Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Việt Nam có thể sạch đẹp được không?

Việt Nam có thể sạch đẹp được không?

20/04/2017
Mức trung cấp

Will Vietnam ever be clean?

Since the first caveman threw away a banana peel and the caveman behind him complained, mankind has been grappling with litterbugs.

After cavemen came cities, with the first record of garbage truck-style rubbish removal mentioned in the Egyptian city of Heracleopolis, 2,300 years ago. The ancient Greeks made a law that all non-renewable waste had to be dumped at least a mile outside the city of Athens. 

The good people of Pompeii piled their trash next to the tombs of the dead, seeing no difference between the two – funny how people looked at things in the past.

Health-wise, humanity twigged that it might be a good idea to get rid of the rubbish for the sake of the living. Yet, we’re still struggling with unpleasant and unhygienic littering habits in 2017. 

As the Vietnamese winter fades and we’re out and about more often, littering becomes more noticeable and each year around this time, the comments start to flow on social forums about ‘litterbugs’ and their selfish, inconsiderate actions.

So why do the Vietnamese still litter so much? How can the Vietnamese be so patriotic about their land while somehow not caring about the environment around them?

I’m not talking about the occasional bag of chicken bones tossed on the street, I mean the piles of trash that I see every day driving along the coastal road from Hoi An to Da Nang and the use of vacant land as the nearest rubbish bin.

They’re told in their schools. They study the problems of pollution. The government posts thousands of signs nationwide about littering. It’s discussed on TV, social forums and in the newspapers. So why does it continue?

Now I should say that people in most nations also dump rubbish or show signs of selfishness in cleaning up their mess. Sydney parks and streets can look like a slum after New Year’s fireworks celebrations. Shame, Sydney, shame.

For Vietnam, littering comes with serious economic effects, reducing usable water resources, damaging agricultural production and harming people’s health via air-borne pollution from rubbish dump burning.

In the major towns and cities, people are generally dutiful in keeping their local spaces clean enough, although sometimes they have to be not so gently reminded by the local authorities.

However, I worry more about the tourism impact which is largely unrecognized and poorly understood.

Beach and river pollution puts people off travel as so many other scenic and pristine tourist destinations are available these days. It also harms the national reputation as foreigners wonder about the local’s mentality and begin spreading the word on the Internet.

Having said that, the amount of rubbish left by tourists themselves is a huge problem for island tourism as it becomes harder to dispose of the waste and will become a growing concern on Phu Quoc Island and Con Dao too.

In the West, it took decades of public education in the media as well as in schools to install a strong sense of public responsibility and establish habits of disposing of rubbish in a sensible way. In nations like Japan, dumping trash anywhere is unthinkable as Japanese society follows the creed of everyone obeying social norms for the good of everyone – including no rubbish anywhere. 

In Tokyo, I went to a cherry blossom festival with thousands of locals picnicking in the parks.  At the end of the festival, everyone carefully removed all their rubbish leaving the parks almost totally clean. Almost no government cleaners were involved.

As a teacher, I know all too well that it takes time, repetition and a change in attitude before effective change takes place. It’s taken decades in the West to transform people’s habits and even then tougher laws and stricter policing have been required. 

As with the traffic, spitting in the streets, public urination and dozens of other things we’d wish people wouldn’t do, it will take decades to develop the kind of personal civic responsibility that people, both personally and collectively, need to ‘do the right thing.’

First we need locals to ‘get the idea’ of not dumping stuff anywhere and making more of an effort to dispose of their trash in a thoughtful way. This, to me, applies more to the countryside folks and the mostly poor, uneducated population. And that’s where parents come into the picture.

It’s up to the first generation, not just to teach the next generation but also to set the example. In Vietnam, a lot is done by observing what others do. If one person doesn’t care – then why should I? If one group does something bad repeatedly then it becomes the norm as the problem seems too widespread to be changed.

So perhaps in the near future what we all see is only the beauty of Vietnam and not the ugliness of people’s bad habits. We’re not cavemen anymore!

Source: Tuoitrenews

Việt Nam có thể sạch đẹp được không?

Kể từ khi người thượng đầu tiên vứt vỏ chuối xuống và một người đi phía sau anh ta than phiền, nhân loại đã bắt đầu phải "vật lộn" với những kẻ vứt rác bừa bãi.

Sau khi người thượng đến với thành thị, ghi nhận đầu tiên về việc chuyển rác đi như kiểu xe chở rác là ở thành phố Heracleopolis của Ai Cập cổ đại vào khoảng 2.300 năm trước. Hi Lạp cổ đại ra một điều luật rằng rác thải không thể phân hủy phải đổ cách xa thành phố Athens một dặm.

Những người tốt của thành Pompeii chất đống rác của họ ngay cạnh những ngôi mộ của người chết, họ thấy rằng hai thứ này chẳng khác gì nhau cả - cách mà người cổ đại nhìn sự vật thật là buồn cười.

Khi có kiến thức về sức khỏe, nhân loại hiểu ra rằng việc tống khứ rác thải vì lợi ích cho đời sống là một ý tưởng không tồi. Cho đến nay, năm 2017, chúng ta vẫn đang chiến đấu với những thói quen vứt rác không hợp vệ sinh và thiếu văn hóa.

Khi hết mùa đông ở Việt Nam, chúng ta hãy bước ra ngoài và thường thì việc vứt rác trở nên đáng chú ý hơn, mỗi năm cứ vào khoảng thời gian này, bình luận về những người vứt rác bừa bãi, về tính ích kỉ cũng như những hành động thiếu suy nghĩ của họ bắt đầu "bùng nổ" trên những diễn đàn xã hội.

Vậy tại sao người Việt Nam vẫn vứt rác bừa bãi nhiều như thế? Người Việt sao có thể có lòng yêu nước trong khi họ chẳng thèm quan tâm đến môi trường xung quanh?

Những bọc xương gà thỉnh thoảng bị ném xuống đường chỉ là chuyện nhỏ, chuyện khiến tôi phải chú ý đến chính là hàng đống rác mà mỗi ngày tôi thấy khi lái xe dọc những con đường ven biển từ Hội An đến Đà Nẵng và việc dùng những bãi đất trống như một nơi chứa rác gần nhất.

Trong các trường học, người Việt dạy học sinh các vấn đề về ô nhiễm môi trường. Nhà nước đưa ra hàng ngàn các quy định trong cả nước về việc xả rác. Vứt rác bừa bãi được bàn luận trên tivi, trên các diễn đàn xã hội và cả trên báo chí. Nhưng tại sao việc vứt rác bừa bãi vẫn tiếp diễn?

Thật lòng mà nói thì ở phần lớn các quốc gia, họ vẫn vứt rác và có những dấu hiệu mang tính ích kỷ trong việc dọn dẹp mớ lộn xộn của bản thân. Bạn có thể thấy những con đường và công viên ở Sydney giống như một bãi rác sau khi tổ chức bắn pháo bông mừng năm mới. Thật đáng xấu hổ cho Sydney!

Ở Việt Nam, việc vứt rác gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến kinh tế, làm giảm nguồn tài nguyên nước có thể sử dụng, tổn hại đến sản xuất nông nghiệp và ảnh hưởng xấu đến sức khỏe con người do ô nhiễm không khí vì đốt rác.

Ở những đô thị lớn, người ta thường có đủ trách nhiệm để giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh, mặc dù thỉnh thoảng họ bị chính quyền địa phương nhắc nhở nghiêm khắc về vấn đề này.

Tuy nhiên, tôi lo lắng nhiều hơn đến những tác động xấu không thể chấp nhận, không thể thông cảm ngày càng phổ biến trong ngành du lịch.

Ô nhiễm sông ngòi và bãi biển khiến người ta không muốn đi du lịch trong khi nhiều địa điểm với vẻ đẹp ban sơ, thơ mộng vẫn đang chờ đón bước chân khách du lịch. Ô nhiễm cũng khiến cho danh tiếng một quốc gia bị giảm sút khi người nước ngoài lấy làm ngạc nhiên đối với ý thức của người dân địa phương và bắt đầu lan truyền thông tin trên Internet.

Phải nói rằng lượng rác thải mà du khách bỏ lại là một vấn đề lớn đối với du lịch biển đảo vì việc xử lí rác thì ngày càng khó khăn và lượng rác thải thì càng ngày càng nhiều hơn ở cả Phú Quốc lẫn Côn Đảo.

Ở phương Tây, phải mất hàng thập niên giáo dục cộng đồng trên phương tiện truyền thông không chỉ ở các trường học để khắc sâu ý thức trách nhiệm chung mà còn tạo nên những thói quen phân loại xử lí rác đúng đắn. Ở những nước như Nhật Bản, vứt rác bừa bãi là điều không thể tưởng tượng nổi vì tín ngưỡng của mỗi người Nhật luôn tuân theo những chuẩn mực xã hội nhằm đem lại lợi ích cho mọi người, bao gồm cả việc không vứt rác bừa bãi.

Tôi đến lễ hội hoa anh đào ở Tokyo, có hàng ngàn chỗ "picnic ngắm hoa" địa phương trong các công viên. Khi lễ hội kết thúc, mọi người cẩn thận đem rác của mình đi, để lại những công viên hoàn toàn sạch sẽ. Hầu như không cần đến nhân viên vệ sinh nơi công cộng.

Làm một người giáo viên, tôi biết rất rõ sẽ mất nhiều thời gian để nhắc đi nhắc lại và làm đổi mới quan điểm trước khi thực sự xảy ra việc thay đổi. Phương Tây đã mất hàng thập kỷ để thay đổi thói quen của người dân, mặc dù thế vẫn phải cần đến luật pháp nghiêm khắc và những chính sách cứng rắn hơn.

Ví dụ như trong giao thông, việc khạc nhổ trên đường, tiểu bậy nơi công cộng và hàng tá những thứ khác mà chúng ta ước rằng người dân sẽ không làm. Việc phát triển trách nhiệm công dân cần phải "làm điều đúng" của mỗi người, cả ý thức cá nhân lẫn ý thức cộng đồng, sẽ mất hàng chục năm.

Đầu tiên chúng ta cần các địa phương "thu thập ý tưởng" không vứt rác bừa bãi và cố gắng hơn trong việc xử lí rác một cách chu đáo. Việc này theo tôi thì nên áp dụng nhiều hơn ở những miền quê, những địa phương còn nghèo và giáo dục chưa phát triển. Đây là lúc cần bố mẹ cần vào cuộc.

Bắt đầu từ thế hệ đầu tiên, người đi trước không chỉ là người dạy mà còn là hình mẫu để thế hệ sau noi theo. Ở Việt Nam, rất nhiều hành động được thực hiện là do thấy những gì người khác làm. Nếu có người không quan tâm thì tại sao tôi phải quan tâm? Nếu một nhóm người thực hiện hành động xấu hết lần này đến lần khác thì hành động đó sẽ trở thành chuẩn mực vì vấn đề đã quá phổ biến để có thể thay đổi.

Vì vậy, có lẽ, trong một tương lai gần, tất cả những gì chúng ta thấy được chính là vẻ đẹp của Việt Nam chứ không phải sự xấu xí từ những thói quen không tốt của người dân. Chúng ta không còn là những kẻ sống trong hang động nữa!

 

Dịch bởi: Phamkhanhlinh

bài viết đặc sắc trong tháng 06/2017

CEP Education giúp học sinh giỏi tiếng Anh ngay từ cấp tiểu học

Trung tâm Anh ngữ CEP viết nội dung này để nhắn gửi đến các bạn đang là cha mẹ và cả các em học sinh một lộ trình học tiếng Anh hiệu quả và giúp các em có thể giỏi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục