Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giáo dục
  4. Tiếng Anh chính xác

Tiếng Anh chính xác

Mức căn bản

Strictly English

British newspaper columnist Simon Heffer talks about his new hook, ‘Strictly English: the Correct Hay to Write… and Why It Matters’, aimed at native speakers.

For the last couple of years I have sent a round-robin email to my colleagues at this newspaper every few weeks pointing out to them mistakes that we make in our use of the English language. Happily, these are reasonably rare. The emails have been circulated on the Internet – and arc now available on the paper’s website – and one of them ended up in the inbox of a publisher at Random House about this time last year. He asked me whether I would write a book not just on what constituted correct English, but also why it matters. The former is relatively easy to do, once one has armed oneself with the Oxford English Dictionary (OED) and some reputable grammar books by way of research materials. The latter, being a matter for debate, is less straightforward.

I suppose my own interest in language started at school. Having studied French, Latin and Greek, I saw clearly how those languages had exported words into our own. When I studied German later on, I could see even more clearly why it was the sister tongue and what an enormous impact it had had on English. I saw that words had specific meanings and that, for the avoidance or doubt, it was best to use them in the correct way. Most of all, I became fascinated by grammar, and especially by the logic that drove it and that was common to all the other languages I knew, I did not intend in those days to earn a living by writing; but I was keen to ensure that my use of English was as far as possible, correct.

Studying English at university forced me to focus even more intently on what words actually meant: why would a writer choose that noun rather than another and why that adjective or, in George Orvell’s case, often no adjective at all, Was the ambiguity in a certain order of words deliberate or accidental? The whole question of communication is rooted in such things. For the second part of my degree I specialised in the history of the English language, studying how words had changed their meaning and how grammar had evolved. Language had become not just a tool for me, but something of a hobby.

Can English, though, ever be fixed? Of course not: if you read a passage from Chaucer you will see that the meaning of words and the framework of grammar has shifted over the centuries, and both will continue to evolve. But we have had a standard dictionary now ever since the OED was completed in 1928, and learned men, many of whom contributed to the OED, wrote grammars a century ago that settled a pattern of language that was logical and free from the danger of ambiguity.

It is to these standards that I hope Strictly English is looking. Our language is to a great extent settled and codified, and to a standard that people recognise and are comfortable with. All my book does is describe and commend that standard, and help people towards a capable grasp of the English tongue. We shall always need new words to describe new things; but we don’t need the wrong word to describe the right thing, when the right word exists. Also, English grammar shouldn’t be a matter for debate. It has a coherent and logical structure and we should stick to it.

Some groups of people – state officials, academics, lawyers, certain breeds of scientist – talk to each other in a private language. Some official documents make little sense to lay people because they have to be written in a language that combines avoidance of the politically incorrect with constant use of the contemporary jargon of the profession. Some articles written by academics in particular are almost incomprehensible to those outside their circle, it is not because the outsiders are stupid. It is because the academics feel they have to write in a certain stilled, dense way in order to be taken seriously by their peers.

Many officials seem to have lost the knack of communicating with people outside their closed world.

Some academics, however, are bilingual. If asked to write for a publication outside the circle – such as a newspaper – they can rediscover the knack of writing reasonably plain English. They do not indulge themselves in such a fashion when they write for learned journals. It is almost as though the purpose of such writing is no) to be dear: that the writer is recording research in order to prove to peers or superiors that he has discovered something. It does not seem to bother such people that their style is considered ugly and barbaric by anyone of discernment. It is repetitious, long-winded, abstract and abstruse. Those w ho write in such a way probably will not easily be discouraged, unless what is considered acceptable within their disciplines changes.

The ideal style is one comprehensible to any intelligent person. If you make a conscious decision to communicate with a select group, so be it: but in trying to appeal to a large audience, or even a small one that you wish to be sure will understand your meaning, writing of the sort mentioned above will not do. This sort of writing used to be kept from the general public thanks to the need to find someone to publish it. The advent of the Internet means that it is now much more widespread than it used to be; and the fact that it is now so common and so accessible means that this sort of writing is having a harmful effect on the language and causing it to be corrupted.


Tiếng Anh chính xác

Một tác giả người Anh viết bài cho báo, Simon Heffer trò chuyện về quyển sách mới của ông, quyển sách này nhắm đến độc giả là người bản ngữ, ‘Strictly English: the Correct Hay to Write… and Why It Matters’ (tạm dịch: "Tiếng Anh chính xác: cách viết đúng ... và lý do tại sao viết đúng lại quan trọng").

Trong vài năm gần đây, cứ mỗi vài tuần tôi lại gửi một email luân chuyển tới các đồng nghiệp của tôi tại tờ báo này để chỉ ra cho họ những lỗi mà chúng tôi mắc phải khi sử dụng tiếng Anh. May thay, điều này khá ít. Các email đã được truyền bá trên Internet - và dữ liệu này đã có sẵn trên trang web của tờ báo - và một trong số đó đã được tìm thấy trong hộp thư đến của một nhà xuất bản tại Random House vào khoảng thời gian này năm ngoái. Anh ấy hỏi liệu tôi có định viết một cuốn sách không, một cuốn sách không chỉ về những gì cấu thành nên tiếng Anh đúng đắn mà còn về lý do tại sao nó lại quan trọng. Điều đầu tiên tương đối dễ thực hiện, một khi đã trang bị cho mình Từ điển Oxford Anh (OED) cùng một số sách ngữ pháp có uy tín thông qua các tài liệu nghiên cứu. Điều thứ hai, là vấn đề cần cân nhắc, không hề đơn giản.

Tôi cho rằng sở thích của tôi với ngôn ngữ bắt đầu khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau khi học qua tiếng Pháp, tiếng Latin và tiếng Hy Lạp, tôi đã thấy rõ ràng cách thức những ngôn ngữ đó truyền tải từ ngữ vào bản thân chúng ta. Sau đó, khi tôi học tiếng Đức, tôi thậm chí thấy rõ hơn tại sao nó có sự tương đồng và có tác động to lớn đối với tiếng Anh. Tôi thấy các từ đều có ý nghĩa cụ thể và rằng, đối với bác bỏ hay nghi hoặc, tốt nhất là sử dụng chúng đúng cách. Trên tất cả, tôi đã bị cuốn hút bởi ngữ pháp, và đặc biệt là bởi những lý lẽ dẫn dắt nó và điều này là điểm chung cho tất cả các ngôn ngữ khác mà tôi biết, vào những ngày đó tôi không có ý định kiếm sống bằng viết lách; nhưng tôi rất muốn đảm bảo rằng việc sử dụng tiếng Anh của tôi là càng nhiều càng tốt, càng chính xác càng tốt.

Học tiếng Anh tại trường đại học buộc tôi phải tập trung nhiều hơn vào những từ ngữ thực sự có ý nghĩa: tại sao người viết lại chọn danh từ đó chứ không phải là từ khác và tại sao chọn tính từ đó, hoặc trong trường hợp của George Orvell, thường không dùng tính từ nào cả. Sự mơ hồ trong một thứ tự nhất định của các từ ngữ là cố ý hay chỉ là ngẫu nhiên? Toàn bộ thắc mắc về thông tin đều bắt nguồn từ những điều như thế. Về văn bằng hai chuyên ngành lịch sử ngôn ngữ Anh của tôi, nghiên cứu cách thức từ ngữ thay đổi ý nghĩa của chúng và ngữ pháp đã phát triển như thế nào. Ngôn ngữ không chỉ trở thành một công cụ cho tôi, mà còn là một thứ sở thích.

Dẫu vậy, liệu tiếng Anh có thể được sửa chữa hay không? Tất nhiên không phải là: nếu bạn đọc một đoạn văn từ Chaucer, bạn sẽ thấy rằng ý nghĩa của từ và khung ngữ pháp đã thay đổi qua nhiều thế kỷ, và cả hai sẽ tiếp tục phát triển. Nhưng nay chúng ta đã có một từ điển chuẩn kể từ khi OED được hoàn thành vào năm 1928, và các học viên, nhiều người trong số họ đã đóng góp cho OED, đã viết các cấu trúc ngữ pháp cách đây một thế kỷ để định hình một mẫu ngôn ngữ hợp lý và thoát khỏi nguy cơ tối nghĩa.

Đó là những tiêu chuẩn mà tôi hy vọng Strictly English đang chú ý. Ngôn ngữ rộng lớn của chúng ta đã được giải quyết và soạn thảo, theo trình độ mà mọi người chấp nhận và cảm thấy thoải mái. Tất cả các cuốn sách của tôi đều mô tả và đánh giá những tiêu chuẩn như thế, và giúp mọi người hướng tới khả năng có thể hiểu được tiếng Anh. Chúng ta sẽ luôn luôn cần những từ mới để mô tả những điều mới; nhưng chúng ta không cần từ sai để mô tả điều đúng, trong khi từ đúng đang tồn tại. Ngoài ra, ngữ pháp tiếng Anh không phải là vấn đề cần tranh luận. Nó có một cấu trúc chặt chẽ và hợp lý và chúng ta nên gắn bó với nó.

Một số nhóm người - cán bộ nhà nước, học giả, luật sư, một số nhà khoa học - nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ riêng. Một số tài liệu chính thống không dễ hiểu đối với người không phải chuyên môn bởi vì chúng phải được viết bằng ngôn ngữ kết hợp tránh những sai trái về chính trị và liên tục sử dụng thuật ngữ chuyên ngành. Một số bài viết của các nhà khoa học đặc biệt gần như không thể hiểu được đối với những người ngoài ngành, điều đó không có nghĩa là những người ngoài ngành thì dốt. Đó là bởi vì các nhà khoa học cảm thấy rằng họ phải viết theo một cách thức khó hiểu để có thể nhận được cái nhìn nghiêm túc từ các đồng nghiệp.

Nhiều quan chức dường như đã mất đi khả năng giao tiếp với mọi người ở bên ngoài thế giới khép kín của họ.

Tuy nhiên, một số học giả là người biết cả hai ngôn ngữ. Nếu được yêu cầu viết cho một ấn phẩm nằm ngoài chuyên ngành - chẳng hạn như một tờ báo - họ có thể tìm ra lại thói quen viết tiếng Anh đơn giản, dễ hiểu một cách hợp lý. Họ không cùng một kiểu cách như vậy khi họ viết tạp chí nghiên cứu. Hầu như là mục đích viết đều không gần gũi, mà là người viết đang ghi âm nghiên cứu để chứng minh cho đồng nghiệp hoặc cấp trên rằng ông đã khám phá ra điều gì đó.

Lối viết tốt là một lối viết dễ hiểu đối với bất kỳ người có đầu óc nào. Nếu bạn đưa ra một quyết định có ý thức để giao tiếp với một nhóm được lựa chọn, hãy làm như vậy: nhưng trong nỗ lực để thu hút lượng lớn khán giả, hoặc thậm chí là một người mà bạn muốn, chắc chắn sẽ hiểu được ý nghĩa của bạn, thì những bài viết nêu trên sẽ không làm được như vậy. Loại văn bản này đã từng được giữ cho tách khỏi công chúng nói chung vì cần phải tìm một người nào đó xuất bản nó. Sự xuất hiện của Internet có nghĩa là ngày nay nó phổ biến rộng rãi hơn bao giờ hết; và thực tế là hiện nay phổ biến và dễ tiếp cận có nghĩa là loại văn bản này có ảnh hưởng xấu đến ngôn ngữ và gây ra lỗi.


Dịch bởi: thuthao2204, DiemNguyen195

bài viết đặc sắc trong tháng 04/2019

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục