Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Tìm hiểu về loài hổ Tasmanian (Hay còn gọi là chó sóc túi)

Tìm hiểu về loài hổ Tasmanian (Hay còn gọi là chó sóc túi)

22/01/2019
Mức trung cấp

Tasmanian Tiger

Although it was called tiger, it looked like a dog with black stripes on its back and it was the largest known carnivorous marsupial of modern times. Yet, despite its fame for being one of the most fabled animals in the world, it is one of the least understood of Tasmania’s native animals. The scientific name for the Tasmanian tiger is Thylacine and it is believed that they have become extinct in the 20th century.

Fossils of thylacines dating from about almost 12 million years ago have been dug up at various places in Victoria, South Australia and Western Australia. They were widespread in Australia 7,000 years ago, but have probably been extinct on the continent for 2,000 years. This is believed to be because of the introduction of dingoes around 8,000 years ago. Because of disease, thylacine numbers may have been declining in Tasmania at the time of European settlement 200 years ago, but the decline was certainly accelerated by the new arrivals. The last known Tasmanian Tiger died in Hobart Zoo in 1936 and the animal is officially classified as extinct. Technically, this means that it has not been officially sighted in the wild or captivity for 50 years. However, there are still unsubstanti-ated sightings.

Hans Naarding, whose study of animals had taken him around the world, was conducting a survey of a species of endangered migratory bird. What he saw that night is now regarded as the most credible sighting recorded of thylacine that many believe has been extinct for more than 70 years

“I had to work at night,” Naarding takes up the story. “I was in the habit of intermittently shining a spotlight around. The beam fell on an animal in front of the vehicle, less than 10m away. Instead of risking movement by grabbing for a camera, I decided to register very carefully what I was seeing. The animal was about the size of a small shepherd dog, a very healthy male in prime condition. What set it apart from a dog, though, was a slightly sloping hindquarter, with a fairly thick tail being a straight continuation of the backline of the animal. It had 12 distinct stripes on its back, continuing onto its butt. I knew perfectly well what I was seeing. As soon as I reached for the camera, it disap-peared into the tea-tree undergrowth and scrub.”

The director of Tasmania’s National Parks at the time, Peter Morrow, decided in his wisdom to keep Naarding’s sighting of the thylacine secret for two years. When the news finally broke, it was accompanied by pandemonium. “I was besieged by television crews, including four to live from Japan, and others from the United Kingdom, Germany, New Zealand and South America,” said Naarding.

Government and private search parties combed the region, but no further sightings were made. The tiger, as always, had escaped to its lair, a place many insist exists only in our imagination. But since then, the thylacine has staged something of a comeback, becoming part of Australian mythology.

There have been more than 4,000 claimed sightings of the beast since it supposedly died out, and the average claims each year reported to authorities now number 150. Associate professor of zoology at the University of Tasmania, Randolph Rose, has said he dreams of seeing a thylacine. But Rose, who in his 35 years in Tasmanian academia has fielded countless reports of thylacine sightings, is now convinced that his dream will go unfulfilled.

“The consensus among conservationists is that, usually, any animal with a population base of less than 1,000 is headed for extinction within 60 years,” says Rose. “Sixty years ago, there was only one thylacine that we know of, and that was in Hobart Zoo,” he says.

Dr. David Pemberton, curator of zoology at the Tasmanian Museum and Art Gallery, whose PhD thesis was on the thylacine, says that despite scientific thinking that 500 animals are required to sustain a population, the Florida panther is down to a dozen or so animals and, while it does have some inbreeding problems, is still ticking along. “I’ll take a punt and say that, if we manage to find a thylacine in the scrub, it means that there are 50-plus animals out there.”

After all, animals can be notoriously elusive. The strange fish known as the coelacanth, with its “proto-legs”, was thought to have died out along with the dinosaurs 700 million years ago until a specimen was dragged to the surface in a shark net off the south-east coast of South Africa in 1938.

Wildlife biologist Nick Mooney has the unenviable task of investigating all “sightings” of the tiger totalling 4,000 since the mid-1980s, and averaging about 150 a year. It was Mooney who was first consulted late last month about the authenticity of digital photographic images purportedly taken by a German tourist while on a recent bushwalk in the state. On face value, Mooney says, the account of the sighting, and the two photographs submitted as proof, amount to one of the most convincing cases for the species’ survival he has seen.

And Mooney has seen it all—the mistakes, the hoaxes, the illusions and the plausible accounts of sightings. Hoaxers aside, most people who report sightings end up believing they have seen a thy-lacine, and are themselves believable to the point they could pass a lie-detector test, according to Mooney. Others, having tabled a creditable report, then become utterly obsessed like the Tasmanian who has registered 99 thylacine sightings to date. Mooney has seen individuals bankrupted by the obsession, and families destroyed. “It is a blind optimism that something is, rather than a cynicism that something isn’t,” Mooney says. “If something crosses the road, it’s not a case of ‘I wonder what that was?’ Rather, it is a case of ‘that’s a thylacine!’ It is a bit like a gold prospector’s blind faith, ‘it has got to be there’.”

However, Mooney treats all reports on face value. “I never try to embarrass people, or make fools of them. But the fact that 1 don’t pack the car immediately they ring can often be taken as ridicule. Obsessive characters get irate that someone in my position is not out there when they think the thy-lacine is there.”

But Hans Naarding, whose sighting of a striped animal two decades ago was the highlight of “a life of animal spotting”, remains bemused by the time and money people waste on tiger searches. He says resources would be better applied to saving the Tasmanian devil, and helping migratory bird popula-tions that are declining as a result of shrinking wetlands across Australia.

Gould the thylacine still be out there? “Sure,” Naarding says. But be also says any discovery of sur-viving thylacines would be “rather pointless”. “How do you save a species from extinction? What could you do with it? If there are thylacines out there, they are better off right where they are,”

 

Hổ Tasmanian

Mặc dù được gọi là hổ, nhưng loài động vật này lại trông giống chú chó với đặc điểm lưng vằn đen và được biết đến như loài thú ăn thịt có túi lớn nhất trong thời hiện đại. Cho đến nay, trái ngược với việc là một trong những loài động vật nổi tiếng nhất trong truyền thuyết, nó là một trong số loài ít được biết đến nhất trong nhóm động vật địa phương của Tasmania,Úc. Tên khoa học của loài hổ Tasmania này là Thylacine và được cho rằng đã tuyệt chủng vào thế kỷ 20.

Hóa thạch của loài Thylacines được xác định có niên đại 12 triệu năm trước, được khai quật ở nhiều nơi khác nhau tại bang Victoria, miền Nam và phía Tây nước Úc. Chúng trải rộng khắp Châu Úc từ 7000 năm trước, nhưng có khả năng đã tuyệt chủng trên lục địa này được 2000 năm. Lý giải việc tuyệt chủng này là sự khởi đầu của loài chó Dingo khoảng 8000 năm trước. Bởi vì bệnh tật, số lượng loài Thylacines ở Tasmania giảm sút vào thời gian người Châu Âu định cư 200 năm trước, nhưng chắc chắn rằng sự giảm sút đó được đẩy nhanh vì loài mới. Hổ Tasmania cuối cùng đã chết ở vườn thú Hobart năm 1936 và loài động vật này được chính thức công bố tuyệt chủng. Về mặt học thuật, điều đó có nghĩa rằng loài này không chính thức được nhìn thấy trong hoang dã hay giam cầm trong 50 năm qua. Tuy nhiên, vẫn còn những việc quan sát chúng không căn cứ.

Han Naarding, nhà nghiên cứu động vật học đã đi vòng quanh thế giới, đang quản lý một cuộc điều tra về những loài chim di trú có nguy cơ.  Điều mà ông chứng kiến đêm đó được ghi lại như việc quan sát đáng tin nhất về loài Thylacine được coi đã tuyệt chủng hơn 70 năm rồi.

Tôi phải làm việc vào ban đêm” Ông Naarding bắt đầu câu chuyện. “ Tôi có thói quen chiếu sáng ngắt quãng vào điểm sáng xung quanh. Tia sáng chiếu đến một loài động vật đứng chắn vật truyền sáng, cách xa chưa đến 10m. Thay vì liều lĩnh lấy máy ảnh, tôi quyết định sẽ quan sát một cách cẩn trọng điều mà tôi đang thấy lúc này. Loài động vật này cỡ khoảng con chó shepherd ( chó chăn cừu), là con đực mới trưởng thành khỏe mạnh. Điều phân biết nó với con chó là ở thân sau hơi nghiêng một chút, với đuôi dày rõ rệt trên thân hình có vạch thẳng đen liên tục. Lưng nó có 12 sọc khác nhau kéo dài xuống vùng mông. Tôi biết chắc chắn điều tôi đang quan sát. Cho đến khi tôi với được chiếc máy quay nó đã kịp biến mất trong bụi chè tầm thấp và lùm cây”  

Giám đốc của Vườn quốc gia Tasmania thời điểm đó, ông Peter Morrow, quyết định sẽ giữ kín bí mật về phát hiện của Naarding trong 2 năm liền. Khi thông tin này bị lộ, nó gây nên sự hỗn loạn. “ Tôi đã bị bao vây bởi đám phóng viên truyền hình, trong đó có 4 người từ Nhật Bản, và những phóng viên khác từ Mỹ, Đức, New Zealand và Nam Mỹ” Ông Naarding tường thuật lại.

Chính phủ và những tổ chức tìm kiếm cá nhân đã rà soát trong khu vực, nhưng không có phát hiện mới nào cả. Loài hổ đó, như thường lệ, đã trốn thoát tới hang ổ của riêng mình, một nơi mà nhiều người cho rằng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của chúng ta. Nhưng từ đó, loài Thylacine đã đánh dấu sự trở lại, trở thành một phần của thần thoại nước Úc.

Có đến 4000 báo cáo quan sát về loài vật này từ khi chúng được cho rằng đang dần biến mất, và trung bình yêu cầu báo cáo gửi đến nhà chức trách hàng năm là 150. Giáo sư động vật học thuộc đại học Tasmania, Randolph Rose, đã nói rằng ông mơ ước được thấy Thylacine. Nhưng Rose, người có 35 năm làm việc trong giới học viện ở Tasmania đã đưa ra vô số báo cáo về việc phát hiện Thylacine, giờ đây cũng tự thuyết phục rằng giấc mơ của ông là bất khả thi.

“Với sự đồng tình của những người thuộc hiệp hội bảo vệ động vật, thông thường, bất cứ động vật nào số lượng cơ bản dưới 1000 cá thể loài được xếp vào nguy cơ tuyệt chủng trong vòng 60 năm”,ông Rose nói. Ông nói :”60 năm trước, có một cá thể của Thylacince mà chúng ta biết, và nó ở Vườn thú Hobart”

Tiến sĩ David Pemberton, quản lý ngành động vật học tại Bảo tàng và Phòng trưng bày nghệ thuật Tasmania, người có luận văn tiến sĩ về loài Thylacine, nói rằng trái với ý kiến khoa học rằng cần 500 động vật để duy trì số lượng loài, loài báo Floria chỉ còn khoảng 12 con, trong khi còn tồn tại vấn đề cận huyết dai dẳng.” Tôi sẽ thử và cam đoan rằng, nếu chúng ta tìm được 1 con Thylacine trong bụi cây, có nghĩa là còn hơn 50 con nữa vẫn đang ở ngoài kia”

Sau cùng, một con cá lạ như Cá Vân Tay, với “đôi chân nguyên thủy” của nó, được cho rằng đã chết cùng khủng long khoảng 700 năm trước cho đến khi một mẫu vật được lấy lên khỏi về mặt của lưới đánh bắt cá mập ở trên bờ biển phía Đông Nam của Nam Phi năm 1938

Nhà sinh vật học hoang dã Nick Mooney có một nhiệm vụ ít người quan tâm là đầu tư vào tất cả 4000 “quan sát” về loài hổ từ giữa thập niên 80, và trung bình trong khoảng 150 quan sát một năm. Mooney được hỏi cuối tháng trước về bức ảnh kĩ thuật số được chụp công khai bởi một du khách đến từ Đức trong khi đang đi bộ trong rừng của tiểu bang. Theo giá trị bên ngoài, Mooney nói, bản miêu tả của việc quan sát, và có bằng chứng từ 2 bức ảnh, được ghi nhận là bằng chứng thuyết phục nhất về sự sống của loài này mà ông từng chứng kiến.

Và Mooney đã nhìn thấy tất cả - những lỗi lầm, trò bịp bợm, những ảo ảnh và những bản mô tả việc quan sát một cách hợp lý. Theo Mooney, những kẻ lừa bịp, hầu hết báo cáo việc quan sát với niềm tin rằng họ từng thấy Thylacine và họ đều quả quyết rằng mình vượt qua được cả bài thi test nói dối. Những người khác, với bản báo cáo đáng khen ngợi, rồi sau đó trở nên hoàn toàn ám ảnh như người Tasmania người nói rằng đã quan sát Thylacine 99 lần. Mooney đã chứng kiến những cá nhân vỡ nợ vì sự ám ảnh, và nhiều gia đình đã tan vỡ. “ Đây là một niềm lạc quan mù quáng rằng nó chỉ như một sự hoài nghi mà thôi” Ông nói. “ Nếu có con vật nào đó băng qua đường thì họ nghĩ” đấy là Thylacine” thay vì “ Tôi tự hỏi là con gì vậy?”. Đây giống như niềm tin mù quáng của kẻ tìm kiếm vàng như là ý nghĩa” chắc chắn là nó ở đây”

Tuy nhiên, Mooney xử lý tất cả báo cáo theo giá trị bên ngoài “ Tôi không bao giờ cố gắng làm bẽ mặt mọi người, hay biến họ thành kẻ ngu ngốc. Nhưng theo thực tế nút 1 không xếp chiếc xe lại ngay lập tức nên nếu ấn sẽ bị coi như trò đùa. Nhân vật đầy ám ảnh sẽ giận giữ nếu ai đó ở vị trí của tôi không có ở đó khi họ nghĩ rằng Thylacine vẫn tồn tại.

 Còn với Hans Naarding, người có phát hiện về loài động vật lưng vằn 2 thập kỉ trước là tâm điểm của “sự đánh dấu đời sống động vật ” kinh ngạc về thời gian và tiền bạc mà con người lãng phí trong công cuộc tìm kiếm loài hổ này. Ông nói rằng sẽ tốt hơn nhiều nếu nguồn tài nguyên đó được chi cho việc cứu vớt người khốn khổ ở Tasmania và giúp đỡ những loài chim di trú có số lượng loài đang giảm sút vì hệ quả của việc thu hẹp đầm lầy băng qua Úc.

“Loài Thylacine vẫn còn đúng không?” “ Chắc chắn rồi”, Naarding nói. Nhưng ông cũng nói những giả định về phát hiện Thylacine còn sống có lẽ là vô ích. “Làm cách nào để bạn có thể cứu các loài khỏi nguy cơ tuyệt chủng?” “ Bạn có thể làm gì? Nếu thật sự còn loài Thylacine ở bên ngoài, chúng sẽ sống tốt ở môi trường của chúng”.

 

Dịch bởi: Trinh Xuan Phuong

bài viết đặc sắc trong tháng 02/2019

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục