nhất sẽ giữ cho thiên nhiên công nghệ được "thuần khiết". Theo nghĩa này, ý tôi là không mở rộng và phủ thêm các tưởng tượng không phải tự nhiên lên hình thái thiên nhiên. Điều này chắc chắn sẽ xảy ra với thiên nhiên thực tế ảo. Sẽ có một triệu cách để người ta phủ thêm hình ảnh tưởng tượng vào thế giới tự nhiên, và chúng ta sẽ không biết đâu là thiên nhiên thật sự và đâu là những gì được mô phỏng.

Ví dụ, tôi đã tiến hành một số nghiên cứu với những người tương tác với chú chó robot của Sony, Aibo, khi nó được đưa ra thị trường. Vào một thời điểm nào đó, các nhà thiết kế đã thay đổi thiết kế sao cho Aibo có thể đọc email của bạn cho bạn nghe. Có chút kỳ quặc khi chú chó robot đọc email của bạn - đó chính là thiên nhiên công nghệ đang biến đổi thành các dạng hỗn tạp. Trẻ em sẽ đến tuổi trưởng cùng với những dạng hỗn tạp mới này của thiên nhiên công nghệ.

Ngài có thể mô tả lý thuyết của mình về "sự mất trí nhớ thế hệ môi trường"?

Lần đầu tiên tôi bắt đầu nhận ra vấn đề mất trí nhớ thế hệ môi trường là vào đầu những năm 1990 khi tôi phỏng vấn trẻ em ở thành phố Houston, Texas về quan điểm và giá trị môi trường của các em. Một phát hiện đặc biệt khiến tôi ngạc nhiên: Một số lượng đáng kể các em được phỏng vấn hiểu được quan niệm về ô nhiễm không khí, nhưng các em không tin rằng Houston có vấn đề như vậy, mặc dù Houston đã, đang và vẫn sẽ là một trong những thành phố ô nhiễm nhất ở Hoa Kỳ.

Tôi thức dậy vào buổi sáng, ngạt thở vì những mùi hôi từ các nhà máy lọc dầu, và mắt của tôi sẽ bị đau rát một chút. Làm thế nào những đứa trẻ lại có thể không biết được điều đó? Câu trả lời là các em được sinh ra ở Houston, và hầu hết các em không bao giờ rời bỏ nó; bằng việc sống ở đó, các em đã xây dựng đường cơ sở cho những gì mà các em nghĩ là một môi trường bình thường, bao gồm mức độ ô nhiễm hiện tại.

Dựa vào nghiên cứu này, tôi đã đề nghị mọi người thử qua những trải nghiệm tâm lý tương tự như những đứa trẻ ở Houston: tất cả chúng ta xây dựng quan niệm về những gì là bình thường về mặt môi trường dựa trên thế giới tự nhiên mà chúng ta gặp phải trong thời thơ ấu. Với mỗi thế hệ tiếp theo, mức độ suy thoái môi trường tăng lên, nhưng mỗi thế hệ lại có xu hướng coi điều kiện suy thoái là trải nghiệm bình thường. Đây là điều mà tôi đã gọi là "sự mất trí nhớ thế hệ môi trường." Nó giúp giải thích cách mà các thành phố tiếp tục đánh mất thiên nhiên và tại sao mọi người không thực sự thấy được điều đó đang xảy ra - và trong phạm vi họ sống, họ không nghĩ rằng nó có quá nhiều vấn đề.

Làm thế nào để chúng ta gắn bó tốt nhất với thiên nhiên công nghệ nhằm làm sâu sắc hơn sự đánh giá của chúng ta đối với môi trường?

Bạn có thể thấy trẻ em ở trường mẫu giáo có cảm giác ngạc nhiên hơn khi sử dụng kính hiển vi để kiểm tra một số thứ hoặc một ứng dụng điện thoại thông minh có thể giúp chúng ta xác định các bề mặt của thiên nhiên khi chúng ta đi bộ trong tự nhiên. Nhưng những ví dụ như vậy lại bỏ lỡ các xu hướng lớn đang định hình giống loài chúng ta. Ryan Parteka hy vọng rằng các dữ liệu thực tế ảo của Iceland sẽ giúp con người yêu thích những nơi hoang dã và bảo vệ chúng. Nhưng đa phần, tôi không nghĩ điều đó sẽ xảy ra. Bất kỳ nhà thiết kế có tầm nhìn xuất sắc nào mà nghĩ "Ôi, tôi đang tạo ra thiên nhiên công nghệ này để mọi người yêu thích và coi trọng thiên nhiên thực sự" thì sẽ bị xem là ngây thơ vô vọng.

Mọi người cần phải tương tác với thiên nhiên thực tế. Giải pháp không chỉ là nói nhiều hơn về thiên nhiên hay tạo ra những đoạn băng hình thiên nhiên hay những hình thức khác của thiên nhiên công nghệ. Không, giải pháp là làm sâu sắc thêm nữa sự tương tác của chúng ta với thiên nhiên và có thêm nhiều thiên nhiên hoang dã hơn để tương tác.


Dịch bởi: Phamkhanhlinh1008

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục