Making a change

How easy is it for us to change our lives – and why?

In 1990, an young American named Christopher McCandless gave up his career plans, left behind everyone he knew, including his family, and went off on an adventure. He was 22 at the time. In an act of kindness, he donated all his savings to the famous charity, Oxfam International, and hitchhiked his way through America to Alaska. His decisions were so unusual for his age that Jon Krakauer wrote a book about them called Into the Wild, and Sean Penn directed a film that had the same title.

Of course, this is an unusual story. Most college graduates would not do quite the same thing. However, studies do show that in teenage years, people are more likely to try out new experiences. Instead of following the family career path, for example, and working his way up the same organization like his grandfather did, a 15-year-old may dream about becoming a traveller – only to find in his early 20s that this fascination with new places is declining and change is less attractive. This age-related trend can be observed in all cultures.

The reason why people all over the world become less keen to change as they get older may be because people’s lives generally follow similar patterns and involve similar demands. Most people, wherever they are, aim to find a job and a partner. As they get older, they may have young children to look after and possibly elderly family members. These responsibilities cannot be achieved without some degree of consistency, which means that new experiences and ideas may not have a place in the person’s life. New experiences may bring excitement but also insecurity, and so most people prefer to stay with the familiar.

However, not every individual is the same. One toddler may want to play a different game every day and get fed up if nothing changes at the nursery. Another may seek out and play with the same children and toys on every visit. Young children avoid new experiences will grow up to be more conventional than others. Psychologists argue that those who have more open personalities as children are more open than others might be when they are older. They also suggest that young men have a greater interest in novelty than women, although, as they age, this desire for new experiences fades more quickly than it does in women.

The truth is that, as we get older, we prefer the things we know. We tend to order the same meals in the restaurants, sit on the same side of the train when we commute to work, go on holiday to the same places and construct our day in the same way. If you are older than 20, remember that your openness to new experiences is slowly declining. So you are better off making a new start today than postponing it until later.

Tạo ra một sự thay đổi

Thật dễ dàng cho chúng ta thay đổi cuộc sống của mình - tại sao vậy?

Vào 1990, một người trẻ Mỹ tên Christopher McCandless từ bỏ sự nghiệp của anh ấy, để lại phía sau mọi người mà anh ấy quen, kể cả gia đình để bắt đầu một chuyến hành trình. Anh ấy 22 tuổi vào lúc đó. Một hành động tử tế, anh ấy đã quyên góp tất cả tiền tiết kiệm của mình cho một quỹ từ thiện nổi tiếng. Tổ chức quốc tế Oxfam và đi nhờ theo cách của anh ấy qua America đến Alaska. Quyết định của anh ấy là bất thường với lứa tuổi của mình, với lứa tuổi đó Jon Krakauer đã viết một cuốn sách mà họ gọi là Hoà nhập với thế giới hoang dã, và Sean Penn đã đạo điễn một bộ phim có cái tên tương tự.

Tất nhiên, đây là một câu chuyện không bình thường. Hầu hết người tốt nghiệp không làm những điều giống nhau. Tuy nhiên, học sinh thường thể hiện điều đó vào những năm tháng trung niên, mọi người thường cố gắng có những trải nghiệm mới. Thay vì theo con đường sự nghiệp của gia đình, ví dụ, công việc theo con đường giống với tổ chức mà ông anh ấy đã làm, một giấc mơ hồi 15 tuổi có thể trở thành 1 người du hành, chỉ tìm thấy ở anh ấy vào trước những năm 20 sẽ sự hài lòng này với địa điểm mới đang giảm và thay đổi, trở nên kém hấp dẫn hơn. Lứa tuổi này có thể được quan sát trong tất cả nền văn hoá.

Lí do tại sao mọi người trên thế giới trở nên thích thú như họ trở nên già hơn có thể bởi vì cuộc sống của con người thường theo những khuôn mẫu và liên quan tới những nhu cầu giống nhau. Phần lớn người, không kể họ ở đâu đề có mục đích tìm việc và tìm bạn. Khi họ già đi, họ có thể có những đứa trẻ để chăm sóc và có thể có một gia đình. Trách nhiệm đó không thể thực hiện mà không có sự nhất quán về mức độ, có nghĩa là những kinh nghiệm và ý tưởng mới có thể có chỗ trong cuộc sống mỗi người. Những kinh nghiệm mới có thể mang lại những sự thú vị nhưng nó cũng không an toàn, vì thế hầu hết mọi người thích theo những gì tương tự.

Tuy nhiên, không phải mỗi cá nhân đều giống nhau. Một đứa bé có thể muốn chơi những game khác nhau mỗi ngày, cho ăn nếu không có sự thay đổi của nhà trẻ. Người khác có thể tìm kiếm và chơi với những đứa trẻ giống nhau và những trò chơi nơi mọi chỗ ngồi. Những đứa trẻ tránh những kinh nghiệm mới như đứa trẻ thường cởi mở hơn những lứa tuổi khác có thể khi chúng lớn tuổi hơn. Chúng cũng gợi ý cho những người trẻ có những điều thú vị tuyệt vời trong đổi mới hơn là phụ nữ, mặc dù như tuổi của họ, những ham muốn này cho những kinh nghiệm mới héo tàn nhanh hơn phụ nữ.

Sự thật là khi chúng ta già đi, chúng ta thích những thứ chúng ta biết. Chúng ta có xu hướng sắp xếp những bữa ăn giống nhau trong nhà hàng, ngồi những chỗ giống nhau trên tàu nơi chúng ta giao tiếp công việc, đi du lịch những địa điểm giống nhau và tạo nên ngày của chúng ta theo một cách tương tự. Nếu bạn hơn 20, nhớ sự cởi mở để có những trải nghiệm mới đang từ từ giảm dần. Vì thế tốt hơn là bắt đầu một ngày mới sớm hơn là để trì hoãn nó.

Tạo ra một sự thay đổi

Thật dễ dàng cho chúng ta thay đổi cuộc sống của chính mình- và tại sao ?

Vào năm 1990, một người Mỹ trẻ tên là Christopher McCandless đã từ bỏ kế hoạch công việc của anh ấy, rời bỏ mọi người mà anh ấy biết, bao gồm gia đình và bắt đầu một cuộc phiêu lưu. Vào lúc đó anh ấy 22 tuổi. Trong một hành động tử tế, anh ấy đã quyên góp tất cả số tiền tiết kiệm của mình cho quỹ từ thiện nổi tiếng, tổ chức quốc tế Oxfam, và đi nhờ theo cách của anh ấy xuyên Mỹ đến Alaska. Quyết định của anh ấy thì rất bất thường so với tuổi của mình , với lứa tuổi đó Jon Krakauer đã viết một quyển sách về họ gọi là Bước vào thế giới hoang dã, và Sean Penn đã đạo diễn một bộ phim có cùng tựa đề.

Tất nhiên, đây là một câu chuyện khác thường. Hầu hết các sinh viên tốt nghiệp đại học không làm những việc giống nhau. Tuy nhiên, những nghiên cứu chỉ ra rằng, người ta có khả năng cố gắng có những trải nghiệm mới. Thay vì theo con đường sự nghiệp của gia đình, ví dụ, công việc theo một tổ chức giống với ông nội anh ấy đã làm, một người 15 tuổi có thể mơ về việc trở thành người du hành- chỉ tìm thấy ở anh ấy vào trước những năm 20 sự mê hoặc này với những vùng đất mới đang giảm và sự thay đổi trở nên kém hấp dẫn hơn. Xu hướng của lứa tuổi này có thể được quan sát trong tất cả các nền văn hóa.

Lý do tại sao mọi người trên thế giới trở nên kém năng nổ với sự thay đổi khi họ trở nên già hơn có thể bởi vì cuộc sống của người ta dần dần theo những khuôn mẫu tương tự và bao gồm những nhu cầu tương tự. Hầu hết mọi người , bất cứ họ ở đâu, mục đích của họ để tìm một công việc và một tình yêu. Khi họ già đi, họ có thể có những đứa trẻ nhỏ để chăm sóc và có thể có những thành viên trong gia đình. Những trách nhiệm này không thể đạt được mà không có sự nhất quán về mức độ , có nghĩa là những trải nghiệm và ý tưởng mới không thể có chỗ trong cuộc sống của họ. Những trải nghiệm mới có thể mang đến sự hào hứng nhưng nó cũng không an toàn và hầu hết mọi người thích những điều tương tự.

Tuy nhiên , không phải các nhân nào cũng giống nhau. Một đứa bé có thể muốn chơi các trò chơi khác nhau một ngày và chán ngấy nếu không có sự thay đổi của nhà trẻ. Đứa khác có thể tìm kiếm và chơi với những đứa trẻ và đồ chơi giống nhau khi mỗi lần đến. Trẻ em tránh những trải nghiệm mới sẽ trưởng thành thì phổ biến hơn . Các nhà tâm lý học cho rằng những người mà có những tính cách cởi mở vì khi nhỏ cởi mở hơn có thể

Tạo ra sự thay đổi

Thật dễ dàng cho chúng ta thay đổi cuộc sống của chính mình- và Tại sao?

Vào năm 1990, một người Mỹ trẻ tên là Christopher McCandles đã nuôi lớn kế hoạch nghề nghiệp của anh ấy, rời bỏ phía sau mọi người anh ấy biết, bao gồm cả gia đình và bắt đầu một chuyến hành trình. Lúc đó anh ấy 22 tuổi. Trong một hành động tử tế, anh ấy đã quyên hết tiền tiết kiệm của mình cho một quỹ từ thiện nổi tiếng, tổ chức quốc tế Oxfam, và đi nhờ theo cách của anh ấy xuyên từ Mỹ đến Alaska. Quyết định của anh ấy là rất bất thường với độ tuổi ấy rằng Jon Krakauer đã viết một cuốn sách về họ gọi là Hòa nhập với thiên nhiên, và Sean Penn đạo diễn một bộ phim cùng tựa đề.

Tất nhiên, đây là một câu chuyện không bình thường. Hầu hết người tốt nghiệp các trường đại học, cao đẳng không làm những việc giống nhau. Tuy nhiên, những nghiên cứu chỉ ra rằng trong những năm thiếu niên, con người thuời thường