The elusive foolproof theory of the origin of language

It is nearly impossible for us to know or be sure about the earliest human language ever used. 

If there is one most distinguishing feature that makes us human, it would be our ability to enunciate words, aka language. Through language, we convey our feelings and thoughts as well as influence others. Language is a crucial part of society and has been our primary socialisation tool. Without this tool, humans might not have been able to reach the state where we are now.

Cognitive scientist Lera Boroditsky even states that language can shape our cognition and “have far-reaching subconscious effects on how we see the world”. A simple example of that would be grammatical gender differences among various languages in the world. In some languages, such as Germanic and Romance languages, nouns are divided into “masculine versus feminine” or “masculine versus feminine versus neutral”. Other languages, however, may have many more genders. According to George Lakoff, Australian Aboriginal languages can have up to 16 grammatical genders for nouns.

But since when did we have language? Was it invented or were humans born with it?

These questions are among many types of philosophical inquiries that linguists have been pondering for centuries, and there seems to be an endless list of answers to them.

Linguist Arika Okrent states that “theories of language origins have generally been based on hunches”. It is a kind of chicken and egg riddle that has attracted various speculative theories.

As we can see in the graph from Google Books corpus below, debates on the origin of language reached their peak between the 1860s and 1880s. However, a major turning point happened during that period. Research on language origin got off to a bad start when it was banned by the Paris Linguistic Society in 1866.

There have been many theories, with interesting sounding titles (e.g. the bow-wow theory, the pooh-pooh theory, the ding-dong theory, the yo-he-ho theory, etc.) that try to explain where language came from. None prevailed or even came close to the status of the Darwinism theory in biology or the Big Bang theory in physics.

Symbols

The core of language is symbols. Linguists often use a classification of symbols, icons and indexes, but basically the three refer to the idea of “something that represents something else”. We spend our lives making and perceiving meanings through symbols.

Animals communicate too, but with different and much less complicated symbols than humans do. That also might be the reason that we, humans, do not consider animals to be a part of us. It is largely because we do not understand their symbols. Their “non-human languages” are meaningless to us, so to speak.

Innate or invented?

Human babies have inborn ability to produce some universal or, more precisely, instinctive, symbols such as smiles and cries that mean happiness and sadness respectively.

Babies have inborn abilities to communicate. Kanjanee Chaisin/www.shutterstock.com

Parents do not intentionally teach their kids how to smile or cry. They are just born with it. Scientifically speaking, certain (facial) expressions are examples of symbols that are innate to us.

But beyond facial expressions, humans stand out in terms of their linguistic complexity from other living beings. We have the capacity to interpret, learn, imitate/modify and, more importantly, invent arbitrary symbols, such as words.

Research in linguistics tends to support the idea that words in human languages are invented (and mostly arbitrary).

We might be surprised by the fact that words for calling “mother” or “father” in many languages contain the sounds /m/, /p/, or /b/. Those sounds are called bilabials, produced through the contact between both lips.

Due to their ease of articulation, /m/, /p/, and /b/ are the earliest sounds babbling babies produce. And it makes sense that those first sounds are used and chosen to invent address terms for mothers and fathers in most languages because they’re the first people babies become familiar with.

When grammar came to play

Linguists agree that language does not consist of only symbols but also grammar. It’s basically a set of rules that connect our symbols (words).

According to Dan Everett, Homo erectus was probably the first of the primates that used language.

If it is true, then language might have started as early as 1.9 million years ago. He bases his hypothesis on the sophisticated social organisations and technology, which might have required a complex system of communication.

Some researchers might argue that Homo erectus did not have fully developed vocal apparatus that enabled them to use language. But that would not have stopped them from communicating. Human communication relies primarily not on the forms (spoken/written) but more on their cognition, which is, as linguist Ib Ulbaek notes, significantly more complex. Sign languages, for instance, all rely on symbolic gestures. They are considered languages due to their complex grammar.

Thank you in sign language. 

Quests for the first language

It is indeed nearly impossible for us to know or speculate about the earliest human language ever used, especially in spoken or gestural form, since there is no remaining evidence of it today.

Linguists can trace languages back based on how far their written record goes. With this approach, we can conclude, at least for the moment, that Sumerian is the oldest known written language spanning c. 3300 to 3000 BC.

Another method linguists use to trace the first language is through what is called “comparative linguistics”. In comparative linguistics, linguists basically try to reconstruct ancient proto-languages, which predate written forms, based on the similarities of multiple languages in written records or those that exist today.

The problem with comparative linguistics is that the further back we trace an ancient dead language, the less we can reconstruct and thus the more speculative it is.

A very controversial attempt to reconstruct an ancient parent language to almost all language families worldwide is known as Borean languages. This attempt is of course very hypothetical and requires more proof.

If it is, as mentioned earlier, very difficult or even nearly impossible to trace the origin of language, then why do we bother? The answer is simple: because by nature humans are creatures of questions, and this craving for finding answers to seemingly unsolvable questions is one of the powerful traits that humans possess.

To linguists, answering questions about language and how it began is part of endeavours to understand the very nature of humanity. It is only through the help of philologists and comparative linguists that we are able to better understand our history and, more importantly, lay the foundations for our modern linguistic studies.

Source: Theconversation

 

Lý thuyết dễ hiểu nhưng khó nắm bắt về nguồn gốc của ngôn ngữ

Chúng ta gần như không thể biết hoặc chắc chắn về ngôn ngữ con người sớm nhất từng được sử dụng.

Nếu có một đặc điểm dễ phân biệt nhất khiến cho chúng ta trở thành con người thì đó sẽ là khả năng diễn đạt các từ ngữ của chúng ta , hay còn gọi là ngôn ngữ. Thông qua ngôn ngữ, chúng ta truyền đạt cảm xúc và suy nghĩ của mình cũng như tác động đến người khác. Ngôn ngữ là một phần quan trọng của xã hội và là công cụ xã hội hóa chính của chúng ta. Nếu không có công cụ này, con người đã không thể có khả năng đi đến thái hiện tại của chúng ta.

Nhà khoa học nhận thức Lera Boroditsky thậm chí tuyên bố rằng ngôn ngữ có thể định hình nhận thức của chúng ta và “có những ảnh hưởng tiềm thức sâu xa về cách chúng ta nhìn nhận thế giới”. Một ví dụ đơn giản về điều đó sẽ là sự khác biệt giống ngữ pháp giữa các ngôn ngữ khác nhau trên thế giới. Trong một số ngôn ngữ, chẳng hạn như ngôn ngữ Đức và Rôman, danh từ được chia thành "giống đực với giống cái" hoặc "giống đực với giống cái với trung lập". Tuy nhiên, các ngôn ngữ khác có thể có nhiều giống hơn. Theo George Lakoff, các ngôn ngữ thổ dân Úc có thể có tới 16 giống ngữ pháp đối với các danh từ.

Nhưng từ khi nào chúng ta có ngôn ngữ? Nó được phát minh ra hay là con người sinh ra nó?

Những câu hỏi này nằm trong số nhiều loại câu hỏi triết học mà các nhà ngôn ngữ học đã cân nhắc trong nhiều thế kỷ, và dường như có cả một danh sách các câu trả lời vô tận cho chúng.

Nhà ngôn ngữ học Arika Okrent nói rằng “các giả thuyết về nguồn gốc ngôn ngữ nhìn chung dựa trên linh cảm”. Nó như điều bí ẩn con gà và trứng gà đã thu hút các lý thuyết suy luận khác nhau.

Như chúng ta có thể thấy trong biểu đồ từ kho dữ liệu của Google Books bên dưới, các cuộc tranh luận về nguồn gốc của ngôn ngữ đạt đến đỉnh điểm trong khoảng từ những năm 1860 đến 1880. Tuy nhiên, một bước ngoặt lớn đã xảy ra trong thời gian đó. Nghiên cứu về nguồn gốc ngôn ngữ đã mở ra một khởi đầu tồi tệ khi nó bị Hội Ngôn ngữ học Paris cấm năm 1866.

Đã có nhiều lý thuyết, với các tiêu đề thú vị (ví dụ lý thuyết bow-bow, lý thuyết pooh-pooh, lý thuyết ding-dong, lý thuyết yo-he-ho, vv) để cố giải thích nguồn gốc ngôn ngữ. Không có lý thuyết nào chiếm ưu thế hoặc thậm chí đến gần với trạng thái của thuyết Darwin trong sinh học hay thuyết Big Bang trong vật lý.

Những biểu hiện

Cốt lõi của ngôn ngữ là những biểu hiện. Các nhà ngôn ngữ học thường sử dụng phân loại biểu hiện, biểu trưng và những biểu thị, nhưng về cơ bản, ba loại đó đề cập đến ý tưởng của “cái gì đó đại diện cho cái gì đó khác”. Chúng tôi dành cuộc sống của chúng tôi để làm và cảm nhận ý nghĩa thông qua các biểu hiện.

Động vật cũng giao tiếp, nhưng với các biểu hiện khác nhau và ít phức tạp hơn con người. Đó cũng có thể là lý do mà chúng ta, con người, không coi động vật là một phần của chúng ta. Phần lớn bởi vì chúng ta không hiểu các biểu hiện của chúng. "Ngôn ngữ không phải con người" của chúng là vô nghĩa đối với chúng ta, có thể nói như vậy.

Bẩm sinh hoặc được phát minh?

Trẻ sơ sinh có khả năng bẩm sinh tạo ra một số biểu hiện phổ biến hoặc biểu lộ, hoặc theo bản năng, chẳng hạn như cười và khóc có ý nghĩa tương đương với niềm vui và nỗi buồn.

Trẻ có khả năng bẩm sinh để giao tiếp. Kanjanee Chaisin / www.shutterstock.com

Cha mẹ không cố tình dạy con cái cách cười hay khóc. Chúng được sinh ra đã có như vậy. Nói một cách khoa học, một số biểu hiện nhất định ( trên gương mặt) là những ví dụ về các biểu hiện bẩm sinh đối với chúng ta.

Nhưng ngoài nét mặt, con người nổi bật theo sự phức tạp ngôn ngữ của họ từ những sinh vật khác. Chúng tôi có khả năng diễn giải, học hỏi, bắt chước / sửa đổi và quan trọng hơn là phát minh ra các biểu hiện tùy ý, chẳng hạn như các từ ngữ.

Nghiên cứu ngôn ngữ học có xu hướng hỗ trợ ý tưởng là các từ trong ngôn ngữ của con người được phát minh (và hầu hết là tùy ý).

Chúng ta có thể bị ngạc nhiên bởi thực tế là các từ để gọi “mẹ” hoặc “cha” trong nhiều ngôn ngữ có chứa các âm thanh / m /, / p /, hoặc / b /. Những âm thanh này được gọi là bilabial, được tạo ra thông qua sự tiếp xúc giữa hai môi.

Do tính dễ phát âm của chúng, / m /, / p /, và / b / là những âm thanh đầu tiên của trẻ sơ sinh. Và nó có ý nghĩa là đó những âm thanh đầu tiên được sử dụng và được lựa chọn để phát minh ra các cách truyền đạt cho các bà mẹ và cha trong hầu hết các ngôn ngữ bởi vì họ là những người đầu tiên mà trẻ sơ sinh thân thiết.

Khi ngữ pháp tác động

Các nhà ngôn ngữ học đồng ý rằng ngôn ngữ không chỉ bao gồm các biểu hiện mà còn là ngữ pháp. Về cơ bản, đó là một bộ quy tắc kết nối các biểu hiện (từ ngữ) của chúng ta.

Theo Dan Everett, Homo erectus có lẽ là loài linh trưởng đầu tiên sử dụng ngôn ngữ.

Nếu đó là sự thật, thì ngôn ngữ có thể đã bắt đầu từ 1.9 triệu năm trước. Ông dựa trên giả thuyết của mình về các tổ chức xã hội và công nghệ phức tạp, điều này có thể yêu cầu một hệ thống giao tiếp phức tạp.

Một số nhà nghiên cứu có thể lập luận rằng Homo erectus không có bộ phận phát âm hoàn chỉnh để chúng có thể sử dụng ngôn ngữ. Nhưng điều đó sẽ không ngăn chúng giao tiếp. Giao tiếp của con người chủ yếu không dựa trên các hình thức (nói / viết) mà dựa vào nhận thức, như nhà ngôn ngữ học Ib Ulbaek lưu ý, nó phức tạp hơn đáng kể. Ví dụ như ngôn ngữ ký hiệu, tất cả đều dựa vào cử chỉ biểu hiện. Chúng được coi là ngôn ngữ do ngữ pháp phức tạp của chúng.

Cảm ơn bạn bằng ngôn ngữ ký hiệu.

Những tìm kiếm về ngôn ngữ đầu tiên

Nó thực sự là gần như không thể cho chúng ta biết hoặc suy đoán về ngôn ngữ con người sớm nhất từng được sử dụng, đặc biệt là trong hình thức nói hoặc cử chỉ, vì không có bằng chứng nào còn lưu lại cho đến ngày nay.

Các nhà ngôn ngữ học có thể theo dõi các ngôn ngữ dựa trên mức độ ghi chép của họ. Với cách tiếp cận này, chúng ta có thể kết luận, ít nhất là trong thời điểm này, rằng tiếng Xume là ngôn ngữ viết được biết đến lâu đời nhất kéo dài từ c. 3300 đến 3000 trước Công nguyên.

Các nhà ngôn ngữ học sử dụng phương pháp khác để theo dõi ngôn ngữ đầu tiên được thông qua cái gọi là “ngôn ngữ so sánh”. Trong ngôn ngữ học so sánh, các nhà ngôn ngữ học về cơ bản cố gắng tái tạo lại các ngôn ngữ nguyên bản cổ, xảy ra trước các dạng văn bản, dựa trên sự tương đồng của nhiều ngôn ngữ trong các bản ghi chép hoặc những thứ còn tồn tại ngày nay.

Vấn đề với ngôn ngữ học so sánh là chúng ta càng theo dõi một ngôn ngữ không dùng nữa từ cổ xưa, chúng ta càng ít có thể tái tạo lại và do đó nó mang tính suy đoán hơn.

Một sự nỗ lực rất gây tranh cãi để tái tạo lại một ngôn ngữ mẹ đẻ cổ đại cho hầu hết các họ ngôn ngữ trên toàn thế giới được gọi là ngôn ngữ Borean. Nỗ lực này tất nhiên là rất giả thiết và đòi hỏi nhiều bằng chứng hơn.

Như đã đề cập trước đó, nếu nó rất khó hoặc thậm chí gần như không thể theo dõi nguồn gốc của ngôn ngữ, thì tại sao chúng ta bận tâm? Câu trả lời rất đơn giản: bởi vì bản chất con người là con người tự nhiên của việc sáng tạo các câu hỏi, và sự khao khát để tìm câu trả lời cho những câu hỏi dường như không thể giải quyết được là một trong những đặc điểm mạnh mẽ mà con người sở hữu.

Đối với các nhà ngôn ngữ học, trả lời các câu hỏi về ngôn ngữ và cách nó bắt đầu là một phần của nỗ lực để hiểu chính bản chất của nhân loại. Chỉ là nhờ sự giúp đỡ của các nhà triết học và các nhà ngôn ngữ học so sánh mà chúng ta mới có thể hiểu rõ hơn về lịch sử của chúng ta và, quan trọng hơn, đặt nền móng cho các nghiên cứu ngôn ngữ hiện đại của chúng ta.

 

Dịch bởi: thuyloan95

Lý thuyết dễ hiểu khó nắm bắt về nguồn gốc của ngôn ngữ

Chúng ta gần như không thể biết hoặc chắc chắn về ngôn ngữ con người sớm nhất từng được sử dụng.

Nếu có một đặc điểm dễ phân biệt nhất khiến cho chúng ta trở thành con người thì đó sẽ là khả năng diễn đạt các từ ngữ của chúng ta , hay còn gọi là ngôn ngữ. Thông qua ngôn ngữ, chúng ta truyền đạt cảm xúc và suy nghĩ của mình cũng như tác động đến người khác. Ngôn ngữ là một phần quan trọng của xã hội và là công cụ xã hội hóa chính của chúng ta. Nếu không có công cụ này, con người đã không thể có khả năng đi đến thái hiện tại của chúng ta.

Nhà khoa học nhận thức Lera Boroditsky thậm chí tuyên bố rằng ngôn ngữ có thể định hình nhận thức của chúng ta và “có những ảnh hưởng tiềm thức sâu xa về cách chúng ta nhìn nhận thế giới”. Một ví dụ đơn giản về điều đó sẽ là sự khác biệt giống ngữ pháp giữa các ngôn ngữ khác nhau trên thế giới. Trong một số ngôn ngữ, chẳng hạn như ngôn ngữ Đức và Rôman, danh từ được chia thành "giống đực với giống cái" hoặc "giống đực với giống cái với trung lập". Tuy nhiên, các ngôn ngữ khác có thể có nhiều giống hơn. Theo George Lakoff, các ngôn ngữ thổ dân Úc có thể có tới 16 giống ngữ pháp đối với các danh từ.

Nhưng từ khi nào chúng ta có ngôn ngữ? Nó được phát minh ra hay là con người sinh ra nó?

Những câu hỏi này nằm trong số nhiều loại câu hỏi triết học mà các nhà ngôn ngữ học đã cân nhắc trong nhiều thế kỷ, và dường như có cả một danh sách các câu trả lời vô tận cho chúng.

Nhà ngôn ngữ học Arika Okrent nói rằng “các giả thuyết về nguồn gốc ngôn ngữ nhìn chung dựa trên linh cảm”. Nó như điều bí ẩn con gà và trứng gà đã thu hút các lý thuyết suy luận khác nhau.

Như chúng ta có thể thấy trong biểu đồ từ kho dữ liệu của Google Books bên dưới, các cuộc tranh luận về nguồn gốc của ngôn ngữ đạt đến đỉnh điểm trong khoảng từ những năm 1860 đến 1880. Tuy nhiên, một bước ngoặt lớn đã xảy ra trong thời gian đó. Nghiên cứu về nguồn gốc ngôn ngữ đã mở ra một khởi đầu tồi tệ khi nó bị Hội Ngôn ngữ học Paris cấm năm 1866

Đã có nhiều lý thuyết, với các tiêu đề thú vị (ví dụ lý thuyết bow-bow, lý thuyết pooh-pooh, lý thuyết ding-dong, lý thuyết yo-he-ho, vv) để cố giải thích nguồn gốc ngôn ngữ. Không có lý thuyết nào chiếm ưu thế hoặc thậm chí đến gần với trạng thái của thuyết Darwin trong sinh học hay thuyết Big Bang trong vật lý.

Những biểu hiện

Cốt lõi của ngôn ngữ là những biểu hiện. Các nhà ngôn ngữ học thường sử dụng phân loại biểu hiện, biểu trưng và những biểu thị, nhưng về cơ bản, ba loại đó đề cập đến ý tưởng của “cái gì đó đại diện cho cái gì đó khác”. Chúng tôi dành cuộc sống của chúng tôi để làm và cảm nhận ý nghĩa thông qua các biểu hiện.

Động vật cũng giao tiếp, nhưng với các biểu hiện khác nhau và ít phức tạp hơn con người. Đó cũng có thể là lý do mà chúng ta, con người, không coi động vật là một phần của chúng ta. Phần lớn bởi vì chúng ta không hiểu các biểu hiện của chúng. "Ngôn ngữ không phải con người" của chúng là vô nghĩa đối với chúng ta, có thể nói như vậy.

Bẩm sinh hoặc được phát minh?

Trẻ sơ sinh có khả năng bẩm sinh tạo ra một số biểu hiện phổ biến hoặc biểu lộ, hoặc theo bản năng, chẳng hạn như cười và khóc có ý nghĩa tương đương với niềm vui và nỗi buồn.

Trẻ có khả năng bẩm sinh để giao tiếp. Kanjanee Chaisin / www.shutterstock.com

Cha mẹ không cố tình dạy con cái cách cười hay khóc. Chúng được sinh ra đã có như vậy. Nói một cách khoa học, một số biểu hiện nhất định ( trên gương mặt) là những ví dụ về các biểu hiện bẩm sinh đối với chúng ta.

Nhưng ngoài nét mặt, con người nổi bật theo sự phức tạp ngôn ngữ của họ từ những sinh vật khác. Chúng tôi có khả năng diễn giải, học hỏi, bắt chước / sửa đổi và quan trọng hơn là phát minh ra các biểu hiện tùy ý, chẳng hạn như các từ ngữ.

Nghiên cứu ngôn ngữ học có xu hướng hỗ trợ ý tưởng là các từ trong ngôn ngữ của con người được phát minh (và hầu hết là tùy ý).

Chúng ta có thể bị ngạc nhiên bởi thực tế là các từ để gọi “mẹ” hoặc “cha” trong nhiều ngôn ngữ có chứa các âm thanh / m /, / p /, hoặc / b /. Những âm thanh này được gọi là bilabial, được tạo ra thông qua sự tiếp xúc giữa hai môi.

Do tính dễ phát âm của chúng, / m /, / p /, và / b / là những âm thanh đầu tiên của trẻ sơ sinh. Và nó có ý nghĩa là đó những âm thanh đầu tiên được sử dụng và được lựa chọn để phát minh ra các cách truyền đạt cho các bà mẹ và cha trong hầu hết các ngôn ngữ bởi vì họ là những người đầu tiên mà trẻ sơ sinh thân thiết.

Khi ngữ pháp tác động

Các nhà ngôn ngữ học đồng ý rằng ngôn ngữ không chỉ bao gồm các biểu hiện mà còn là ngữ pháp. Về cơ bản, đó là một bộ quy tắc kết nối các biểu hiện (từ ngữ) của chúng ta.

Theo Dan Everett, Homo erectus có lẽ là loài linh trưởng đầu tiên sử dụng ngôn ngữ.

Nếu đó là sự thật, thì ngôn ngữ có thể đã bắt đầu từ 1.9 triệu năm trước. Ông dựa trên giả thuyết của mình về các tổ chức xã hội và công nghệ phức tạp, điều này có thể yêu cầu một hệ thống giao tiếp phức tạp.

Một số nhà nghiên cứu có thể lập luận rằng Homo erectus không có bộ phận phát âm hoàn chỉnh để chúng có thể sử dụng ngôn ngữ. Nhưng điều đó sẽ không ngăn chúng giao tiếp. Giao tiếp của con người chủ yếu không dựa trên các hình thức (nói / viết) mà dựa vào nhận thức, như nhà ngôn ngữ học Ib Ulbaek lưu ý, nó phức tạp hơn đáng kể. Ví dụ như ngôn ngữ ký hiệu, tất cả đều dựa vào cử chỉ biểu hiện. Chúng được coi là ngôn ngữ do ngữ pháp phức tạp của chúng.

Cảm ơn bạn bằng ngôn ngữ ký hiệu.

Những tìm kiếm về ngôn ngữ đầu tiên

Nó thực sự là gần như không thể cho chúng ta biết hoặc suy đoán về ngôn ngữ con người sớm nhất từng được sử dụng, đặc biệt là trong hình thức nói hoặc cử chỉ, vì không có bằng chứng nào còn lưu lại cho đến ngày nay.

Các nhà ngôn ngữ học có thể theo dõi các ngôn ngữ dựa trên mức độ ghi chép của họ. Với cách tiếp cận này, chúng ta có thể kết luận, ít nhất là trong thời điểm này, rằng tiếng Xume là ngôn ngữ viết được biết đến lâu đời nhất kéo dài từ c. 3300 đến 3000 trước Công nguyên.

Các nhà ngôn ngữ học sử dụng phương pháp khác để theo dõi ngôn ngữ đầu tiên được thông qua cái gọi là “ngôn ngữ so sánh”. Trong ngôn ngữ học so sánh, các nhà ngôn ngữ học về cơ bản cố gắng tái tạo lại các ngôn ngữ nguyên bản cổ, xảy ra trước các dạng văn bản, dựa trên sự tương đồng của nhiều ngôn ngữ trong các bản ghi chép hoặc những thứ còn tồn tại ngày nay.

Vấn đề với ngôn ngữ học so sánh là chúng ta càng theo dõi một ngôn ngữ không dùng nữa từ cổ xưa, chúng ta càng ít có thể tái tạo lại và do đó nó mang tính suy đoán hơn.

Một sự nỗ lực rất gây tranh cãi để tái tạo lại một ngôn ngữ mẹ đẻ cổ đại cho hầu hết các họ ngôn ngữ trên toàn thế giới được gọi là ngôn ngữ Borean. Nỗ lực này tất nhiên là rất giả thiết và đòi hỏi nhiều bằng chứng hơn.

Như đã đề cập trước đó, nếu nó rất khó hoặc thậm chí gần như không thể theo dõi nguồn gốc của ngôn ngữ, thì tại sao chúng ta bận tâm? Câu trả lời rất đơn giản: bởi vì bản chất con người là con người tự nhiên của việc sáng tạo các câu hỏi, và sự khao khát để tìm câu trả lời cho những câu hỏi dường như không thể giải quyết được là một trong những đặc điểm mạnh mẽ mà con người sở hữu.

Đối với các nhà ngôn ngữ học, trả lời các câu hỏi về ngôn ngữ và cách nó bắt đầu là một phần của nỗ lực để hiểu chính bản chất của nhân loại. Chỉ là nhờ sự giúp đỡ của các nhà triết học và các nhà ngôn ngữ học so sánh mà chúng ta mới có thể hiểu rõ hơn về lịch sử của chúng ta và, quan trọng hơn, đặt nền móng cho các nghiên cứu ngôn ngữ hiện đại của chúng ta.

Lý thuyết dễ hiểu khó năm bắt về nguồn gốc của ngôn ngữ

Chúng ta gần như không thể biết hoặc chắc chắn về ngôn ngữ con người sớm nhất đã từng được sử dụng

Nếu có đặc trưng dễ phân biệt nhất làm cho chúng ta trở thành con người thì đó sẽ là khả năng diễn đạt từ ngữ hay còn gọi là ngôn ngữ. Thông qua ngôn ngữ, chúng ta chuyển tải cảm giác và suy nghĩ như một sự ảnh hưởng lên những người khác. Ngôn ngữ là phần thiết yếu của xã hội và là công cụ cơ bản của xã hội chúng ta. Nếu không có công cụ này, con người đã không thể đạt đến trạng thái hiện nay của chúng ta.

Nhà khoa học nhận thức Lera Boroditsky thậm chí tuyên bố rằng ngôn ngữ có thể hình thành nhận thức của chúng ta và có ảnh hưởng tiềm thức sâu xa về cách chúng ta nhìn nhận thế giới. Một ví dụ đơn giản về điều này đó sẽ là sự khác biệt giống ngữ pháp giữa những ngôn ngữ khác nhau. Trong một số ngôn ngữ, chẳng như ngôn ngữ Đức và Rooman, danh từ là được chia thành giống đực và giống cái hoặc giống đực và giống cái trung lập. Tuy nhiên, những ngôn ngữ khác có nhiều giống hơn. Theo Geoge Lakaoff, Australia Aboriginal, những ngôn ngữ có thể có tới 16 giống ngữ pháp cho danh từ.

Nhưng kể từ khi nào chúng ta có ngôn ngữ? Nó được phát minh hay con người sinh ra nó?

Những câu hỏi nàu là nằm giữa nhiều loại câu hỏi triết học mà các nhà ngôn ngữ đã cân nhắc hàng nhiều thế kỷ và ở đó dường như một danh sách vô hạn của những câu trở lời cho chúng.

Nhà ngôn ngữ Arika Okrent phát biểu rằng các giả thuyết về nguồn gốc ngôn ngữ nhìn chung dựa trên linh cảm. Nó như là điều bí ẩn của gà và trứng đã thu hút các lý thuyết suy luận khác nhau.

Như chúng ta có thể nhìn thấy trên biểu đồ từ kho dữ liệu của Google Books bên dưới, các cuộc tranh luận về nguồn gốc ngôn ngữ đã đạt đến đỉnh điểm vào giữa những năm 1860s và 1880s. Tuy nhiên, một điểm nổi bật đã xảy ra trong thời gian đó. Nghiên cứu về nguồn gốc ngôn ngữ đã mở ra một khởi đầu tồi tệ khi nó đã bị cấm bởi Hội ngôn ngữ học Paris cấm năm 1866.

Đã có nhiều lý thuyết với những tiêu đề hấp dẫn (ví dụ như lý thuyết bow-wow, lý thuyết pooh-pooh, lý thuyết ding-dong, lý thuyết yo-he-ho, vv) để cố giải thích ngôn ngữ xuất phát từ đâu. Không lý thuyết nào chiếm ưu thế hoặc thâm chí đến gần trạng thái của Lý thuyết Darwin trong sinh học hay thuyết Bing Bang trong vật lý.

Cốt lõi của ngôn ngữ là biểu tượng. Nhà ngôn ngữ thường sử dụng phân loại biểu hiện, biểu trưng và những biểu thị, nhưng về cơ bản, ba loại đó đề cập đến ý tưởng của cái gì đó đại diện cho cái khác. Chúng t a dành cuộc sống của chúng ta làm và cảm nhận ý nghĩa thông qua những biểu hiện.

Động vật cũng giao tiếp, nhưng với những biểu hiện khác nhau và ít phức tạp hơn con người. Đó cũng là lý do tại sao con người không coi động vật là một phần của chúng ta. Phần lớn bởi vì chúng ta không hiểu ngôn ngữ của chúng. Ngôn ngữ không phải con người của chúng là vô nghĩa đối với chúng ta, có thể nói như vậy.

Bẩm sinh hay được phát minh?

Trẻ sơ sinh có khả năng bẩm sinh tạo ra một số biểu hiện phổ biến hoặc biểu lộ hoặc theo bản năng, chẳng hạn như cười, khóc có nghĩa tương đương là niềm vui và nỗi buồn.

Trẻ em có khả năng bẩm sinh để giao tiếp. Kanjanee Chaisin

Cha mẹ không có tình dạy những đứa trẻ cách cười hay khóc. Chúng được sinh ra đã có như vậy rồi. Nói một cách khoa học, những biểu hiện nhất định (trên mặt) là ví dụ của biểu hiện bẩm sinh đối với chúng ta.

Nhưng ngoài nét mặt, con người nổi bật theo sự phức tạp của ngôn ngữ của họ từ những sinh vật khác. Chúng có khả năng diễn giải, học, bắt chước/ sửa đổi và quan trọng hơn là phát minh ra các biểu hiện tùy ý, chẳng hạn như các từ ngữ.

Nghiên cứu ngôn ngữ có xu hướng để ủng hộ các ý kiến là các từ trong ngôn ngữ của con người là được phát minh (và hầu hết là tùy ý).

Chúng ta có thể bị ngạc nhiên bởi sự thật rằng các từ để gọi mẹ hoặc cha trong nhiều ngôn ngữ chứa đựng những âm thanh /me/, /p/, hoặc /b/. Những âm thanh này được gọi là bilabials, được tạo ra thông qua sự tiếp xúc giữa hai môi

Do tính dễ phát âm của chúng, /m/, /p/ và /b/ là những âm thanh đầu tiên của trẻ sơ sinh. Và nó làm cảm giác rằng những âm thanh đầu tiên là được sử dụng và được lựa chọn để phát minh ra các điều khoản nhấn mạnh cho các bà mẹ và ông bố trong hầu hết ngôn ngữ bỏi vì họ là những người đầu tiên đứa trẻ trở nên quen thuộc với.

Khi nào ngữ pháp xuất hiện?

Các nhà ngôn ngữ đồng ý rằng ngôn ngữ không chỉ bao gồm những ký hiệu mà còn cả ngữ pháp. Nó là cơ bản của một chuỗi những quy luật kết nối những biểu hiện của chúng ta (từ ngữ).

Theo Dan Everet, Ký tự Homo có thể là những ký tự cơ bản được sử dụng như ngôn ngữ.

Nếu nó là sự thật, thì ngôn ngữ có thể bắt đầu từ 1.9 tỷ năm trước. Anh ta dựa trên những giả thuyết từ tổ chức xã hội và kỹ thuật phức tạp, cái có thể đã đòi hỏi một hệ thống phức tạp của giao tiếp.

Một vài nhà nghiên cứu có thể tranh luận rằng ký tự Homo không có sự phát triển đầy đủ là không có khả năng để sử dụng ngôn ngữ. Nhưng đó không thể ngăn họ không giao tiếp. Giao tiếp con người không dựa trên những hình thức cơ bản như nói/ viết mà những nhận thức của họ còn nhiều hơn thế, ví dự như ký tự Ib Ulnaek là phức tạp hơn đáng kể. Ví dụ, ngôn ngữ ký hiệu, tất cả dựa trên những điệu bộ biểu hiện. Họ được cân nhắc ngôn ngữ do có ngữ pháp phức tạp.

Những câu hỏi cho những ngôn ngữ đầu tiên

Nó là thực sự gần như không thể cho chúng ta hiểu hoặc tự đưa về ngôn ngữ đã được con người sử dụng sớm nhất, đặc biệt trong hình thái được nói hoặc cử chỉ, kể từ đó nó không tồn tại bằng chứng nào của nó cho đến ngày nay.

Nhà ngôn ngữ có thể lần theo ngôn ngữ dựa trên mức độ ghi chép của họ. Với sự tiếp cận này, chúng ta có thể kết luận rằng Sumerian là ngôn ngữ viết cổ nhất được biết giao động từ C.3300 đến 3000 BC.

Một phương pháp ngôn ngữ khác sử dụng theo dấu ngôn ngữ đầu tiên là thông qua cái được gọi là các nhà ngôn ngữ so sánh. Trong sự so sánh ngôn ngữ, các nhà ngôn ngữ cơ bản cố gắng để tái tạo ngôn ngữ nguyên gốc cổ đại, với hình thức được viết lùi ngày dựa trên sự giống nhau của đa dạng ngôn ngữ trong cản bản ghi hoặc những cái còn tồn tại đến ngày nay.

Vấn đề với sự so sánh ngôn ngữ là cách xa cái chúng ta theo dấu ngôn ngữ chết, càng ít sự tái tạo thì càng nhiều sự suy đoán về chúng.

Một cố gắng gây tranh cãi để tái tạo một ngôn ngữ gốc của người cổ xưa để hầu hết là giống với ngôn ngữ hiện nay được biết như ngôn ngữ Borean. Cố gắng này là chiều hướng của giả thuyết và đòi hỏi nhiều bằng chứng.

Nếu nó như đã đề cập như trên thì rất khó hoặc gần như không thể để lần ra dấu vết của nguồn gốc ngôn ngữ, sau đó tại sao chúng ta phải bận tâm. Câu trả lời rất đơn giản bởi vì con người tự nhiện là loài của các câu hỏi và đây có thể tạo ra cho việc tìm kiếm câu trả lời đối với những câu hỏi dường như không có lời giải đáp là một trong những đặc tính nổi bật mà con người sở hữu.

Đối với các nhà ngôn ngữ, câu trả lời câu hỏi về ngôn ngữ và nó bắt đầu như thế nào của nỗ lực để hiểu là bản tính tự nhiên của con người. Nó chỉ thông qua sự giúp đỡ của ngữ văn và so sánh ngôn ngữ mà chúng ta không thể hiểu sâu hơn về lịch sử của chúng ta và quan trọng hơn nó đặt ra những nền tảng cho những nghiên cứu ngôn ngữ hiện đại của chúng ta.