Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giáo dục
  4. Ngụy biện về người bản ngữ

Ngụy biện về người bản ngữ

14/09/2017
Mức trung cấp

The native speaker fallacy

Non-linguists are sometimes asked to make important decisions by impulsive administrations regarding the employment of language teachers. It is important that educational decisions related to languages are made by language experts.

Decisions regarding language teaching made by experts in other areas are usually old-fashioned, naïve, clumsy and presumptuous, often a result of psycho-social insularity or an inferiority complex brought about by an exaggerated respect for political and linguistic imperialism. Unprofessional decisions often ridicule both upstart and the institution s/he represents.

Regionals, nationals and natives

Two divergent opinions, at least, exist regarding the success of language teaching by native or non-native speakers. The author of this article is Maltese and has studied language extensively. He does not claim to teach the language efficiently to foreigners without specific training for this purpose. This reality is related to what is commonly known as The Native Speaker Fallacy.

Some linguists believe that a language teacher who speaks and teaches a regional version of a language is quite acceptable, though not necessarily to parents, as a language teacher. While not sharing this opinion, I agree that it must be respected as a language expert's opinion. What cannot be respected is the opinion of an expert in a subject pontificating about another subject. In Malta this is sometimes referred to as "żatatism". One also comes across colourful comparisons such as "experts in wind farms interfering in lettuce production".

Usually, people tend to speak a regional idiom especially if they work and mix mostly in one particular region. When these persons work as teachers, they face policies related to the teaching of their own language according to their regional idiom or according to a standard, national version of the language.

I am aware of the probability that parents whose children are learning a foreign language prefer that their child learns the standard, national version of the language - while still loving and practising the regional language at home. David Crystal comments on this reality thus: "We may, in due course, all need to be in control of two standard Englishes - the one which gives us our national and local identity and the other which puts us in touch with the rest of the human race."

Commentary of this type may be found in Paul Rusch's National vs Regional Models Of Language: The Case Of Austrian German.

Parents' contribution to democracy in education is not the only factor placing me on the side of parents in this case. There are other reasons such as my belief that a frequent "monolingual" speaker of a regional language finds more resistance in the use of standard, national language as compared to the non-native foreign language scholar who learns the standard, national version of a foreign language. More info on this from Robert Phillipson's The Native Speaker's Burden and Péter Medgyes's Native Or Non-Native. One may also refer to Rosie Maun's work at the Centre for Applied Linguistics, Washington DC.

A common opinion among researchers on this matter is that non-natives have a keen awareness of the differences between mother and foreign tongue which gives them an ability to anticipate their students' linguistic problems.

In many countries, large numbers of non-native language teachers and lecturers trained and employed by the state and private education continue to carry out their work with expertise and enthusiasm. At the same time, they may have to sadly contemplate hysterical experts from other fields making fools of themselves by attempting to impose language policies that are of an emotional nature and in total contradiction with the rationality and requirements of language teaching.

Meanwhile, for dozens of years, embassies in Malta and all over the world have been financially helping thousands of students and teachers to continue their cultural and linguistic studies in different countries. The aim is to combine the locals' knowledge of the country, customs and people where they live with the knowledge of the culture whose beauty they are spreading in their own counties. Some non-linguistic language "żatats" who know little about education indeed have to be reminded that to teach something you must also know the learner and his/her culture well.

If all the embassies worldwide are spending millions of euros to send locals to mix with foreign natives, and it is just a waste of effort and funds, then the presumptuous false experts of language and linguistics are right. It is more probable, however, that these embassies are promoting rational policies agreed upon in their countries by all political groups.

Also, perhaps non-linguists who pose as language experts and declare "natives are best" have a hidden, subconscious love for anthropology?

Dr Licari is a researcher in multiculturalism and applied linguistics.

Source: Times of Malta

 

Ngụy biện về người bản ngữ

Những người không chuyên về ngôn ngữ học đôi khi được yêu cầu làm khâu tuyển dụng giáo viên dạy ngôn ngữ theo yêu cầu của bộ phận quản lý đầy tất trắc. Các quyết định trong ngành giáo dục liên quan đến ngôn ngữ phải được thực hiện bởi các chuyên gia ngôn ngữ là điều cực kỳ quan trọng.

Những quyết định đối với việc giảng dạy ngôn ngữ mà lại được thực hiện bởi các chuyên viên ở những lĩnh vực khác đều thường bất cập, ngây thơ, vụng về và quyết định không trên quyền hạn của mình - đó là hệ quả của cách nhìn hạn hẹp thông thường và thiếu phổ quát đến từ việc phóng đại lên sự tôn vinh chủ nghĩa đế quốc trị và ngôn ngữ (political and linguistic imperialism). Các quyết định không chuyên nghiệp thường hạ thấp cả người mới trong nghề lẫn nơi mà người đó làm việc cho.

Các vùng miền, các quốc gia và những người bản xứ

Ít nhất là có hai luồng ý kiến trái chiều về sự thành công trong việc giảng dạy ngôn ngữ của người bản xứ và người phi bản xứ. Tác giả của bài viết này là người Malta và đã nghiên cứu ngôn ngữ một cách bao quát. Tác giả không tự cho là bản thân có thể dạy ngôn ngữ cho người nước ngoài một cách có hiệu quả nếu như không được đào tạo cụ thể cho mục đích này. Thực tế này liên quan đến cái mà thường được gọi là Ngụy biện về Người bản ngữ.

Một số nhà ngôn ngữ học tin rằng ở cương vị là một giáo viên dạy ngoại ngữ, việc người đó nói và dạy theo cách tiếp cận vùng miền của một thứ tiếng là hoàn toàn chấp nhận được, mặc dù ngôn ngữ đó không nhất thiết phải là tiếng mẹ đẻ. Mặc dù không cùng chung quan điểm với ý kiến này nhưng tôi đồng ý rằng nó phải được người ta chú ý đến với tư cách là một ý kiến từ chuyên gia ngôn ngữ. Những gì không đáng được lưu tâm đó là ý kiến của những người là chuyên gia ở vấn đề này nhưng lại đi lên mặt phán về một vấn đề khác (dù thật ra là không biết gì). Tại Malta, điều này đôi khi được gọi là "żatatism". Người ta cũng tình cờ bắt gặp những so sánh đầy màu sắc như "chuyên gia trong các trang trại gió lại can thiệp vào việc sản xuất rau diếp".

Thông thường, người ta có khuynh hướng sẽ nói đặc ngữ của vùng miền, nhất là nếu họ làm việc và hòa mình vào một vùng miền riêng biệt nào đó. Khi những người này làm giáo viên, họ phải đối mặt với những chính sách liên quan đến việc giảng dạy thứ tiếng của chính họ, phải dạy theo đặc ngữ vùng miền hay dạy theo ngôn ngữ chuẩn quốc gia.

Tôi biết xác suất mà các bậc phụ huynh có con đang học ngoại ngữ luôn thích con mình được học ngôn ngữ chuẩn quốc gia hơn - trong khi vẫn yêu thích và sử dụng tiếng địa phương ở nhà. David Crystal nhận xét về thực tế này như sau: "Trong thời gian tới, có lẽ tất cả chúng ta đều cần phải nắm được hai tiêu chuẩn tiếng Anh - một cái để làm nên bản sắc địa phương và quốc gia chúng ta, còn cái kia giúp chúng ta giao tiếp với phần còn lại của nhân loại."

Lời dẫn giải cho điều này có thể được tìm thấy trong cuốn National vs Regional Models Of Language: The Case Of Austrian German (tạm dịch: Kiểu quốc gia với kiểu vùng miền của ngôn ngữ: Trường hợp của người Đức-Áo) của Paul Rusch.

Sự góp phần của cha mẹ vào tính dân chủ trong giáo dục không phải là yếu tố duy nhất khiến tôi đứng về phía các bậc phu huynh trong trường hợp này. Có những lý do khác như là tôi tin rằng một người "đơn ngữ" thường xuyên nói tiếng địa phương sẽ kháng cự nhiều hơn trong việc sử dụng ngôn ngữ chuẩn quốc gia so với những người phi bản xứ học ngôn ngữ chuẩn quốc gia của một ngoại ngữ. Biết thêm thông tin về điều này từ cuốn The Native Speaker's Burden (tạm dịch: Gánh nặng của Người bản ngữ) của Robert Phillipson và Native Or Non-Native (tạm dịch: Bản xứ hay Phi bản xứ) của Péter Medgyes. Mọi người cũng có thể tham khảo công trình nghiên cứu của Rosie Maun tại Trung tâm Ngôn ngữ học Ứng dụng, Washington DC.

Một quan điểm chung giữa các nhà nghiên cứu về vấn đề này là những người phi bản xứ có nhận thức sâu sắc về sự khác biệt giữa tiếng mẹ đẻ và ngôn ngữ nước ngoài khiến họ có khả năng dự đoán được các vấn đề ngôn ngữ của học sinh.

Ở nhiều quốc gia, một số lượng lớn các giáo viên và giảng viên ngôn ngữ không phải là người bản xứ đã được đào tạo và tuyển dụng bởi nền giáo dục của tiểu bang và tư thục, họ tiếp tục thực hiện công việc của họ với khả năng chuyên môn cùng lòng nhiệt tình. Cùng lúc đó, các giáo viên ngôn ngữ phi bản xứ có thể phải buồn rầu nhìn các chuyên gia ở những lĩnh vực khác xử sự như kẻ ngốc khi cố gắng áp đặt các chính sách ngôn ngữ theo cảm tính và hoàn toàn mâu thuẫn với tính hợp lý và yêu cầu của giảng dạy ngôn ngữ.

Trong hàng chục năm qua, các đại sứ quán ở Malta và trên toàn thế giới đã giúp đỡ hàng ngàn sinh viên cùng giáo viên tiếp tục những nghiên cứu của họ về văn hóa và ngôn ngữ ở các quốc gia khác nhau. Mục đích là để kết hợp kiến thức của dân địa phương về đất nước, phong tục và con người nơi họ sống với kiến thức về vẻ đẹp của nền văn hóa mà họ đang truyền bá ở khắp các vùng miền trên đất nước của họ. Một số "żatats" không ở trong giới ngôn ngữ học, những người chỉ biết chút ít về giáo dục quả thực cần phải được nhắc nhở rằng để dạy được một thứ gì đó thì bạn phải có kiến thức về học viên cũng như văn hóa của người đó.

Nếu tất cả các đại sứ quán trên thế giới đang chi hàng triệu euro để gửi người trong nước đến hòa mình vào những người bản xứ nước ngoài, đó sẽ chỉ là hàng động lãng phí công sức và tiền bạc, và rồi thì các chuyên gia không cùng lĩnh vực nhưng lại quá tự tin về ngôn ngữ và ngôn ngữ học lại trở thành có lý. Tuy nhiên, có nhiều khả năng các đại sứ quán này đang thúc đẩy các chính sách hợp lý đã được tất cả các nhóm chính trị ở nước của họ đồng thuận.

Ngoài ra, có lẽ những người không chuyên về ngôn ngữ học nhưng lại được đặt ở vị trí các chuyên gia về ngôn ngữ và tuyên bố "người bản xứ là tốt nhất" có một tình yêu ẩn giấu trong tiềm thức cho nhân loại học?

Tiến sĩ Licari là nhà nghiên cứu về đa văn hóa và ngôn ngữ học ứng dụng.

 

Dịch bởi: Phamkhanhlinh1008

bài viết đặc sắc trong tháng 10/2018

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục