Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Việt Nam trong mắt người Anh

Việt Nam trong mắt người Anh

21/03/2017
Mức trung cấp

Vietnam from a Briton’s perspective

Editor’s note: Helen Major from the UK is sharing several of her personal observations of Vietnam since relocating to the Southeast Asian country with her Vietnamese husband.

I’m British. I’m married to a Vietnamese man. For the first few years of our marriage, we lived in Britain – where my poor husband had to deal with an intensely curious public whose only real knowledge of his country came from American war films. Recently, however, my husband, our two children, and I moved back to Vietnam. I’ve been to Vietnam before, of course, to visit my in-laws and see where my husband grew up, but actually living here has been quite an eye opener! My children have immediately become Vietnamese, apparently – but I (to my husband’s great amusement) am frequently confused. Here, for your delight, is my bewildered outsider’s perspective on this wonderful nation.

Smiling

This is the one that I’m finding it hardest to adjust to. In the UK, we smile to indicate happiness, friendliness, or a particularly British sort of frozen politeness. In Vietnam, a smile can mean all of these things – but it can also indicate apology, skepticism, submission, and more. By the time I’ve tried to think through what my smile could possibly indicate before curving lips upwards, the moment had passed. I’m sure I’ll get used to this, but, in the meantime, I’ll stick to frowning (my husband is used to that...).

‘Yes’

British people like to think of ourselves as polite to a fault, but the Vietnamese take it to a whole new level. I honestly don’t think I’ve heard the word ‘no’ once since I got here. Whatever I ask, whatever I want, the answer is always a polite, courteous ‘yes’. And, confusingly, ‘yes’ sometimes means ‘no’, though I often can’t work out when that is. I think the whole ‘yes’ thing has a lot to do with the exquisite politeness I’ve found in Vietnam. Tact and diplomacy are an absolute way of life here, and politeness is such an art that I frequently feel like a great, rude elephant bumbling around and braying through my trunk. Consideration for others is also key in this country – so much so that it seems Vietnamese often go out of their way to live life in a way which is as good for others as it is for themselves. This seems to apply to everything – from choosing renewable energy suppliers, to holding doors, to (apparently) agreeing with everything that comes out of my loud, obnoxious Western mouth. While I love this, and have the greatest respect for all of the politeness, it does make me feel horrendously rude!

Greetings

There are so many different kinds of greeting in this country! I have no idea whether I’m supposed to fold my hands and bow, shake hands, bow from the waist, nod my head, or just clap my hands! Luckily, perceiving that I am an ignorant British person, many people will shake hands with me, Western-style, and make allowances for my failure to greet them in the proper fashion. However, I’ve not seen any other women shake hands, so I’m sure I’m doing it wrong.

The traffic

Oh. My. God. I absolutely cannot get my head around the sheer insanity of traffic here. It’s mind-boggling. How my husband and kids dart confidently and safely across roads is beyond me – more than once my poor, long-suffering husband has had to come back and escort me across the street as I dither and twitch on the pavement.

Strangely similar

Having said all of this, there still seems to be a strange number of similarities between Vietnam and Britain. They’re both small, rainy countries full of polite people, where the trains never run on time. It’s a home away from home!

Source: Tuoi Tre News

Việt Nam trong mắt một người Anh

Trong ghi chép của mình, Helen Major- một người Anh chia sẻ rất nhiều những quan sát cá nhân của mình về đất nước Việt Nam từ khi cô chuyển sang các nước Đông Nam Á cùng người chồng Việt Nam của mình.

Tôi là người Anh. Tôi lấy chồng người Việt. Trong những năm đầu mới cưới, chúng tôi sống ở Anh - nơi anh chồng tội nghiệp của tôi phải 'giải đáp' những hiếu kỳ chung khi mà mọi người chỉ biết đất nước của chồng tôi qua những bộ phim chiến trang Mỹ. Tuy nhiên, mới đây, chồng tôi, hai con và tôi đã quay trở ở đây là một điều hoàn toàn mới mẻ! Các con của tôi ngay lập tức trở thành người Việt Nam, nhưng rõ ràng rằng tôi (nguồn cảm hứng tuyệt vời của chồng) thì hơi lúng túng. Ở đây, dành cho niềm vui của bạn, lại là nơi tôi có cách ngơ ngác về một đất nước kỳ diệu này.

Nụ cười

Đây là điều mà tôi thấy khó nhất để điều chỉnh. Ở Anh, chúng tôi mỉm cười để thể hiện niềm hạnh phúc, sự thân thiện, hoặc là một sự lịch sự đặc biệt của người Anh. Nhưng ở Việt Nam, mỉm cười có thể có tất cả các nghĩa trên - nhưng điều này có còn có thể thể hiện sự xin lỗi, sự hoài nghi, ..., và nhiều nghĩa khác nữa. Theo thời gian tôi cố nghĩ thông qua nụ cười của mình có thể thể hiện điều gì trước khi mỉm cười thì khoảnh khắc đó đã qua đi. Tôi chắc là tôi sẽ sử dụng chúng, nhưng, trong những lúc nhất định, tôi sẽ 'đóng băng' nụ cười của mình .... (chồng tôi từng trải qua điều này ...).

Nói "Vâng"

Người Anh thường suy nghĩ về về mình như cách lịch sự cho một lỗi sai, nhưng người Việt đồng ý trong mọi trường hợp. Tôi nói thật rằng tôi không nghĩ rằng mình từng nghe từ "Không" một lần nào từ khi tôi ở đây. Bất kể điều gì tôi yêu cầu, bất kể những gì tôi muốn, câu trả lời luôn luôn là "Vâng" ....một sự lịch sự. Và, hơi lúng túng khi biết rằng "vâng" đôi khi lại có nghĩa là "không", tôi thường không thể nào hiểu được khi chuyện này diễn ra. Tôi nghĩ riêng từ "vâng" đã có quá nhiều cách hiểu về 'sự lịch thiệp tinh tế này' từ khi tôi tìm hiểu về Việt Nam. Sự khéo léo và cách giao thiệp đúng là điều đặc trựng trong cách sống ở đây, sự lịch sự là một nghệ thuật và tôi cảm thấy mình như chú voi to bự, thô lỗ tự lầm bầm với chính mình. Sự nhìn nhận về người khác cũng là chìa khóa ở đất nước này - có nhiều thứ mà dường như người Việt thường đi ra khỏi nguyên tắc sống của mình để tốt cho người khác. Điều này dường như áp dụng cho tất cả mọi thứ - từ chọn nhà cung cấp nhiên liệu, giữ cánh những cánh cửa, đến (phải nói thẳng là) đồng ý với tất cả mọi thứ đến từ những lời nói lớn tiếng và đáng ghết từ miệng của một người phương Tây như nôi. Tôi thích những điều này, và trân trọng cao nhất với tất cả những điều lịch sự trên, và những điều như vậy làm cho tôi thấy mình thô lỗ kinh khủng!

Sự chào hỏi

Có quá nhiều cách chào hỏi ở đất nước này! Tôi chẳng biết liệu tôi sẽ vòng tay cúi chào, bắt tay, cúi ngang lưng, xoa đầu, hay chỉ là vỗ tay tôi! May thay, mọi người biết tôi là người Anh, nhiều người sẽ bắt tay tôi, theo cách Tây, và sẽ bỏ qua lỗi của tôi khi tôi chào hỏi theo xu hướng chung. Tuy nhiên, tôi không thấy bất kỳ phụ nữ nào bắt tay cả, vậy nên chắc là tôi đã làm sai.

Giao thông

Ôi. Trời. Ơi. Tôi hoàn toàn không thể điên đầu hơn về giao thông ở đây. Tôi quả thật rất lóng ngóng. Cách chồng và bọn trẻ qua đường một cách dễ dàng và an toàn vượt quá sức của tôi - nhiều hơn một lần, anh chồng tội nghiệp và luôn chịu đựng của tôi đã phải quay lại và dẫn tôi qua đường khi tôi đang run rẩy bên vỉa hè.

Những sự tương đồng lạ lùng

Phải nói tất cả điều này, cả hai dường như có rất nhiều điểm chung lạ lùng giữa Việt Nam và Anh. Cả hai đều là những đất nước nhỏ, mưa nhiều và đầy những con người lịch thiệp, nơi mà tàu lửa chưa bao giờ đúng giờ. Đúng là nhà nơi phương xa nhưng vẫn như nhà mình.

 

Dịch bởi: Ân Huệ

bài viết đặc sắc trong tháng 09/2017

Hãy nghe Ce Phan nói về ước mơ và động lực làm việc

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng bạn có thực sự nghiêm túc với cuộc sống của chính mình, bạn ước mơ làm gì? - Chắc chắn là có phải không. Bởi vì cuộc sống của mỗi người là một…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục