Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. 'Tôi chỉ cần một cơ hội': Từ một người tị nạn vươn tới đỉnh cao trong nghiên cứu y học ở Úc

'Tôi chỉ cần một cơ hội': Từ một người tị nạn vươn tới đỉnh cao trong nghiên cứu y học ở Úc

23/06/2017
Mức trung cấp

‘I just needed a chance': from refugee to the heights of Australian medical research

After fleeing Vietnam by boat in 1981, a dishwashing job at St Vincent’s hospital was Tuan Nguyen’s lucky break

Tuan Nguyen’s lucky break came in the form of a Mrs Ramsay, who cast an eye over his CV and offered him a job washing dishes in St Vincent’s hospital kitchen in Sydney.

That was 1982 and Nguyen was a refugee, having fled communist persecution in his native Vietnam, and only days in the country.

Thirty-six years later, Nguyen is still at St Vincent’s, only now he is Professor Nguyen, and on Saturday was awarded a doctorate of science from the University of New South Wales for a quarter of a century researching osteoporosis and bone fractures at the Garvan Institute.

That long-distant kitchen interview, Nguyen tells Guardian Australia from his Garvan offices ahead of Refugee Week, was his first, and great, lucky break in his adopted country.

“I just needed one chance, that chance to get a job and to work. That sort of contact helped me to learn the way of life in Australia.”

He’d presented to St Vincent’s hoping for a job in the kitchen. Asked by Ramsay if he had any experience as a kitchen hand, he fibbed: “Two years.”

He got the job and began work the next day.

But two weeks later and wracked with guilt over his white lie, he confessed to Ramsay his clumsy subterfuge.

“‘I knew’,” he recalls her saying, “‘I could see from your CV you’d only been in Australia a few months, but I wanted to give you a chance.’”

More than three decades later, Mrs Ramsay is long gone, but her kitchen protégé has remained.

Nguyen is now a principal investigator with the Garvan Institute’s Dubbo osteoporosis epidemiology study, the longest-running study of osteoporosis in the world, and which has improved prediction, diagnosis and treatment of bone fractures and researched the underlying genetic factors which contribute to the disease.

“I was interested to study and to research,” Nguyen says, “but I wanted to do something that helped the man on the street. ‘What difference are you making to someone’s life?’ I always asked myself, because that’s what important.”

Nguyen fled Vietnam by boat in 1981 as communist oppression, particularly of the educated classes (he was an engineering graduate) constricted freedoms in his homeland.

Months before, his older brother had boarded a boat with 20 others – none of whom were ever heard from again, presumed lost to the ocean, “so my brother and sister and I knew how dangerous our journey would be”.

“But we had no choice, we could not live in Vietnam.”

Their little boat spent four days and three nights at sea before washing up in a fishing village in southern Thailand, from where he was taken to a processing centre, where after an interview in which he said he wanted to go to Australia because he wanted to see a kangaroo, he was accepted for resettlement.

Nguyen was one of thousands accepted for resettlement as part of a global effort to assist displaced Vietnamese refugees, the forerunner to the US-led Orderly Departure Program which ultimately resettled more than 600,000 refugees in 40 countries over 17 years.

Arriving in a country he knew little about, and with all of $30 of settlement assistance in his pocket, Nguyen remembers the confusion of his first days in Australia.

But he also remembers – acutely still – the liberation of being able to travel freely without being monitored or questioned as to what books he was reading, to whom he was speaking or where he was going.

Nguyen had a bare few words of English – and his first efforts to learn were haphazard. He found a Dymocks bookstore in Sydney and tried to ask for an Oxford English Dictionary, but couldn’t pronounce the title.

Eventually – by writing down the name of the book he wanted – he got the dictionary and from it, taught himself his new language.

He says he’s been learning ever since. After several years holding down two jobs – “working day and night” – he went back to university, earning a masters degree in applied statistics from Macquarie University, followed by a PhD in medicine from UNSW.

And, after 27 years working on the Dubbo study, Nguyen is now a principal investigator. His new UNSW doctorate – the university’s highest academic honour – recognises his contribution to global efforts to understand and counter osteoporosis.

Nguyen was unable to return to Vietnam for nearly 18 years, but he is now a regular visitor and a contributor to that country’s medical research. He has established a research laboratory in Ton Duc Thang University and was a founder of the Vietnamese Osteoporosis Society.

“But here in Australia, this is my second home, and for my children their first home. Without Australia I don’t have a career. In Vietnam, I might be a buffalo guy – with my Republic of Vietnam background – if I could have stayed, I might have a few fields and a buffalo.”

There is a renewed focus in Australia around assisting refugees (who’ve often fled persecution that involves interrupting their education) quickly into education and employment in their newly adopted country.

A 2011 study commissioned by the immigration department found that, 18 months after arriving in Australia, 43% of humanitarian entrants remain unemployed.

But the same research found “the overwhelming picture, when one takes the longer-term perspective of changes over the working lifetime of humanitarian program entrants and their children, is one of considerable achievement and contribution”.

A recent parliamentary motion from Labor member Tim Watts proposes increasing Australia’s privately sponsored migration intake, under which business or community groups are able to sponsor a refugee to come to Australia, promising assistance and support.

Since 2013, approved organisations have been allowed to sponsor a small number of refugees to Australia, a total of 500 annually.

From next month a new Community Support Program will be implemented, offering up to 1,000 visas annually. But the program will be offset against the government’s humanitarian intake of 13,750: for every refugee sponsored privately, the government accepts one fewer.

Watts’s motion, which also proposes de-linking private from government sponsorship, has been supported by Liberal MP Russell Broadbent and by the Nationals’ Andrew Broad, who has proposed increasing the p tenfold, to 10,000 a year.

The economy of the Victorian town of Nhill, in Broad’s sprawling electorate of the Mallee, has been revitalised by the arrival of more than 160 Karen refugees from camps on the Thai-Burma border.

But beyond parliamentary motions and government initiatives, refugees are also finding new ways into employment for themselves.

Refugee Talent, established by Syrian refugee Nirary Dacho and former Nauru offshore detention child protection worker Anna Robson, links people from refugee backgrounds with employers looking for people with their skills. They have already found more than 50 people into employment.

Thrive Refugee Enterprise is run by young Afghan Mahir Momand, who offers small loans to new businesses in their earliest stages.

Ignite, run by government-contracted Settlement Services International and based on the Sirolli model, assists nascent refugee-led businesses: it has helped more than 60 businesses in agriculture, construction, hospitality and manufacturing.

Career Seekers assists asylum seekers and refugees, particularly mid-career professionals and university students, with workplace knowledge and connections, placing them into internships and employment, including with government departments and major firms Macquarie, PWC, Telstra and the Commonwealth Bank.

Tim O’Connor from the Refugee Council of Australia tells the Guardian the vast majority of refugees arrive in Australia desperate to work, seeking to provide structure to their new lives and to integrate.

“Leaving your home, your work, your family and friends behind is a great sacrifice. Historically in Australia that sacrifice has extended to the first generations starting here who work several low-skilled jobs, regardless of their skills and experience, to get a foothold in their new country. That sacrifice then pays off when the second generation excel.”

O’Connor says with greater assistance in the difficult first months, refugees can “skip” the generational sacrifice and begin working and contributing to Australian society more quickly.

“The initiative and entrepreneurial spirit that refugees have used to flee, survive and establish themselves in Australia is clear. Australia is one of the world’s great migration success stories, and by providing more opportunities for refugees who come here to start work earlier, every single Australian will benefit.”

Source: The Guardian

 

"Tôi chỉ cần một cơ hội": Từ một người tị nạn vươn tới đỉnh cao trong nghiên cứu y học ở Úc

Sau khi rời khỏi Việt Nam bằng thuyền vào năm 1981, ông Tuấn Nguyễn đã may mắn kiếm được công việc rửa chén đĩa tại bệnh viện St Vincent

Cơ hội may mắn của ông Tuấn Nguyễn đến từ bà Ramsay, người đã để ý đến hồ sơ xin việc của ông và đưa cho ông công việc rửa chén đĩa trong nhà bếp của bệnh viện St Vincent ở Sydney.

Đó là vào năm 1982, ông Nguyễn là một người tị nạn, đã chạy trốn khỏi cuộc đàn áp *** chỉ diễn ra một vài ngày tại quê hương Việt Nam của ông.

Ba mươi sáu năm sau, ông Nguyễn vẫn còn ở bệnh viện St Vincent, chỉ là giờ đây ông là Giáo sư Nguyễn. Vào hôm thứ bảy, ông đã được Đại học New South Wales trao bằng tiến sĩ khoa học vì 25 năm nghiên cứu về bệnh loãng xương và gãy xương ở viện Garvan.

Ông Nguyễn trao đổi với nhà báo Guardian Australia từ văn phòng Garvan của ông, trước khi diễn ra Tuần lễ Tị nạn, cuộc phỏng vấn tại nhà bếp xa xôi đó chính là cơ hội may mắn lớn lao đầu tiên ở đất nước đã nhận nuôi ông.

"Tôi chỉ cần một cơ hội, cơ hội để có được một công việc và làm việc. Cơ hội đó đã giúp tôi học cách sống ở Úc."

Ông đã trình bày với hy vọng được làm việc trong nhà bếp của bệnh viện St Vincent. Bà Ramsay hỏi ông có kinh nghiệm phụ bếp không, ông trả lời: "Hai năm."

Hai ngày sau, ông nhận được công việc và bắt đầu làm việc.

Nhưng hai tuần sau đó, ông cảm thấy tội lỗi vì lời nói dối vô hại của mình nên ông đã thú nhận với bà Ramsay về sự lẩn tránh vụng về của bản thân.

"'Tôi biết'," ông nhớ lại câu nói của bà ấy, "Tôi có thể nhìn thấy từ hồ sơ của bạn, bạn chỉ mới ở Úc được vài tháng, nhưng tôi muốn cho bạn cơ hội."

Hơn ba thập kỷ sau đó, bà Ramsay đã mất từ ​​lâu nhưng người được bà hướng dẫn công việc nhà bếp vẫn còn.

Hiện tại, ông Nguyễn đang là nhà nghiên cứu chính của nghiên cứu dịch tễ học loãng xương Dubbo của Viện Garvan, nghiên cứu lâu dài nhất về loãng xương trên thế giới, nghiên cứu này đã cải thiện các dự đoán, chẩn đoán và điều trị gãy xương, đồng thời nghiên cứu các yếu tố di truyền cơ bản góp phần gây bệnh.

"Tôi có hứng thú với học hỏi và nghiên cứu," ông Nguyễn nói, "nhưng tôi muốn làm điều gì đó giúp những người trên phố. 'Bạn đang tạo sự khác biệt gì cho cuộc sống của một ai đó?' Tôi luôn tự hỏi bản thân mình, bởi vì đó là điều quan trọng."

Ông Nguyễn đã trốn chạy khỏi Việt Nam bằng thuyền vào năm 1981 vì cuộc đàn áp cộng sản, đặc biệt là các tầng lớp trí thức (ông tốt nghiệp kỹ sư) đã bị siết chặt quyền tự do ở nơi quê nhà.

Nhiều tháng trước đó, anh trai của ông đã lên thuyền với 20 người khác - không ai trong số họ có tin tức gì nữa cả, đoán chừng họ đã mất tích trên biển, "vì vậy anh chị em chúng tôi biết cuộc hành trình của chúng tôi sẽ nguy hiểm như thế nào".

"Nhưng chúng tôi không có sự lựa chọn khác, chúng tôi không thể sống ở Việt Nam."

Con thuyền nhỏ của họ đã trải qua bốn ngày và ba đêm trên biển trước khi dừng tại một làng chài ở miền nam Thái Lan, từ nơi đó ông được đưa tới trung tâm chế biến, nơi mà sau một cuộc phỏng vấn ông nói ông muốn đi đến Úc vì ông muốn nhìn thấy chuột túi, ông đã được chấp thuận để tái định cư.

Ông Nguyễn là một trong số hàng ngàn người được chấp nhận tái định cư trong nỗ lực toàn cầu nhằm hỗ trợ người tị nạn Việt Nam di tản, người tiền nhiệm của Chương trình Khởi hành Chỉ thị của Hoa Kỳ đã đưa hơn 600.000 người tị nạn đến 40 quốc gia trong 17 năm qua.

Đến với một đất nước mà những gì ông biết về nó còn ít ỏi, với tất cả 30 đô la Mỹ hỗ trợ định cư trong túi, ông Nguyễn nhớ lại sự hỗn loạn của những ngày đầu tiên ở Úc.

Nhưng ông cũng nhớ lại - vẫn còn đó - sự giải phóng để có thể tự do đi lại mà không bị theo dõi hoặc hỏi về những cuốn sách mà ông đang đọc, những người mà ông đang nói chuyện và những nơi ông sẽ đi.

Ông Nguyễn biết tối thiểu một ít từ tiếng Anh - và những nỗ lực đầu tiên của ông để học thật lúng túng. Ông đã tìm một hiệu sách Dymocks ở Sydney và cố gắng hỏi về từ điển Tiếng Anh Oxford, nhưng không thể phát âm tựa đề.

Cuối cùng - bằng cách viết ra tên cuốn sách ông muốn - ông đã có được cuốn từ điển và từ đó, ông đã tự học ngôn ngữ mới.

Ông nói ông đã luôn học kể từ thời điểm đó. Sau nhiều năm làm hai công việc - "làm việc cả ngày lẫn đêm" - ông trở lại trường đại học, lấy bằng thạc sỹ về thống kê ứng dụng của Đại học Macquarie, tiếp theo là bằng tiến sĩ y khoa của UNSW.

Sau 27 năm làm việc cho nghiên cứu Dubbo, ông Nguyễn hiện giờ đã là nhà nghiên cứu chính. Học vị tiến UNSW mới - vinh dự học vấn cao nhất của trường đại học - thừa nhận đóng góp của ông vào các nỗ lực toàn cầu để tìm hiểu và chống lại chứng loãng xương.

Ông Nguyễn đã không thể trở về Việt Nam trong gần 18 năm, nhưng giờ đây ông là khách mời thường xuyên và đóng góp vào nghiên cứu y học của đất nước. Ông đã thành lập một phòng thí nghiệm nghiên cứu tại Đại học Tôn Đức Thắng và là người sáng lập ra Hiệp hội loãng xương Việt Nam.

"Nhưng Úc là ngôi nhà thứ hai của tôi, và đối với các con tôi đây ngôi nhà đầu tiên. Không có nước Úc tôi không có nghề nghiệp. Ở Việt Nam, tôi có thể là một người chăn trâu - với bối cảnh nước Cộng hòa Việt Nam - nếu tôi ở lại, tôi có thể có một vài cánh đồng và một con trâu."

Nước Úc tập trung đổi mới trong việc giúp đỡ người tị nạn (những người thường bỏ trốn khỏi cuộc áp bức liên quan đến gián đoạn việc học của họ) một cách nhanh chóng về mặt giáo dục và việc làm tại quốc gia mới, nơi nhận nuôi họ.

Một nghiên cứu năm 2011 do bộ phận di cư đưa ra cho thấy rằng 18 tháng sau khi đến Úc, 43% người mới vào nhờ lí do nhân đạo vẫn còn thất nghiệp.

Nhưng một nghiên cứu tương tự cho thấy "nhìn vào những thay đổi trong suốt thời gian làm việc của những người tham gia chương trình nhân đạo và con cái của họ, đây là một trong những thành tựu và đóng góp đáng kể ".

Một đề nghị gần đây của nghị viện từ thành viên đảng Lao động, Tim Watts đề xuất tăng số lượng dân nhập cư do tư nhân tài trợ vào Úc, theo đó các nhóm doanh nghiệp hoặc cộng đồng có thể tài trợ cho một người tị nạn đến Úc, hứa hẹn sẽ hỗ trợ và giúp đỡ.

Từ năm 2013, các tổ chức được chấp thuận đã được phép tài trợ cho một số lượng nhỏ người tị nạn đến Úc, tổng cộng là 500 người mỗi năm.

Từ tháng tới, một Chương trình Hỗ trợ Cộng đồng mới sẽ được thực hiện, cấp tối đa 1.000 visa hàng năm. Nhưng chương trình này sẽ được bù đắp lại với lượng dân nhập cư vì lí do nhân đạo của chính phủ là 13.750: vì mỗi người tị nạn được tài trợ riêng, nên chính phủ chấp nhận ít hơn.

Đề nghị của Watts cũng đề xuất liên kết tư nhân với sự bảo trợ của chính phủ, đã được Nghị sĩ Liberal Russell Broadbent và Andrew Broad của Quốc Hội ủng hộ, người đã đề nghị tăng con số lên gấp 10 lần, lên tới 10.000 một năm.

Nền kinh tế của thị trấn Nhill thuộc bang Victoria, thuộc khu vực bầu cử của Mallee, đã được phục hồi bởi sự xuất hiện của hơn 160 người tị nạn Karen từ các trại tị nạn ở biên giới Thái-Miến Điện.

Nhưng ngoài các nghị quyết của nghị viện và các sáng kiến ​​của chính phủ, người tị nạn cũng đang tìm kiếm con đường việc làm mới cho chính mình.

Refugee Talent được thành lập bởi người tị nạn người Syria Nirary Dacho và cựu nhân viên bảo vệ trẻ em Nauru ở nước ngoài, Anna Robson, kết nối những người tị nạn với người sử dụng lao động để tìm kiếm những người có kỹ năng. Họ đã tìm thấy hơn 50 người làm việc.

Thrive Refugee Enterprise được điều hành bởi thanh niên Afghan Mahir Momand, người cung cấp các khoản vay nhỏ cho các doanh nghiệp mới trong giai đoạn đầu của họ.

Ignite, được điều hành bởi Tổ chức Các dịch vụ Giải quyết Quốc gia và dựa trên mô hình Sirolli, hỗ trợ các doanh nghiệp dẫn dắt tị nạn mới xuất hiện: đã giúp hơn 60 doanh nghiệp trong ngành nông nghiệp, xây dựng, nhà hàng khách sạn và sản xuất.

Career Seekers sẽ trợ giúp những người đang tìm nơi ở và người tị nạn, đặc biệt là các chuyên gia nghề nghiệp trung gian và sinh viên đại học, với kiến ​​thức và mối quan hệ ở nơi làm việc, đưa họ vào thực tập và làm việc, bao gồm cả các cơ quan chính phủ và các công ty lớn như Macquarie, PWC, Telstra và Commonwealth Bank.

Tim O'Connor từ Hội đồng Người tị nạn của Úc nói với báo Guardian, phần lớn những người tị nạn đến Úc đều liều mạng để làm việc, họ tìm cách làm mới cuộc sống của họ và để hòa nhập.

"Bỏ lại nhà cửa, công việc, gia đình và bạn bè của bạn là một sự hy sinh to lớn. Về mặt lịch sử ở Úc, sự hy sinh đã giúp cho các thế hệ đầu tiên khởi đầu từ đây, những người làm nhiều công việc có tay nghề thấp, bất kể kỹ năng và kinh nghiệm của họ, để có chỗ đứng trong đất nước mới của họ. Sự hy sinh đó là trả giá để thế hệ thứ hai xuất sắc hơn. "

O'Connor nói rằng với sự giúp đỡ nhiều hơn trong những tháng đầu khó khăn, người tị nạn có thể "bỏ qua" hy sinh thế hệ và bắt đầu làm việc, đóng góp phần xã hội Úc nhanh hơn.

"Tinh thần sáng tạo và tinh thần kinh doanh mà người tị nạn đã từng chạy trốn, sống sót và tự lập ở Úc là rất rõ ràng. Nước Úc là một trong những câu chuyện thành công lớn về di cư trên thế giới, tạo ra nhiều cơ hội cho người tị nạn đến đây để bắt đầu làm việc sớm hơn, mỗi người Úc đều sẽ có lợi."

 

Dịch bởi: lengoctrang

bài viết đặc sắc trong tháng 11/2017

Những điều quan trọng mà các em học luyện thi IELTS nên biết

Thời gian gần đây, Ce Phan có kể lại một số câu chuyện về học tiếng Anh và luyện thi IELTS trên tinh thần chia sẻ lại những trải nghiệm đã qua. Ce Phan hy vọng những bài viết như…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục