Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Tóm lược lịch sử của chiếc áo dài Việt Nam

Tóm lược lịch sử của chiếc áo dài Việt Nam

07/09/2016
Mức trung cấp

A Brief History Of The Áo Dài

Every country has its national attire. China’s has the cheongsam, Japan the kimono, Korea the hanbok, America denim and Vietnam has its áo dài. Like the country from which it originated, the áo dài has undergone many transformations that have resulted in its current form.

The áo dài’s evolution dates back to the nineteenth century when it was born from its ancestor, the áo tứ thân, which was donned by most Vietnamese woman.

Comprised of 4 narrow layers (two at the front and two at the back), the áo tứ thân was a loose dress worn outside a white, thin blouse, worn over a halter, along with a fabric belt, allowing the wearer to make graceful movements when walking.

For peasants, color options were limited to muted blacks or browns though a high-class version, the 5-paneled áo ngũ than, was available in various colors.

Áo tứ thân

In the 19th century, people looked to simplify things a bit, conjoining the two narrow panels and setting the stage for the very first appearance of the modern áo dài. Another major change was Emperor Minh Mạng’s 1828 decree that standardized the fashion which had previously differed between North and South.

Áo dài after Minh Mạng's decree was worn over trousers

In 1930s, there was a painter named Cát Tường, who saw clothes as a significant facet of a country’s identity, especially pertaining to development. This idea led Tường to combine the áo dài with the Western dress of the French colonialists in Vietnam. The new gown was formed with 2 elegant panels reaching to the ground and fit the wearer’s body using pins and a nipped-in waist. Its collar, flaps and sleeves were influenced by the Western style as well.

Tường named his collection Le Mur (which means “the wall” in English and simultaneously symbolizes the Vietnamese meaning of his last name.)

Le Mur áo dài

Several years after, there was a tailor in DaKao called Dũng who sought to create a new structure for the áo dài. The result was the “raglan,” a sleeve based on Western fashion techniques which eliminated the clumping of material under the arms of the áo dài, bringing it a step closer to its current form-fitting style.

Áo dài with Western "raglan" technique

Though the áo dài had been a daily outfit in the North until 1958, it had fallen out of fashion in the more trendy South. This all changed when “Dragon Lady,” Trần Lệ Xuân, made a fashion statement by wearing an áo dài with a bateau neckline and snug upper body. In no time, nearly all Southern women were wearing the previously old-fashioned dress.

Trần Lệ Xuân in her áo dài

The bateau style kept on rolling until the 60s when the hippy trend reached Saigon. During this period, the national gown adopted knee-length panels and the number of color options grew exponentially (there was even a tie-dye option!).

Áo dài with a hippy knee-length panels twist

Following reunification and post-war depression, fabric became expensive and women shifted to the áo bà ba, basically a simpler version of the áo dài. In this version, the flaps ended at the hipline and a front button was used for access.

During this period, the áo dài was relegated to use for special occasions or diplomacy purposes among the better off.

Áo bà ba became very popular in the South

When the đổi mới reforms pulled the country out of economic hardship in the 80s, the áo dài was resurrected and is now one of Vietnam’s defining national symbols. 

By: Lan Tran (Saigoneer.com)

 

 

TÓM LƯỢC LỊCH SỬ CHIẾC “ÁO DÀI” VIỆT NAM

Mỗi quốc gia đều có trang phục truyền thống riêng của mình. “Xường xám”-chiếc áo dài truyền thống ở Trung Quốc, “Kimono” của Nhật Bản, “Hanbok” của Hàn Quốc , “Denim”-quần jean ở Mỹ và “chiếc áo dài” ở Việt Nam. Cũng giống như đất nước Việt Nam, chiếc áo dài cũng đã trải qua rất nhiều chuyển biến để có được hình dáng như bây giờ.

Sự phát triển của áo dài có từ thế kỷ 19 khi mà nó được sáng tạo ra từ người xưa.Hầu hết phụ nữ Việt Nam đều mang chiếc "áo tứ thân"

Chiếc áo tứ thân có 4 tà (2 tà trước và 2 tà sau).Chiếc áo này là một chiếc áo rộng không có khuy nên bên trong phải mặc thêm chiếc yếm cổ xoay màu trắng, mỏng kèm dây lưng nhỏ bẳng vải giúp người mặc tôn lên được nét duyên dáng trong từng bước đi.

Đối với người nông dân, màu sắc được chọn là màu nâu hoặc xám tro trong khi chiếc áo của tầng lớp thượng lưu sẽ là chiếc áo ngũ than với rất nhiều màu sắc đa dạng.

Áo tứ thân

Vào thế kỷ 19, con người có xu hướng làm đơn giản hóa mọi thứ, việc kết nối 2 mảnh mỏng với nhau đã tạo ra 1 bước chuyển cho sự xuất hiện đầu tiên của chiếc áo dài hiện đại. Sự thay đổi lớn hơn khác, đó là sắc lệnh năm 1828 của Vua Minh Mạng. Sắc lệnh yêu cầu tiêu chuẩn hóa trang phục giữa miền Bắc và miền Nam.

Áo dài thời Minh Mạng với áo chồng trên quần

Vào thập niên 1930, họa sĩ Cát Tường đã xem trang phục là một đặc trưng tiêu biểu của một quốc gia, đặc biệt là liên quan đến sự phát triển của đất nước. Ý tưởng đã giúp ông kết hợp chiếc áo dài với chiếc váy phương Tây của Chủ nghĩa thực dân Pháp ở Việt Nam. Chiếc áo dài mới được hình thành từ 2 mảnh vải dài chạm đất và vừa với cơ thể người mặc, chiếc áo sử dụng chiếc kẹp để kẹp lại ở eo. Cổ áo, vành áo và tay áo cũng bị ảnh hưởng bởi phong cách Tây Âu.

Cát Tường đặt tên cho bộ sưu tập của ông là “Le Mur”( nó có nghĩa tiếng Anh là “bức tường” đồng thời đây cũng là tên ông).

Áo dài Le Mur

Một vài năm sau, một người thợ may tên Dũng ở Dakao đã tạo ra một cấu trúc mới cho chiếc áo dài. Kết quả là sự xuất hiện của chiếc áo “raglăng”, mảnh vải dưới cánh tay của áo dài đã được loại bỏ theo phong cách thời trang phương Tây. Điều này giúp chiếc áo có một bước tiến gần hơn đến hình dáng phù hợp hiện nay.

Áo dài với đường nét "raglăng" phương Tây

Mặc dù chiếc áo dài là một bộ trang phục hằng ngày ở miền Bắc đến năm 1958 nhưng nó đã lỗi thời so với xu hướng ở miền Nam. Điều đó đã thay đổi tất cả từ khi “quý bà quyền lực”-Trần Lệ Xuân tạo ra một sự khẳng định trong thời trang bằng cách mặc chiếc áo dài cùng với một đường xẻ cổ thuyền và mặc kín phía trên cơ thể. Không còn thầy phần lớn phụ nữ miền Nam mặc lại chiếc áo dài theo phong cách trước đây nữa.

Trần Lệ Xuân trong chiếc áo dài của mình

Phong cách đó vẫn phổ biến đến thập niên 60 thì xu hướng “hông rộng” đã gia nhập vào Sài Gòn. Trong suốt giai đoạn đó, áo dài truyền thống đã theo xu hướng mảnh áo dài đến đầu gối và có rất rất nhiều màu sắc để lựa chọn, thậm chí là tạo ra những họa tiết nhuộm màu trên (vải).

Áo dài với khuynh hướng tà áo dài ngang đầu gối

Theo sau sự suy thoái sau chiến tranh và sự thống nhất đất nước, vải trở nên đắt hơn và người phụ nữ đã chuyển sang chiếc áo bà ba, cơ bản là phiên bản của chiếc áo dài. Ở loại áo này, vạt áo chỉ dài đến hông và khuy áo phía trước để cài vào.

Trong suốt giai đoạn đó, áo dài đã không được sử dụng vào các dịp đặc biệt hoặc những mục đích xã giao nữa.

Áo bà ba trở nên rất phổ biến ở miền Nam Việt Nam

Khi những sự thay đổi đã giúp nền kinh tế của Việt Nam khởi sắc vào thập niên 80 thì chiếc áo dài đã quay trở lại và bây giờ “chiếc áo dài” là một trong những biểu tượng truyền thống của dân tộc Việt Nam.

 

Dịch bởi: hongnhung

bài viết đặc sắc trong tháng 06/2017

4 giá trị cốt lõi trong chương trình học tiếng Anh tại trung tâm Anh ngữ CEP

Đây là những giá trị quan trọng nhất và cũng là những điều tâm huyết nhất mà chúng tôi, những người nhìn giáo dục như một quá trình tự học hỏi, tự thay đổi và hoàn thiện bản thân trước…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục