Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Thời trang nên phản ánh văn hóa của chúng ta

Thời trang nên phản ánh văn hóa của chúng ta

01/04/2017
Mức trung cấp

Our fashion should reflect our culture

Duy Nguyen impressed the public at the Fall-Winter Fashion Week recently with new suits that used brocade made by the H’Rê ethnic minority people from Teng Village in Quang Ngai Province. The 30-year-old designer feels Vietnamese fashion should preserve and promote the nation’s indigenous materials and culture. His own fashion sense is rooted in his culture, he told Vuong Bach Lien.

Designer Duy Nguyen.—VNS Photo Bach Lien

Not many Vietnamese know about the Teng Village of the H’Rê people and their brocade. How did you discover it?

I didn’t know about this village and its brocaded products either. I discovered it recently thanks to designer Minh Hanh. She was my teacher. She told me about this village. She visited Japan often for her work and discovered that many Japanese knew about this village and studied the art of brocade here before it was known to many Vietnamese people.

I was very excited to learn this. Later I accompanied her and some other young Vietnamese designers on a trip to the village.

I was amazed by the talent of the craftswomen there. They do farm work and only weave during their free time, but they are very skillful. They do not weave for business, just to make traditional clothes for festive days. So their products are not widely known.  

I love using Vietnamese traditional materials for my designs and have spent a lot of time looking for Vietnamese handicraft products to use in my designs.  So I was very happy to use brocade from this village for my creations.

Last year, at the Ao dai (traditional Vietnamese dress) festival in Ha Noi, you presented 15 traditional dresses with original designs that you said were inspired by the perfume of com (young sticky rice flakes) of Ha Noi. You seem to be quite passionate about our culture.

I have loved eating banh com (young rice flake cake) since I was a child.  The Nghi Tam area, where I was born and grew up, used to be an immense land of rice fields and flowers. Children of that time could play lot of folk games and run through spacious paddies. Since those days, I have also enjoyed the sweet fragrance of green sticky rice.

Before presenting this collection to the public, I was quite nervous because some veteran designers were also participating in the festival. Luckily, the public warmly welcomed my creations. One-third of the ao dai were sold during the festival and others were sold in my shops.     

I was happy that through my collection of ao dai, I could convey my sentiments, emotions and beautiful memories of childhood.

Is designing a stressful work?

Yes. Because designers always have to create something new. There is a lot of pressure in the job. But we have to keep fighting, be patient. Because if I give up the game, I will be behind the times.  

Whenever I hear about a new region where I can find Vietnamese traditional materials, I immediately note down it in my handbook and prepare my trip. If I can use them in my designs, I’ll use them immediately.

I love a book entitled Change or Die. I am aware that if I do not make enough effort to grow, I will lose all the things that I could achieve until now. It will not only affect the life of my own family members, but also the lives of the employees working in my shops.

That’s thoughtful of you. Aren’t some of your employees students that you trained? 

Yes. Over the last two years, I have organised two classes per year to help people in need learn how to design and make clothes. The classes are totally free.

My classes target students who followed design classes at school and all people living in poor provinces who want to work as a designer or tailor. 

If you know someone who can use the training, please inform them about my classes. Or tell me about them. I’ll be glad to help them.

During the classes, I can find those who are skillful, and passionate with the job. And then I recruit them if they want to work in my shops.

If they want, they can also return to their native places and open a shop where they can design and make clothes.   

I understand the difficulties in opening and managing a shop. I myself began with a very small budget.

Can you tell us a bit more about how you began?

I started seven years ago. Towards the end of 2009, I borrowed VND20million (US$876) from my mother to open a small shop where I designed and made suits for men. I rented a room in a small lane in Nghi Tam Street, not far from my house. At the beginning, I had no clients, no experience, and I faced lot of hardship. But I didn’t give up. I continued to learn from other designers.

From a small shop in 2009, I now have six shops with a total of 100 employees in Ha Noi. However, I am still young and do not have much management experience, so I have to learn a lot. I recently bought a lot of new books on management skills.

What advice would you give to young people who want to become designers?

I would tell them that designing is not a job that is about glory and fame. Behind the stage, designers work really hard and are very simple people.

I believe there are three important conditions to become a good designer: Never give up despite difficulties, accept devoting to the job, and always be passionate.

Before deciding to become designer, they should ask: why do they want to become a designer? If they only want to achieve fame, this job is not for them. They should be aware that a designer’s work is to beautify society, beautify people.

Vietnamese designers have tried hard and worked with a lot of passion but Vietnamese fashion has not developed strongly and is not widely known abroad. Why?

The biggest challenge to the development of Vietnamese fashion is the lack of materials.  We still have to import most of the materials from abroad.

Moreover, we do not have something called “the national trademark”. Why is that products made in Japan or in the US sell more easily than products made in Viet Nam?   

To further promote Vietnamese fashion abroad, we should present to foreign friends what is typically Vietnamese, like our traditional materials: silk or brocade.

On the international stage, we have to present our culture and our identity.  

It’s a pity that some famous Vietnamese people going abroad prefer using clothes made outside the country. They lose the opportunity to promote Vietnamese clothing. 

Source: vietnamnet

 

 

Thời trang nên phản ánh văn hóa của chúng ta

Duy Nguyễn gần đây đã gây ấn tượng với công chúng trong Tuần lễ Thời trang Thu-Đông với những trang phục mới sử dụng vải thổ cẩm của người dân tộc H'Rê từ thôn Teng thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Nhà thiết kế 30 tuổi thấy rằng thời trang Việt Nam cần được giữ gìn và phát triển những nguyên vật liệu cũng như là văn hoá bản địa của đất nước. Xu hướng thời trang của anh bắt nguồn từ nền văn hoá, theo lời anh nói với Vương Bạch Liên.

Nhà thiết kế Duy Nguyễn- VNS ảnh Bạch Liên

Không có nhiều người Việt biết về làng Teng của người H'Rê và loại vải thổ cẩm của họ. Bạn khám phá ra điều đó như thế nào?

Tôi đã không biết về ngôi làng này và cũng không biết các loại vải thổ cẩm của họ. Gần đây tôi đã khám phá ra nó nhờ nhà thiết kế Minh Hạnh. Cô ấy là giáo viên của tôi. Cô ấy kể cho tôi nghe về ngôi làng này. Cô thường xuyên đến Nhật để làm việc và phát hiện ra nhiều người Nhật biết về ngôi làng này và đã nghiên cứu về nghệ thuật thổ cẩm nơi đây trước khi nhiều người Việt biết đến nó.

Tôi rất hào hứng khi biết điều này. Sau đó, tôi cùng cô và một vài nhà thiết kế trẻ người Việt khác đi đến ngôi làng này.

Tôi đã kinh ngạc bởi tài năng của những người thợ thủ công ở đó. Họ chủ yếu làm ngoài đồng và chỉ dệt vào thời gian rảnh rỗi nhưng họ rất khéo léo. Họ không dệt để bán, mà chỉ dệt để làm những bộ trang phục truyền thống dành cho lễ hội. Do đó, những sản phẩm của họ không được biết đến rộng rãi.

Tôi thích sử dụng vật liệu truyền thống Việt Nam để thiết kế và đã mất nhiều thời gian tìm kiếm các sản phẩm thủ công của Việt Nam sử dụng trong các thiết kế của mình. Vì vậy, tôi đã rất vui khi sử dụng thổ cẩm từ làng này để thỏa sức sáng tạo.

Năm ngoái, ở lễ hội áo dài (trang phục truyền thống của người Việt) được tổ chức tại Hà Nội, bạn đã trình diễn 15 bộ váy truyền thống với thiết kế nguyên bản mà bạn cho là lấy cảm hứng từ hương cốm (miếng gạo nếp nhỏ) của Hà Nội. Bạn có vẻ khá đam mê văn hóa.

Khi còn nhỏ, tôi đã từng thích ăn bánh cốm (bánh tráng gạo). Khu Nghi Tàm là nơi tôi sinh ra và lớn lên, từng là một vùng đất trồng lúa và hoa rộng lớn. Trẻ em thời bấy giờ có thể chơi nhiều trò chơi dân gian và chạy xuyên qua các cánh đồng. Từ những ngày đó, tôi cũng đã được thưởng thức hương thơm ngọt ngào của gạo nếp xanh.

Trước khi giới thiệu bộ sưu tập này tới công chúng, tôi khá hồi hộp vì một số nhà thiết kế kỳ cựu cũng tham gia vào lễ hội. May mắn thay, công chúng nồng nhiệt đón nhận sáng tạo của tôi. Một phần ba áo dài được bán trong lễ hội và số khác được bán trong cửa hàng của tôi.

Tôi cảm thấy rất hài lòng với bộ sưu tập áo dài của mình, nhờ nó tôi có thể truyền tải tình cảm, cảm xúc và cả những kí ức đẹp đẽ của thời thơ ấu.

Công việc thiết kế có căng thẳng lắm không?

Có chứ. Do nhà thiết kế luôn luôn phải tạo ra một cái gì đó mới mẻ. Có rất nhiều áp lực trong công việc. Nhưng chúng tôi phải tiếp tục cố gắng và kiên nhẫn. Bởi vì nếu tôi từ bỏ cuộc chơi, tôi sẽ bị lùi sau thời đại.

Bất cứ khi nào tôi nghe nói đến vùng đất mới, những nơi tôi có thể tìm thấy vật liệu truyền thống Việt Nam, tôi ngay lập tức ghi lại trong sổ tay và chuẩn bị cho chuyến đi của mình. Nếu tôi có thể áp dụng chúng trong thiết kế của tôi, tôi sẽ sử dụng chúng ngay lập tức.

Tôi thích một cuốn sách có tựa đề Change or Die. Tôi biết rằng nếu tôi không nổ lực để phát triển, tôi sẽ đánh mất tất cả những thứ tôi có thể đạt được cho đến bây giờ. Nó sẽ không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống của các thành viên trong gia đình tôi, mà còn là nguồn sống của những nhân viên làm việc trong các cửa hàng của tôi.

Đó là suy nghĩ của bạn. Một số học viên mà bạn đã đào tạoco nghĩ vậy không?

Có. Trong hai năm qua, tôi đã tổ chức hai lớp mỗi năm để giúp đỡ những người cần được học cách thiết kế và may quần áo. Các lớp học hoàn toàn miễn phí.

Các lớp học của tôi tập trung vào những sinh viên theo học các lớp thiết kế tại trường và tất cả những người sống ở các tỉnh nghèo muốn làm một nhà thiết kế hoặc thợ may.

Nếu bạn biết ai đó cần được đào tạo, vui lòng thông báo cho họ biết về các lớp học của tôi. Hoặc cho tôi biết về họ. Tôi sẽ vui lòng giúp họ.

Trong các lớp học, nếu tôi thấy những người khéo léo và đam mê công việc, thì tôi có thể tuyển dụng họ nếu họ muốn làm việc trong các cửa hàng của tôi.

Nếu họ muốn, họ cũng có thể trở về quê hương và mở một cửa hàng nơi họ có thể thiết kế và may quần áo.

Tôi thấu hiểu những nỗi khó khăn trong việc mở và quản lý một cửa hàng. Bản thân tôi bắt đầu bằng một số vốn rất nhỏ.

Bạn có thể cho chúng tôi biết thêm một chút về cách bạn khởi đầu?

Tôi bắt đầu cách đây 7 năm. Đến cuối năm 2009, tôi đã mượn mẹ tôi 20 triệu đồng (876 đô la Mỹ) để mở một cửa hàng nhỏ để tôi thiết kế và may quần áo cho nam. Tôi thuê một căn phòng trong một làn đường nhỏ ở đường Nghi Tàm, không xa nhà tôi. Lúc đầu, tôi không có khách hàng, không có kinh nghiệm, và tôi phải đối mặt với rất nhiều gian truân. Nhưng tôi đã không bỏ cuộc. Tôi tiếp tục học hỏi từ các nhà thiết kế khác.

Từ một cửa hàng nhỏ từ năm 2009, đến nay tôi có sáu cửa hàng với tổng cộng 100 nhân viên tại Hà Nội. Tuy nhiên, tôi vẫn còn trẻ và không có nhiều kinh nghiệm quản lý, vì vậy tôi phải học hỏi rất nhiều. Gần đây tôi đã mua rất nhiều cuốn sách mới về kỹ năng quản lý.

Bạn có lời khuyên gì cho những người trẻ tuổi muốn trở thành nhà thiết kế?

Tôi sẽ nói với họ rằng thiết kế không phải là một công việc chỉ để có vinh quang và danh tiếng. Đằng sau sân khấu, nhà thiết kế làm việc thực sự chăm chỉ và là những người rất đơn giản.

Tôi tin rằng có ba điều kiện quan trọng để trở thành một nhà thiết kế giỏi đó là không bao giờ từ bỏ dù gặp khó khăn, chấp nhận cống hiến vì công việc và luôn luôn có lòng đam mê.

Trước khi quyết định trở thành nhà thiết kế, họ nên tự hỏi: tại sao họ muốn trở thành một nhà thiết kế? Nếu họ chỉ muốn đạt được danh vọng thì công việc này không dành cho họ. Họ nên biết rằng công việc của một nhà thiết kế là làm đẹp xã hội, làm đẹp cho người khác.

Các nhà thiết kế Việt Nam đã cố gắng hết sức và đã làm việc với nhiều niềm đam mê nhưng thời trang Việt Nam đã không phát triển mạnh mẽ và không được biết đến rộng rãi ở nước ngoài. Tại sao?

Thách thức lớn nhất đối với sự phát triển của thời trang Việt Nam là thiếu nguyên vật liệu. Chúng tôi vẫn phải nhập khẩu hầu hết các vật liệu từ nước ngoài.

Hơn nữa, chúng ta không có cái gọi là "nhãn hiệu quốc gia". Tại sao những sản phẩm được sản xuất tại Nhật hoặc Mỹ bán được dễ dàng hơn các sản phẩm được sản xuất tại Việt Nam?

Để quảng bá thời trang Việt Nam ra nước ngoài, chúng ta nên thể hiện cho bạn bè nước ngoài những thứ đặc thù của người Việt Nam, như các vật liệu truyền thống của chúng ta: lụa hoặc thổ cẩm.

Trên sàn diễn quốc tế, chúng ta phải thể hiện văn hoá và bản sắc của mình.

Thật đáng tiếc, một số người Việt nổi tiếng khi ra nước ngoài lại chuộng trang phục nước ngoài. Họ đánh mất cơ hội để quảng cáo trang phục Việt Nam.

 

Dịch bởi: thuyloan95

bài viết đặc sắc trong tháng 11/2017

4 giá trị cốt lõi trong chương trình học tiếng Anh tại trung tâm Anh ngữ CEP

Đây là những giá trị quan trọng nhất và cũng là những điều tâm huyết nhất mà chúng tôi, những người nhìn giáo dục như một quá trình tự học hỏi, tự thay đổi và hoàn thiện bản thân trước…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục