Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Tờ báo Independent nhận xét: Phim Kong bối cảnh tại Việt Nam chẳng đáng để xem

Tờ báo Independent nhận xét: Phim Kong bối cảnh tại Việt Nam chẳng đáng để xem

17/03/2017
Mức trung cấp

Kong: Skull Island review: The Vietnam movie no one needed to see

A monster movie that's somehow actually a John C. Reilly comedy trapped inside a Vietnam metaphor trapped inside a literal Vietnam movie.

John C. Reilly boasts a fairly specific cult following thanks to his character Dr. Steve Brule, the pseudo-life coach who occasionally appeared on Adult Swim’s Tim and Eric Awesome Show, Great Job! to yell things like, “Go to bed early, you doofus. ‘Cause when you’re sleeping, there’s no lonely times, it’s just dreams.”

John C. Reilly also, confusingly, seems to be playing Dr. Steve Brule in Kong: Skull Island. Sure, here he goes by the name Hank Marlow, but he’s the same awkward, inappropriately loud fake-sage who slurs like he’s taken a little too much of an advantage of the hotel’s 2-4-1 piña colada deal. In Skull Island, for example, his preferred angle is wielding a katana and attempting to compliment women by declaring them, “more beautiful than a hotdog”. 

His leather pilot's jacket even bears the slogan "Good For You Health" across the back. Brule's own catchphrase was always "For You Health"; whether any of the allusions are intentional is pretty unknown at this moment. 

This might sound conversely quite spectacular, but Hank Marlow is the bizarre, idiosyncratic highlight of a film filled to the brim with clashing styles and motivations. Reilly’s performance is hilarious, but all of his lines seem cut out of a different film entirely, meaning each small burst of laughter is tinged with a feeling of utter disorientation. 

His comedy sits uncomfortably, certainly, with what appears to be the main stream of consciousness here: a both literal and metaphorical Vietnam movie, which is quite honestly too much Vietnam for a film about an island of really big animals. Indeed, Skull Island has made the decision to set its action in the very closing days of the war, and in the aftermath of Richard Nixon’s 1973 televised speech ending US involvement in the country. 

Bill Randa (John Goodman), a member of the shadowy Monarch organisation, attempts to exploit the soldiers still stationed overseas - specifically a unit led by Colonel Packard (Samuel L. Jackson) - to act as escort to his expeditionary team, including Tom Hiddleston’s ex-SAS man and Brie Larson’s photojournalist Mason Weaver. An undiscovered island has emerged in the advent of satellite imagery, shrouded in a perpetual storm and wrapped in several centuries of myth. Obviously, something momentous is awaiting discovery there. 

Everyone who crosses paths here immediately greets each other with the synopsis take on their personal feelings towards American actions in Vietnam; as Packard tells an anti-war Mason, “the camera’s way more dangerous than the gun… we didn’t lose the war, we abandoned it”. 

Inevitably, Packard must stubbornly walk the path of the “I love the smell of napalm in the morning” military madman, intent on killing King Kong for no other reason than so someone can later point out how great a metaphor this all is. “Sometimes an enemy doesn’t appear until you create one,” is uttered at one point. You get it? Kind of like in Vietnam?

Still not satisfied, director Jordan Vogt-Roberts attempts to make every ‘Nam movie trick shot in the book: the hazy light of the setting sun breaking through the jungle canopy, highlighting helicopters and mud-smeared faces as Creedence Clearwater Revival’s ‘Bad Moon Rising’ plays. It’s as unsubtle a thematic tribute as you can get, at least, until the film – not once, but multiple times – features intercutting shots of Packard and Kong making death stares at each other while surrounded by napalm explosions, playing out like a Tarantino parody.

However, the real issue with Vogt-Roberts’ tonal clash is that it loses complete sight of what the central appeal of a King Kong movie was in the first place. Crank it through whatever stylistic blender you like, but at the end of the day it should still feel like a monster movie. Mainly, because it is a monster movie. 

Skull Island is the second entry into the universe established by Gareth Edwards’ 2014 Godzilla; direct references superficially connect the two, but tonally they’re worlds apart. What Godzilla may have lacked in character development – which is arguably only marginally improved upon here – Edwards made up for in bounds through atmospheric direction.

He already knew the power of suggestion well from his debut Monsters, but Godzilla let him play even further with the idea of slowly building up an audience’s excitement to create maximum impact in the monster’s final revelation.

All chucked casually out of the window for Skull Island, with Kong instead making his appearance in full within moments of the crew landing on the island, walking casually into frame as if he’d just popped out his cave to walk the dog. It’s surprising, really, to see a film so willingly destroy its own sense of dramatic climax; with such a deep lack of build-up eventually turning the whole affair into a lengthy slog of endless creature punch-ups.

It’s a film that, somehow, takes the fun out of watching a giant monkey slam-dunk a helicopter into the ground. Now, could we get the Steve Brule ‘Nam movie, Apocalypse Now, Dummy? instead?

By: Clarisse Loughrey (Independent.co.uk)

 

Bình luận về bộ phim "Đảo Đầu Lâu": Bộ phim có bối cảnh ở Việt Nam không đáng xem

Một bộ phim quái vật - đó thực ra là một hài kịch của John C. Reilly bị kẹt tại chiến tranh Việt Nam theo nghĩa bóng và bị kẹt trong một bộ phim kiểu chiến tranh Việt Nam theo nghĩa đen.

Diễn viên John C.Reilly khá được tôn sùng, đó là sự nổi tiếng đến từ nhân vật trước đó của ông ấy là tiến sĩ Steve Brule - là một người thầy giả tưởng, đôi khi xuất hiện trong chương trình truyền hình hài của Mỹ mang tên "Tim and Eric Awesome Show, Great Job!" - ông thường hét lên những điều đại loại như: "Đi ngủ sớm nào những tên ngốc. Bởi khi ngủ, không có những khoảng thời gian cô đơn mà nó chỉ là những giấc mơ mà thôi.".

John C.Reilly dường như cũng rối rắm để tái hiện vai diễn tiến sĩ Steve Brule trong bộ phim "Kong: đảo đầu lâu". Chắc hẳn ở đây, ông ấy mang một cái tên giả là Hank Marlow, tuy nhiên ông ta vẫn là đóng diễn thành người khôn ngoan ồn ào một cách không phù hợp khi mà ông ấy đã hơi lạm dụng kiểu cocktail khách sạn 2-4-1 Pina Colada (một kiểu châm biếm về lối diễn suất quá đà 'như bị say rượu của John C.Reilly). Ví dụ như trong phim "Đảo đầu lâu", góc ưa thích của ông ta là cầm cây kiếm Nhật và cố gắng ca ngợi phụ nữ bằng cách nói với họ rằng "họ ngon hơn cả xúc xích".

Chiếc áo của phi công thậm chí còn mang khẩu hiệu "Tốt cho sức khỏe của bạn" ở sau lưng. Các câu khẩu hiệu của Brule luôn là "Vì sức khỏe của bạn"; Cho dù đó là lời ám chỉ cố ý bất kỳ nào đó thì hiện vẫn chưa được mọi người để ý đến vào thời điểm này.

Điều này nghe có vẻ khá ghê gớm, tuy nhiên nhân vật về cựu phi công mất tích Hank Marlow là điểm nổi bật kỳ quái, điểm nhấn kì lạ của bộ phim toàn là những phong cách và những câu nói dạng truyền cảm hứng nhưng không cuốn hút. Sự thể hiện của Reilly thật buồn cười, nhưng tất cả kịch bản của ông ấy dường như được cắt ra từ một bộ phim khác vậy, có nghĩa là mỗi tràng cười nhỏ rồi cười phá lên đều như đang mang cảm giác rối loạn hoàn toàn.

Dĩ nhiên, màn diễn hài của ông hơi khiêm ngưỡng, diễn ra với luồng ý thức chính như sau: một bộ phim chiến tranh Việt Nam cả về nghĩa đen và nghĩa bóng, khá tràn ngập về Việt Nam cho một bộ phim nói về một hòn đảo với những con vật to lớn. Thật vậy, "Đảo đầu lâu" đã đưa ra quyết định lựa chọn bối cảnh trong những ngày gần kết thúc chiến tranh, và sau màn tuyên truyền trên truyền hình năm 1973 của Tổng Thống Richard Nixon chấm dứt sự can thiệp của Mỹ vào đất nước Việt Nam.

Bill Randa (John Goodman thủ vai), một thành viên của tổ chức chính phủ, cố gắng khai thác những người lính vẫn còn đóng quân ở nước ngoài - cụ thể là một đơn vị do Đại tá Packard (Samuel L. Jackson thủ vai) chỉ huy làm đội hộ tống đoàn thám hiểm, trong đó có Tom Hiddleston cựu nhân viên đội đặc nhiệm đường không và nhà báo ảnh Mason Weaver do Brie Larson thủ vai. Một hòn đảo chưa được khám phá đã xuất hiện trong trong hình ảnh vệ tinh và nó được phủ trong một cơn bão vĩnh viễn bao quanh nó trong vài thế kỷ một cách huyền bí. Rõ ràng rằng một điều quan trọng đang chờ được khám phá ở đó.

Mọi người vượt qua các con đường ở đây ngay lập tức chào nhau với những cảnh tóm tắt về những cảm xúc cá nhân của họ đối với các hành động của Mỹ ở Việt Nam; Như việc Packard nói với một người phản chiến như Mason, "Rằng máy ghi hình còn nguy hiểm hơn cả súng ... chúng tôi đã không đánh mất chiến tranh, chúng tôi vứt bỏ nó".

Chắc chắn, Packard phải ngoan ngoãn đi bộ trên con đường của một tên lính điên cuồng "Tôi yêu mùi Napan (một chất gây cháy dạng lỏng) vào buổi sáng", hắn có ý định giết chết King Kong vì không có lý do nào khác hơn sau khi ai đó có thể chỉ ra một phép ẩn dụ cho tất cả là gì. "Đôi khi kẻ thù không xuất hiện cho đến khi bạn tạo ra chúng", được thốt ra tại một cảnh quay. Bạn hiểu câu nói đó không? Có liên đới gì tới Việt Nam không?

Vẫn không hài lòng, đạo diễn Jordan Vogt-Roberts cố gắng thực hiện mọi khung ảnh về Việt Nam trong trường ý: ánh sáng lấp lánh của ánh nắng mặt trời vượt qua tán rừng, làm nổi bật trực thăng và những khuôn mặt lấm bùn như bài hát 'Bad Moon Rising ' được thể hiện bởi Creedence Clearwater Revival. Nó càng là một minh chứng toàn cảnh vụng về giống như bạn có thể cảm nhận, ít nhất với bộ phim này - không phải là một lần, nhưng nhiều lần - các tính năng chụp ảnh liên tiếp của Packard và Kong làm cho cái chết liền kề với nhau trong khi bị bao vây bởi các lần nổ bom napan, chơi như một trò nhại lại mô phỏng phim của Tarantino.

Tuy nhiên, vấn đề thực sự trong màn cuộc đụng độ được dựng bởi Vogt-Roberts ở chỗ nó đã mất hoàn toàn những sự chú ý chú trọng của một bộ phim về King Kong, nó phải đặt ở vị trí đầu tiên. Nó cứ trượt qua như thế dẫu cho nó nên tập trung vào đúng phần được yêu thích, nhưng cuối cùng, nó vẫn là một bộ phim quái vật. Chủ yếu bởi vì nó nguyên bản là một bộ phim quái vật.

"Đảo Đầu Lâu" là bối cảnh thứ hai của phim công chiếu quốc tế được dựng lên bởi Godzilla năm 2014 do Gareth Edwards; Các tài liệu tham khảo trực tiếp liên kết trong cả 2 bối cảnh phim, nhưng cả hai đều là phân cảnh bên ngoài. Cái mà Godzilla có thể đã thiếu trong sự phát triển nhân vật - được cho là chỉ cải thiện nhẹ ở đây - Edwards đã bù đắp nó thông qua chiếu hướng tạo ra bầu không khí (đặc trưng)

Anh ấy đã biết sự lan tỏa từ bộ phim đầu tay mang tên "Monsters", nhưng Godzilla cho phép anh có lối diễn tốt hơn với ý tưởng từ việc xây dựng sự phấn khích của khán giả để tạo ra tác động tối đa trong sự khải huyền cuối cùng của con quái vật.

Tất cả mọi nhân vật bị chao đảo ra khỏi cánh cửa (của trực thăng) trong "Đảo Đầu Lâu", và Kong chợt xuất hiện ngay lập tức trong lúc phi hành đoàn hạ cánh xuống đảo và bước đi một cách tình cờ vào khung hình như thể anh ta vừa mở ra hang động của mình ra để dẫn chó đi dạo. Khá là ngạc nhiên để xem một bộ phim sẵn sàng tiêu diệt ý thức của mình về một lối nghĩ cực kỳ chưng hửng; Với sự hạn chế của việc xây dựng tình huống cuối cùng đã biến toàn bộ câu chuyện chuyển thành một chuỗi dài với những cú đấm của những sinh vật bất tận.

Bằng cách nào đó để xem một cuốn phim không chỉ thấy hay ngoài việc xem một con khỉ khổng lồ đánh bại một chiếc trực thăng rơi xuống đất. Bây giờ, chúng ta có hiểu được màn diễn hài của tiến sĩ Steve Brule "Nam, Apocalypse Now, dummy?" Thay thế đi chứ? (Apocalypse Now là tên một bộ phim hài khác về thể loại phim hài phản chiến nói về chiến tranh của Hollywood mà tác giả muốn gợi ý, "Nam" ở đây muốn nói tới phim về chiến tranh ở Việt Nam)

 

Dịch bởi: nguyenthiviphuong

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2017

4 giá trị cốt lõi trong chương trình học tiếng Anh tại trung tâm Anh ngữ CEP

Đây là những giá trị quan trọng nhất và cũng là những điều tâm huyết nhất mà chúng tôi, những người nhìn giáo dục như một quá trình tự học hỏi, tự thay đổi và hoàn thiện bản thân trước…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục