How you're eating microplastics- and don't even realise

Microplastics in seafood are already well recorded but there are many other sources

Microplastics have been found in the flesh of fish, as well as their stomachs and mussels can also be contaminated too ( Reuters )

We’re increasingly aware of how plastic is polluting our environment. Much recent attention has focused on how microplastics – tiny pieces ranging from 5 millimetres down to 100 nanometres in diameter – are filling the seas and working their way into the creatures that live in them. That means these ocean microplastics are entering the food chain and, ultimately, our bodies.

But fish and shellfish aren’t our only food sources that can contain microplastics. And, in fact, other sources that don’t come from the sea might be much more worrying.

A portion of consumer-grade mussels in Europe could contain about 90 microplastics. Consumption is likely to vary greatly between nations and generations, but avid mussel eaters might eat up to 11,000 microplastics a year.

It’s harder to know how many microplastics we might be consuming from fish. Most studies to date have only analysed the stomach and gut content of these organisms, which are usually removed prior to consumption. But one study has found microplastics in fish liver, suggesting particles can get from digestive tissues to other body parts.

Microplastics have also been found in canned fish. Numbers identified were low, so the average consumer might only eat up to five microplastics from a portion of fish this way. The particles found might also come from the canning process or from the air.

Another marine food source of microplastics is sea salt. One kilogram can contain over 600 microplastics. If you eat the maximum daily intake of 5 grams of salt, this would mean you would typically consume three microplastics a day (although many people eat much more than the recommended amount).

However, other studies have found varying amounts of microplastics in sea salt, possibly because of different extraction methods used. This is a widespread problem in microplastics research that makes it hard or impossible to compare studies. For example, one study seems to only have looked for microfibres (tiny strands of artificial materials such as polyester) while a further study only looked for microplastics larger than 200 micrometres.

Pete Ceglinski, CEO and co-founder of Seabin Project, displays microplastics collected in the 'seabin' which sucks in rubbish from the water (AFP/Getty)

The sea salt study mentioned above didn’t attempt to remove and count all the microplastics from its salt samples and instead gave an estimate based on the proportion of particles that were recovered. This means it showed 1 kilogram of salt contained at least 600 microplastics – but the actual figure could be a lot higher.

Non-marine sources

Despite these findings, other research demonstrates that far more microplastics in our food are likely to come from other sources than the sea. Land animals also eat microplastics although – as with fish – we tend not to eat their digestive systems. There’s limited data about this part of the food industry, but a study of chickens raised in gardens in Mexico found an average of 10 microplastics per chicken gizzard – a delicacy in some parts of the world.

Scientist have also found microplastics in honey and beer. We might be swallowing tens of microplastics with each bottle of the latter.

Perhaps the biggest known source of microplastics that we consume is bottled water. When researchers examined a variety of types of glass and plastic water bottles, they found microplastics in most of them. Single-use water bottles contained between two and 44 microplastics per litre, while returnable bottles (designed for collection under a deposit scheme) contained between 28 and 241 microplastics per litre. The microplastics came from the packaging, which means we could be exposing ourselves to more of them every time we fill up a plastic bottle in order to reduce waste.

There is also evidence that microplastics in food come from indoor dust. A recent study estimated that we could get an annual dose of almost 70,000 microplastics from the dust that settles on to our dinner – and that is only one of our daily meals.

So, yes, we are eating small numbers of microplastics from marine products. But it may only take drinking a litre of bottled water a day to consume more microplastics than you would from being an avid shellfish eater. And the other question scientists have yet to answer when it comes to microplastics in our food is how much harm they actually do.

Source: Independent

Bạn đang ăn các hạt vi nhựa theo cách không ngờ tới

Vi nhựa trong hải sản đã được ghi nhận đã có nhiều nhưng còn nhiều nguồn khác.

Vi nhựa đã được tìm thấy trong thịt cá, cũng như dạ dày của chúng và và những con trai cũng có thể bị ô nhiễm (Reuters)

Chúng ta ngày càng nhận thức được cách nhựa đang gây ô nhiễm môi trường của chúng ta. Nhiều sự chú ý gần đây đã tập trung vào việc làm thế nào vi nhựa - những mảnh nhỏ từ 5 mm xuống đến 100 nanomet - đang lấp đầy biển và hoạt động trong những sinh vật và tồn tại trong chúng. Điều đó có nghĩa là những vi sinh vật biển này đang đi vào chuỗi thức ăn và sau cùng đi vào cơ thể chúng ta.

Nhưng cá và động vật có vỏ không phải là nguồn thực phẩm duy nhất có thể chứa vi nhựa. Và, trên thực tế, các nguồn khác không xuất phát từ biển có thể còn đáng lo ngại hơn nhiều.

Một phần vỏ trai xét theo người tiêu dùng ở châu Âu có thể chứa khoảng 90 vi nhựa. Tiêu thụ có thể rất khác nhau giữa các quốc gia và các thế hệ, nhưng những người hay ăn trai có thể ăn tới 11.000 vi nhựa một năm.

Thật khó để biết chúng ta có thể tiêu thụ bao nhiêu vi nhựa từ cá. Hầu hết các nghiên cứu cho đến nay chỉ phân tích dạ dày và ruột của những sinh vật này, thường được loại bỏ trước khi tiêu thụ. Nhưng một nghiên cứu đã tìm thấy vi nhựa trong gan cá, cho thấy các hạt có thể từ các mô tiêu hóa đến các bộ phận khác của cơ thể.

Vi nhựa cũng đã được tìm thấy trong cá hộp. Số lượng được xác định là thấp, vì vậy người tiêu dùng trung bình chỉ có thể ăn tối đa 5 vi nhựa từ một phần cá theo cách này. Các hạt được tìm thấy cũng có thể xuất phát từ quá trình đóng hộp hoặc từ không khí.

Một nguồn thực phẩm biển khác của vi nhựa là muối biển. Một kg muối biển có thể chứa hơn 600 vi nhựa. Nếu bạn ăn tối đa 5 gram muối mỗi ngày, điều này đồng nghĩa với việc bạn sẽ tiêu thụ 3 vi nhựa mỗi ngày (mặc dù nhiều người ăn nhiều hơn số lượng được đề ra).

Tuy nhiên, các nghiên cứu khác đã tìm thấy số lượng vi nhựa khác nhau trong muối biển, có thể do sử dụng các phương pháp chiết xuất khác nhau. Đây là một vấn đề phổ biến trong nghiên cứu vi nhựa gây khó khăn hoặc không thể so sánh các nghiên cứu. Ví dụ, một nghiên cứu dường như chỉ tìm kiếm sợi microfibre (các sợi nhỏ của vật liệu nhân tạo như polyester) trong khi một nghiên cứu khác chỉ tìm kiếm các vi nhựa lớn hơn 200 micromet.

Pete Ceglinski, Giám đốc điều hành và là người đồng sáng lập dự án Seabin, chỉ ra các vi nhựa được gom trong 'seabin' là dụng cụ hút rác ra khỏi nước (AFP / Getty)

Nghiên cứu muối biển đã đề cập ở trên không cố loại bỏ và đếm tất cả các vi nhựa từ các mẫu muối, thay vào đó đưa ra một ước tính dựa trên tỷ lệ các hạt đã được thu hồi. Điều này có nghĩa cho thấy 1 kg muối chứa ít nhất 600 vi nhựa - nhưng con số thực tế có thể cao hơn rất nhiều.

Những nguồn không phải từ biển

Mặc dù đưa ra những phát hiện này, nhưng các nghiên cứu khác cũng chứng minh rằng nhiều vi nhựa trong thực phẩm của chúng ta có thể đến từ các nguồn khác ngoài biển. Mặc dù động vật trên cạn cũng ăn vi nhựa như với cá nhưng chúng ta có xu hướng không ăn hệ tiêu hóa của chúng. Có một số dữ liệu giới hạn về phần này của ngành công nghiệp thực phẩm, nhưng nghiên cứu về những con gà nuôi trong các khu vườn ở Mexico đã tìm thấy trung bình 10 vi nhựa trên một mề gà - đó một món ngon ở một số nơi trên thế giới.

Nhà khoa học cũng đã tìm thấy vi nhựa trong mật ong và bia. Chúng ta có thể nuốt hàng chục vi nhựa trên mỗi chai sau đó.

Có lẽ nguồn vi nhựa lớn nhất mà chúng ta tiêu thụ là nước đóng chai. Khi các nhà nghiên cứu kiểm tra một loạt các loại chai nước bằng thủy tinh và nhựa, họ đã tìm thấy các vi nhựa trong hầu hết chúng. Các chai nước dùng một lần chứa từ 22 đến 44 vi nhựa trên mỗi lít nước, trong khi các chai nước có thể hoàn loại (được dự kiến để thu gom theo kế hoạch vật gửi) chứa từ 28 đến 241 vi nhựa trên mỗi lít. Các vi nhựa có trong bao bì, có nghĩa là chúng ta có thể đang tự đặt mình vào tình trạng dùng nhiều bao bì mỗi khi chúng ta đổ đầy một chai nhựa để làm giảm sự lãng phí.

Cũng có bằng chứng cho thấy vi nhựa trong thực phẩm xuất phát từ bụi trong nhà. Một nghiên cứu gần đây ước tính rằng chúng ta có thể nhận được một lượng gần 70.000 vi nhựa hàng năm do bụi lắng xuống vào bữa ăn tối của chúng ta - và đó chỉ là một trong những bữa ăn hàng ngày của chúng ta.

Vì vậy, đúng là, chúng tôi đang ăn một số lượng nhỏ vi nhựa từ các sản phẩm biển. Nhưng có thể chỉ uống một lít nước đóng chai một ngày bạn sẽ tiêu thụ nhiều vi nhựa hơn là từ một người thích ăn các loại động vật có vỏ . Và câu hỏi khác mà các nhà khoa học vẫn chưa trả lời khi nói đến vi nhựa trong thức ăn của chúng ta là chúng gây hại đến mức nào.