Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. Vì sao chúng ta phải biết quý trọng nguồn nước và sự cân bằng của tự nhiên?

Vì sao chúng ta phải biết quý trọng nguồn nước và sự cân bằng của tự nhiên?

26/10/2016
Mức trung cấp

Why We Must Respect Water and the Balance of Nature

(Yulia Sobol/Unsplash.com)

We have seen the raging power of the waters, and we shudder at our neglect.

As a species, we humans (homo sapiens sapiens; the label gives me pause) have challenged all that threatens our dominion over Earth. It may appear that we have won. Let’s not be deluded. In the Northeast U.S. we have all but obliterated the greater carnivores. Lacking the bioregional balance maintained by wolf, mountain lion, bear, and winged raptor, and thus cohabiting with overpopulation of white-tailed deer and white-footed mouse, we are now prone to a far more insidious disabler and killer, Lyme disease. Are we safe?

No more have we respected the significance and grandeur of the elements. Misuse of fire ends in nuclear devastation. Air we pollute chokes us. Earth, depleted and poisoned, betrays us; as the farmer-poet Wendell Berry says, it “spurns our seed.”

As to the water, our denuding the shores of mangrove stands whipped the South and Southeast Asian tsunami to full fury. The death of the wetlands of the Gulf of Mexico drew Hurricanes Katrina and Rita inland. These were stirred into frenzy by the heat of the Gulf waters, terrifying legacy of global warming, triggered by our solipsistic love affair with the fossil-fuel-propelled automobile. The ecologian Thomas Berry has called us humans autistic and brain-sick. I shan’t argue.

Rain falls forming puddles on the Birdsville Track, near Marree, Australia, on June 9, 2005. (Ian Waldie/Getty Images)

Rain falls forming puddles on the Birdsville Track, near Marree, Australia, on June 9, 2005. (Ian Waldie/Getty Images)

Water on Earth, as well as privatized, is poisoned. Like those of the animals, its habitat is threatened, diminished, made unfit for its housing. Is Water rebelling with a vengeance? We are being told some significant and profound truths about short-sightedness, infantile approach to fellow beings, and serious misreading of our true place in our respective bioregions. Dominion? Stewardship would be more apt. Better yet, coexistence and respect. But it’s too late for simple harmony with Earth. We have destroyed too much, which it falls to us to repair—if we can.

Time to stop talking, meeting, devising. Let’s listen. Humans are in no way the only (potentially) compassionate and forgiving beings here. Whatever we do to them, Fire still warms us and cooks our food; Air still flows through our respiratory systems; Earth still allows us to plant and reap. Water is still the stuff of which we are made. Without it we are many, perhaps too many, little heaps of dust. Water still gives us life. It offers us healing.

Water can heal us. According to the brilliant visionary scientist Masaro Emoto, it is conscious and self-expressive. It reacts strongly to positive as well as negative words, even thoughts. Abused, it betrays us. Appeased, it may forgive us. But we must ask it. And we’d better convince it we’re sincere.

Diana Julian is a writer, editor, actress, and speech coach, educated in England. She writes on complementary medicine, sustainable agriculture, deep ecology, and performing arts. She may be contacted at dianajulian@actorsweb.org.

Source: Diana Julian (theepochtimes.com)

 

 

Vì sao chúng ta phải biết quý trọng nguồn nước và sự cân bằng của tự nhiên?

(Yulia Sobol/Unsplash.com)

Chúng ta đã chứng kiến sức mạnh cuồng bạo của nước, và rùng mình vì sự vô tri của chúng ta.

Là một chủng sinh vật, loài người chúng ta (homo sapiens sapiens, tên gọi khiến tôi phải ngập ngừng khi sử dụng) đã thách thức mọi mối đe dọa ảnh hưởng đến sự thống trị của loài người trên trái đất. Dường như chúng ta đã chiến thắng. Nhưng đừng bị đánh lừa. Ở Đông Bắc nước Mỹ, chúng ta đã có tất cả nhưng lại xóa bỏ đi sự tồn tại của những loài động vật ăn thịt. Thiếu đi sự cân bằng sinh học được duy trì bởi sói, sư tử núi, gấu và chim săn mồi, đã dẫn đến sự bùng nổ số lượng hươu đuôi trắng và chuột chân trắng, chúng ta đang có khả năng mắc phải bệnh Lyme, một căn bệnh phát triển rất âm thầm, gây thương tật và chết người. Chúng ta liệu có còn an toàn?

Chúng ta giờ đây không còn tôn trọng ý nghĩa và sự vĩ đại của các nguyên tố (Tứ Đại). Lửa được sử dụng một cách bừa bãi dẫn đến sự hủy diệt hạt nhân. Không khí ô nhiễm đang làm chúng ta ngạt thở. Đất bị cạn kiệt và đầu độc, và đang phụ bạc loài người, như người thi sĩ và nông dân Wendell Berry từng nói, Đất “cự tuyệt hạt giống của chúng ta”.

Đối với Nước, chúng ta đã biến những cánh rừng ngập mặn dọc bờ biển thành trơ trụi, khiến những cơn sóng thần ở miền Nam Á và Đông Nam Á càng trở nên dữ dội. Cái chết của vùng đất ngập nước ở Vịnh Mexico đã thu hút bão Katrina và Rita tiến vào đất liền. Chúng bị khuấy đảo điên cuồng bởi sức nóng của nước biển vùng Vịnh, di sản đáng sợ của việc trái đất nóng lên, bị dẫn dắt bởi mối tình duy ngã của loài người đối với nhiên liệu hóa thạch. Nhà sinh thái học Thomas Berry từng gọi loài người chúng ta là giống nòi tự kỷ và bệnh não. Tôi sẽ không thể nào phản bác.

Rain falls forming puddles on the Birdsville Track, near Marree, Australia, on June 9, 2005. (Ian Waldie/Getty Images)

Mưa rơi tạo thành những vũng nước trên Birdsville Track, gần Marree, Australia, vào ngày 09 tháng 6, 2005. (Ian Waldie / Getty Images)

Nước trên Trái Đất, cũng như những nguồn nước bị tư nhân hóa, đang nhiễm độc. Cũng như động vật, môi trường sống của Nước đang bị đe dọa, thu hẹp và không còn phù hợp để cư trú, liệu Nước có đang trả thù con người? Chúng ta đang được người ta cho biết những thông tin quan trọng và hết sức chân thực về cách tiếp cận có tầm nhìn ngắn hạn và ấu trĩ với những sinh mệnh khác [trên Trái Đất], và sự hiểu sai nghiêm trọng về vị trí của con người trong thế giới sinh thái tương ứng. Chúng ta đang chi phối tự nhiên ư? Quản lý thì có vẻ phù hợp hơn. Nhưng trên hết là sự cộng sinh và tôn trọng. Đã quá muộn cho những nỗ lực hài hòa đơn giản với Trái Đất. Chúng ta đã phá hủy quá nhiều, và đến lượt tự tay loài người phải sửa chữa – nếu chúng ta có thể.

Đã đến lúc ngừng thương lượng, hội thảo và phát minh giải pháp. Hãy lắng nghe. Loài người không phải là sinh vật duy nhất biết tha thứ và động lòng trắc ẩn. Bất kể chúng ta đã làm gì, Lửa vẫn sưởi ấm và nấu ăn cho chúng ta, Không khí vẫn lưu chuyển trong hệ thống hô hấp, Đất vẫn để cho chúng ta trồng trọt và thu hoạch. Nước vẫn là một phần thiết yếu của thân thể con người. Không có nước, chúng ta chỉ là rất rất nhiều những nhúm bụi. Nước vẫn mang lại sự sống cho chúng ta. Nước đang cứu chữa cho chúng ta.

Nước có thể chữa lành cho chúng ta. Theo nhà khoa học có viễn kiến tuyệt vời Masaro Emoto, nước có ý thức riêng và cách thể hiện riêng. Nó phản ứng mãnh liệt với những từ ngữ tích cực và tiêu cực, thậm chí cả với suy nghĩ của con người nữa. Nếu ngược đãi, Nước sẽ phản bội chúng ta. Nếu dịu dàng, nó sẽ tha thứ cho chúng ta. Nhưng chúng ta phải yêu cầu Nước tha thứ, và tốt hơn hết chúng ta nên thuyết phục bằng sự chân thành của chính mình.

Diana Juliana là cây bút, biên tập viên, diễn viên, và huấn luyện viên diễn thuyết ở Anh. Bà viết về y học thường thức, nông nghiệp bền vững, sinh thái sâu và biểu diễn nghệ thuật. Có thể liên lạc với bà tại địa chỉ dianajulian@actorsweb.org.

Dịch bởi: DK Lam (Việt Đại Kỷ Nguyên)

bài viết đặc sắc trong tháng 02/2019

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục