Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kỹ năng
  4. Thay đổi nhỏ nhưng mang lại hiệu quả lớn trong phương pháp giảng dạy

Thay đổi nhỏ nhưng mang lại hiệu quả lớn trong phương pháp giảng dạy

07/12/2016
Mức trung cấp

Small Changes in Teaching: The First 5 Minutes of Class

4 quick ways to shift students’ attention from life’s distractions to your course content.

"Many years later, as he faced the firing squad, Colonel Aureliano Buendía was to remember that distant afternoon when his father took him to discover ice."

In a conversation I had with Ken Bain, my longtime mentor and favorite education writer, he cited that quote — the first sentence of Gabriel García Márquez’s novel One Hundred Years of Solitude — as one of the great openings in literary history. It’s hard to disagree: The sentence plunges us immediately into a drama, acquaints us with a character on the brink of death, and yet intrigues us with the reference to his long-forgotten (and curiosity-inducing) memory. That sentence makes us want to keep reading.

When I teach my writing course on creative nonfiction, we spend a lot of time analyzing the opening lines of great writers. I work frequently with students on their opening words, sentences, and paragraphs. In that very short space, I explain to them, most readers will decide whether or not to continue reading the rest of your essay. If you can’t grab and hold their attention with your opening, you are likely to lose them before they get to your hard-won insights 10 paragraphs later.

The same principle, I would argue, holds true in teaching a college course. The opening five minutes offer us a rich opportunity to capture the attention of students and prepare them for learning. They walk into our classes trailing all of the distractions of their complex lives — the many wonders of their smartphones, the arguments with roommates, the question of what to have for lunch. Their bodies may be stuck in a room with us for the required time period, but their minds may be somewhere else entirely.

It seems clear, then, that we should start class with a deliberate effort to bring students’ focus to the subject at hand. Unfortunately, based on my many observations of faculty members in action, the first five minutes of a college class often get frittered away with logistical tasks (taking attendance or setting up our technology), gathering our thoughts as we discuss homework or upcoming tests, or writing on the board.

Logistics and organization certainly matter, and may be unavoidable on some days. But on most days, we should be able to do better. In this column, the second in a series on small changes we can make to improve teaching and learning in higher education, I offer four quick suggestions for the first few minutes of class to focus the attention of students and prepare their brains for learning.

Open with a question or two. Another favorite education writer of mine, the cognitive psychologist Daniel Willingham, argues that teachers should focus more on the use of questions. "The material I want students to learn," he writes in his book Why Don’t Students Like School?, "is actually the answer to a question. On its own, the answer is almost never interesting. But if you know the question, the answer may be quite interesting."

My colleague Greg Weiner, an associate professor of political science, puts those ideas into practice. At the beginning of class, he shows four or five questions on a slide for students to consider. Class then proceeds in the usual fashion. At the end, he returns to the questions so that students can both see some potential answers and understand that they have learned something that day.

For example, in a session of his "American Government" course that focused on the separation of powers, the first question of the day might be: "What problem is the separation of powers designed to address?" And the last: "What forces have eroded the separation of powers?" Those questions are also available to the students in advance of class, to help guide their reading and homework. But having the questions visible at the start of class, and returning to them at the end, reminds students that each session has a clear purpose.

So consider opening class with one or more questions that qualify as important and fascinating. You might even let students give preliminary answers for a few moments, and then again in the closing minutes, to help them recognize how their understanding has deepened over the course period.

What did we learn last time? A favorite activity of many instructors is to spend a few minutes at the opening of class reviewing what happened in the previous session. That makes perfect sense, and is supported by the idea that we don’t learn from single exposure to material — we need to return frequently to whatever we are attempting to master.

But instead of offering a capsule review to students, why not ask them to offer one back to you?

In the teaching-and-learning world, the phenomenon known as the "testing effect" has received much ink. Put very simply, if we want to remember something, we have to practice remembering it. To that end, learning researchers have demonstrated over and over again that quizzes and tests not only measure student learning, but can actually help promote it. The more times that students have to draw information, ideas, or skills from memory, the better they learn it.

Instead of "testing effect," I prefer to use the more technical term, "retrieval practice," because testing is not required to help students practice retrieving material from their memories. Any effort they make to remember course content — without the help of notes or texts — will benefit their learning.

Take advantage of that fact in the opening few minutes of class by asking students to "remind" you of the key points from the last session. Write them on the board — editing as you go and providing feedback to ensure the responses are accurate — to set up the day’s new material. Five minutes of that at the start of every class will prepare students to succeed on the memory retrieval they will need on quizzes and exams throughout the semester.

One important caveat: Students should do all of this without notebooks, texts, or laptops. Retrieval practice only works when they are retrieving the material from memory — not when they are retrieving it from their screens or pages.

Reactivate what they learned in previous courses. Plenty of excellent evidence suggests that whatever knowledge students bring into a course has a major influence on what they take away from it. So a sure-fire technique to improve student learning is to begin class by revisiting, not just what they learned in the previous session, but what they already knew about the subject matter.

"The accuracy of students’ prior content knowledge is critical to teaching and learning," write Susan A. Ambrose and Marsha C. Lovett in an essay on the subject in a free ebook,because "it is the foundation on which new knowledge is built. If students’ prior knowledge is faulty (e.g., inaccurate facts, ideas, models, or theories), subsequent learning tends to be hindered because they ignore, discount, or resist important new evidence that conflicts with existing knowledge."

Asking students to tell you what they already know (or think they know) has two important benefits. First, it lights up the parts of their brains that connect to your course material, so when they encounter new material, they will process it in a richer knowledge context. Second, it lets you know what preconceptions students have about your course material. That way, your lecture, discussion, or whatever you plan for class that day can specifically deal with and improve upon the knowledge actually in the room, rather than the knowledge you imagine to be in the room.

Here, too, try posing simple questions at the beginning of class followed by a few minutes of discussion: "Today we are going to focus on X. What do you know about X already? What have you heard about it in the media, or learned in a previous class?" You might be surprised at the misconceptions you hear, or heartened by the state of knowledge in the room. Either way, you’ll be better prepared to shape what follows in a productive way.

Write it down. All three of the previous activities would benefit from having students spend a few minutes writing down their responses. That way, every student has the opportunity to answer the question, practice memory retrieval from the previous session, or surface their prior knowledge — and not just the students most likely to raise their hands in class.

Frequent, low-stakes writing assignments constitute one of the best methods you can use to solicit engagement and thinking in class. You don’t have to grade the responses very carefully — or at all. Count them for participation, or make them worth a tiny fraction of a student’s grade. If you don’t want to collect the papers, have students write in their notebooks or on laptops and walk around the classroom just to keep everyone honest and ensure they are doing the work. Limit writing time to three to five minutes and ask everyone to write until you call time — at which point discussion begins.

In my 15 years of full-time teaching, the only thing I have done consistently in every class is use the first few minutes for writing exercises, and I will continue to do that for as long as I am teaching. I love them not only for the learning benefits they offer, but because they have both a symbolic value and a focusing function. Starting with five minutes of writing helps students make the transition from the outside world to the classroom.

So don’t limit student-writing time to papers or exams. Let a writing exercise help you bring focus and engagement to the opening of every class session. Build it into your routine. Class has begun: time to write, time to think.

In writing, as in learning, openings matter. Don’t fritter them away.

 

Source: James M. Giang

 

 

Những thay đổi nhỏ trong phương pháp giảng dạy: 5 phút đầu giờ

4 cách chuyển sự chú ý của học sinh từ sự sao nhãng bài học.

"Nhiều năm sau, Đại tá Aureliano Buendía nhớ tới những buổi chiều xa xăm cha đưa mình đi khám phá băng khi anh chạm trán với đội xử bắn."

Trong một cuộc trò chuyện giữa tôi với Ken Brain, vị cố vấn lâu năm và nhà trí thức văn chương yêu thích của tôi, ngài Ken đã trích dẫn câu đầu tiên trong tiểu thuyết "Trăm năm cô đơn" của Gabriel García Márquez’s như một trong những mở đầu đầy ấn tượng trong lịch sử văn học. Không thể không thừa nhận rằng: Ngay lập tức câu văn đó đưa chúng tôi vào thế giới trong một bộ phim, nó cho chúng tôi biết đến một nhân vật đang trên bờ vực của cái chết và còn kích thích sợ tò mò của chúng tôi về trí nhớ siêu việt (có cả sự hiếu kì) của ngài ấy. Câu văn đó khiến chúng tôi muốn đọc tiếp.

Khi tôi giảng bài trong buổi học viết (writing) về những chủ đề có thật , chúng tôi thường dành nhiều thời gian phân tích những dòng mở đầu về các nhà văn lớn. Tôi thường thảo luận với học sinh của tôi về các từ, câu và các đoạn văn mở đầu. Trong mỗi tích tắc mà tôi giải thích, học sinh sẽ quyết định tiếp tục đọc phần còn lại của tác phẩm hay không. Nếu bạn không thể nắm giữ sự chú ý của chúng bằng lời mở đầu thì rất có khả năng bạn sẽ thất bại trước khi chúng hiểu được những ý nghĩa sâu sắc ở 10 đoạn sau.

Theo tôi, nguyên tắc này cũng đúng trong giảng dạy ở bậc đại học. 5 phút mở đầu là cơ hội lớn để chúng ta thu hút sự chú ý và dẫn dắt học sinh vào bài học. Sinh viên mang theo tất cả sự phiền nhiễu trong cuộc sống xô bồ của mình vào lớp - hàng tá thắc mắc về chiếc điện thoại thông minh của chúng, những tranh cãi với bạn cùng lớp, những chủ đề sẽ bàn cho bữa trưa. Thể xác chúng kẹt lại trong phòng cùng với chúng ta theo khung giờ bắt buộc nhưng tâm trí chúng lại hoàn toàn ở một nơi khác.

Vì thế, rõ ràng là chúng ta nên bắt đầu bài giảng bằng cách cố gắng khéo léo thu hút sự tập trung của chúng để nắm chắt các chủ đề. Thật đáng tiếc, theo nhiều quan sát của tôi về động thái của đội ngũ giảng viên, họ thường phung phí 5 phút đầu tiên với các nhiệm vụ chuẩn bị (điểm danh, khởi động các thiết bị công nghệ), tập hợp những suy nghĩ khi học sinh thảo luận bài tập về nhà hay những bài kiểm tra sắp tới, hoặc viết lên bảng.

Chắc chắn vấn đề về công tác chuẩn bị và tổ chức là không thể tránh khỏi trong một số ngày. Nhưng trong phần thời gian còn lại, chúng có thể làm tốt hơn. Điều thứ hai trong một loạt các thay đổi nhỏ mà chúng ta có thể thực hiện để trau dồi kĩ năng dạy và học ở giáo dục bậc cao hơn. Trong mục này, tôi đưa ra 4 gợi ý nhanh để thu hút sự chú ý của học sinh và hướng não bộ của chúng vào việc học trong 5 phút đầu.

Mở đầu bằng 1 hoặc 2 câu hỏi. Một tác giả trí thức yêu thích khác của tôi là nhà tâm lý nhận thức học Daniel Willingham cho rằng giảng viên nên tập trung hơn vào cách sử dụng các câu hỏi. Trong cuốn sách "Tại sao học sinh không thích trường học" , ông viết : "Tư liệu mà tôi muốn học sinh học". "Đó thật sự là đáp án cho một câu hỏi. Theo tôi, các câu trả lời hầu như là nhàm chán. Nhưng nếu học trò biết câu hỏi thì câu trả lời sẽ thú vị hơn"

Một đồng nghiệp của tôi tên là Gred Weiner, đồng thời cũng là Phó giáo sư Viện Khoa học Chính trị đã vận dụng những lý thuyết này vào thực tiễn. Lúc bắt đầu tiết học, ông chiếu 4 hoặc 5 câu hỏi lên màn hình cho học sinh suy nghĩ. Sau đó lớp học diễn ra theo trình tự như mọi khi. Cuối tiết, ông hỏi lại các câu hỏi ban đầu để học sinh vừa có thể đưa ra các đáp án hợp lý vừa nhận thức được rằng họ đã học được gì đó trong buổi học đó.

Ví dụ, trong bài giảng của ông ấy về " Chính Phủ Mỹ" có một phần tập trung vào định chế tam quyền phân lập. Câu hỏi đầu tiên trong tiết học đó là: "Tam quyền phần lập được tạo ra để giải quyết vấn đề gì?" Và cuối cùng: "Những lực lượng nào bào mòn tam quyền phân lập?" Những câu hỏi này cũng được giao cho học sinh trước tiết học nhằm giúp họ tìm tài liệu đọc và hướng dẫn bài tập về nhà. Nhưng động thái đặt câu hỏi rõ ràng đầu tiết học, sau đó hỏi lại vào cuối tiết nhắc nhở các học sinh rằng mỗi phần đều có một mục đích rõ ràng.

Vậy nên, hãy cân nhắc việc bắt đầu tiết học bằng 1 hay nhiều câu hỏi đảm bảo yếu tố: trọng yếu và thú vị . Thậm chí, bạn có thể để học sinh trả lời sơ bộ một vài phút đầu tiết, rồi làm như vậy lúc cuối tiết để giúp chúng nhận thấy rằng chúng đã hiểu rõ hơn sau tiết học.

Chúng ta nên học gì vào lúc cuối tiết học? Nhiều giáo viên thích dành vài phút đầu giờ ôn lại bài cũ. Điều đó hoàn toàn hợp lý vì chúng ta không chỉ học từ những gì trình bày trong tài liệu. Chúng ta cần thường xuyên ôn lại những kiến thức chúng ta cần nắm vững.

Nhưng thay vì giao một bài ôn tập cho sinh viên, tại sao ta không yêu cầu chúng giao một bài tập cho ta?

Trong thế giới giảng dạy và lĩnh hội, hiện tượng "hiệu quả kiểm tra" được áp dụng rộng rãi. Đơn giản là nếu chúng ta muốn nhớ gì đó thì chúng ta phải luyện nhớ nó. Đến cuối cùng, các nhà nghiên cứu giáo dục nhấn mạnh rằng câu đố và các bài kiểm tra không chỉ đánh giá việc học của sinh viên mà thật sự còn có thể giúp chúng thúc đẩy việc học. Học sinh càng truy vấn thông tin, ý tưởng hay các kĩ năng trong trí nhớ thì chúng càng học giỏi hơn.

Tôi thích dùng một cụm từ chuyên môn hơn "luyện tập truy hồi" thay vì "hiệu quả kiểm tra" bởi vì việc kiểm tra không đặt ra để giúp học sinh luyện tập truy hồi dữ liệu trong trí nhớ. Bất cứ sự nỗ lực để nhớ bài học mà không nhờ đến ghi chú hay văn bản sẽ đều có lợi cho việc học.

Tận dụng những phút đầu giờ bằng cách hỏi học sinh để nhắc lại những trọng điểm của bài cũ. Viết chúng lên bảng (chỉnh sửa chúng như ý bạn và đưa ra phản hồi để chắc rằng các câu trả lời là chính xác) để làm cơ sở cho bài mới ngày hôm đó. 5 phút đầu giờ mỗi buổi học sẽ hình thành sự truy hồi trí nhớ thành công mà đó là điều chúng cần trong các câu đố và bài kiểm tra suốt cả học kì.

Một lưu ý quan trọng: Học sinh nên thực hiện tất cả các bước của phương pháp này mà không dùng tập ghi chú, sách giáo khoa hay máy tính. Phương pháp thực hành truy hồi chỉ có hiệu quả khi học sinh gọi lên dữ liệu từ bộ nhớ và sẽ trở thành vô ích nếu chúng sử dụng máy tính hoặc sách vở.

Kích hoạt lại những gì chúng học từ bài cũ. Nhiều minh chứng sắc bén cho thấy bất cứ kiến thức nào học sinh mang vào buổi học đều có ảnh hưởng đến những gì chúng tiếp thu từ đó. Vì vậy, bắt đầu buổi học bằng việc nhắc lại bài học là phương pháp chắc chắn thành công để giúp học sinh trau dồi học tập. Không chỉ nhắc lại bài cũ mà còn những gì chúng đã biết về vấn đề đó.

Trong một bài tiểu luận về đề tài này trên một cuốn sách điện tử miễn phí, Susan A. Ambrose và Marsha C. Lovett viết: "Độ chính xác nội dung kiến thức cơ sở của học sinh là cực kì quan trọng đối với việc giảng dạy và học tập" vì nó là nền tảng để xây dựng kiến thức mới. Nếu kiến thức cơ sở sai (ví dụ: các sự kiện, ý tưởng, mô hình hay lý thuyết không chính xác) thì việc học tiếp tới sẽ gặp nhiều khó khăn vì học sinh phớt lờ, không đếm xỉa hoặc kháng cự luồng kiến thức mới bởi chúng mẫu thuẫn với luồng kiến thức nền tảng.

Việc yêu cầu học sinh nói những gì chúng đã biết (hoặc nghĩ rằng chúng biết) có 2 lợi ích quan trọng. Thứ nhất, nó giúp kích thích não bộ của học sinh kết nối với dữ liệu bài học. Vì vậy khi gặp những dữ liệu mới thì chúng sẽ sẵn sàng mở rộng kiến thức. Thứ hai, nó cho biết những kiến thức có sẵn của học sinh về bài học. Theo đó, bài giảng hay giáo án của bạn, bài tranh luận hay bất cứ những gì bạn chuẩn bị cho hôm đó có thể điều chỉnh và cải thiện một cách cụ thể dựa theo kiến thức thực của lớp học chứ không phải là kiến thức bạn tưởng tượng ở lớp đó.

Tương tự như vậy, cố gắng đặt những câu hỏi đơn giản lúc đầu giờ, sau đó cho vài phút thảo luận: "Hôm nay chúng ta sẽ tập trung vào vấn đề X. Bạn đã biết gì về X? Bạn đã từng nghe về chúng qua báo đài hay các lớp dưới chưa?" Bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi nghe những quan niệm sai lầm hay phấn khởi vì vốn kiến thức của lớp học. Dù bằng cách nào, bạn cũng sẽ có thể định hình những bước tiếp theo một cách hiệu quả hơn.

Hãy viết ra. Cả 3 hoạt động trên sẽ hiệu quả khi học sinh dành ra vài phút viết câu trả lời của chúng ra. Theo đó, mỗi học sinh sẽ có cơ hội trả lời câu hỏi, luyện tập truy hồi dữ liệu cũ hay khơi gợi kiến thức có sẵn của họ. Do vậy, có khả năng là hầu như cả lớp sẽ phát biểu xây dựng bài.

Những bài tập viết tay đơn giản hình thành nên một trong những phương pháp giúp bạn thu hút sự tham gia và tư duy của lớp học. Bạn không cần phải chấm điểm câu trả lời quá nghiêm ngặt hoặc không chấm. Tính vào phần điểm danh hay cộng một tỉ lệ điểm nhỏ cho học sinh. Nếu bạn không muốn bắt tài tiệu, nhờ bạn khác viết vào tập hay trên máy tính và phải đi vòng vòng lớp chỉ để tránh gian lận và chắc rằng chúng đang làm bài thì hay giớ hạn thời gian từ 3 đến 5 phút và yêu cầu chúng viết cho đến khi bạn thấy bắt đầu có sự bàn luận.

Trong 15 năm giảng dạy toàn thời gian của tôi, điều duy nhất tôi đều làm ở mỗi lớp học là cho làm bài tập viết tay những phút đầu giờ và miễn là tôi vẫn còn đi dạy thì tôi sẽ tiếp tục làm vậy. Tôi thích làm vậy không chỉ vì chúng mang lại những lợi ích học tập mà còn vì chúng có ý nghĩa tiêu biểu và giúp tập trung. Bài tập viết tay 5 phút đầu giúp chuyển đổi từ tưởng học sinh từ thế giới bên ngoài vào lớp học.

Vì vậy không ngừng cho học sinh viết bài ra giấy hay kiểm tra. Hãy dùng bài tập viết tay giúp học sinh tập trung và chú ý lúc đầu giờ. Đưa nó vào thói quen của bạn, Lớp học bắt đầu với: thời gian để viết, thời gian để suy nghĩ.

Theo bài viết, phần mở đầu buổi học cũng quan trọng như việc học. Đừng lãng phí chúng.

 

Dịch bởi: Baolinh

bài viết đặc sắc trong tháng 02/2017

Hãy nghe Ce Phan nói về ước mơ và động lực làm việc

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng bạn có thực sự nghiêm túc với cuộc sống của chính mình, bạn ước mơ làm gì? - Chắc chắn là có phải không. Bởi vì cuộc sống của mỗi người là một…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục