Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thể thao
  4. Vô địch Úc mở rộng, Roger Federer đang có con đường vui vẻ để rời đi lúc này

Vô địch Úc mở rộng, Roger Federer đang có con đường vui vẻ để rời đi lúc này

07/07/2017
Mức trung cấp

Australian Open winner Roger Federer is having way too much fun to quit now

PHOTOGRAPH BY PETER HAPAK

Roger Federer ranks No. 4 in the ESPN World Fame 100. This story about him appears in ESPN The Magazine's June 12 World Fame Issue.

Ah, s---, it's all happening again."

Roger Federer remembers the moment, the word, with painful clarity. "Again."

He was down 3-1 in the fifth set of the 2017 Australian Open final, losing to Rafael Nadal, his career kryptonite. Nadal, who was 6-0 against Federer in grand slams since 2008, pounded forehands at him. Federer felt his legs go heavy. Then heavier. He started talking to himself. "I recall saying, 'You have to try to break now, pal, because later on he is going to stay in the lead and have the break, and then too much luck is involved to turn the whole thing around.'"

More than any player in the modern era, Roger Federer has made the game look easy. Federer, the graceful. Federer, the perfect. Federer, the ideal tennis player. It's what makes him so intoxicating to watch. It's what inspires a near literal traveling church of Roger Federer faithful at ATP events. But what looks easy comes with a soundtrack, an internal monologue, and in that monologue, the greatest male tennis player of all time will sometimes grind hard, full of doubt and pressure and frustration, wrestling with history and ambition, fearful of coming up short.

"Oh, s---, he's got me at the finish line," Federer said to himself.

He struggled to calm down. He kept talking, tried to stay positive: "I told myself, 'I've done very little wrong. I've played committed. I've played bigger with my backhand than I ever have against Rafa. I've hit a lot of backhand winners.'"

He was resetting, centering himself in the middle of a free fall. And somewhere in the conversation between Federer and Federer he found the calm he was seeking. This was an unlikely final to be in, coming off a left knee injury at age 35, and the boisterous crowd was with him. He fed on its energy. He remembers it now as some combination of Zen and excitement. "A different mindset," he says. Instead of getting shaky, he got energized. Instead of reproducing an old pattern, he found something new. "I had the best 20 minutes of my life, maybe, on the tennis court," he says. "I just zoned in and just went ..." He lifts his right hand and mimics a jet taking off. It climbs higher and higher, and then it flies away.

Federer is sitting at a long, lacquered table in a private dining room at the Four Seasons Hotel in downtown Seattle. He is tanned and wears a black Nike top and black Nike sweats. He sits up in his chair, unspooling the moment in Melbourne, excited at the memory of it. "What I was telling myself is 'Play free,'" he says. "'Don't feel like you're in a straitjacket. Feel like you have nothing to lose, maybe for one of the first times.'"

With Federer serving for the match, Nadal made one last charge, earning two break points and threatening to take back momentum. Federer kept talking to himself, urging himself on: "Just keep not thinking too much about the what-ifs ... the pressure, the moment. I know it's huge, we all know it's huge, but just try to shake it off. Don't freeze up. Fight, but don't try too hard and want it too much."

He looks out the hotel-room window toward Puget Sound. The sky is clear and blue. "Just like Switzerland," he says. Snow-covered mountains rise in the distance. The view is scarred by an unsightly gray power plant. He looks past it to the water and the white peaks.

"I let go," he says.

By winning the Australian Open this year, Roger Federer padded his lead over his two active rivals -- Rafael Nadal and Novak Djokovic -- on the career Grand Slam titles leaderboard.TRACEY NEARMY/EPA

THE 20 MINUTES in Melbourne have changed the tone and shape of the last phase of Roger Federer's career.

For as long as he keeps playing tennis, he says, he will seek the feeling he found on that night. He is closing in on two decades as a professional, a record career that includes 18 grand slams, but winning the Australian after a nearly five-year major tournament drought -- and against a legion of critics who said his best days might be behind him -- feels like a beginning somehow. Never mind making tennis look easy; he is learning how to play the game at ease.

"I'm having a great time," he says, pouring himself a Pellegrino. "A fantastic time, really." He doesn't mean just at Melbourne. He dominated at the BNP Paribas Open in Indian Wells, California, in March, then won another big title in Miami in April. He beat Nadal in all three tournaments, twice without losing a set.

The run seems to be helping him ignore expectations -- and retirement chatter -- as he picks and chooses the tournaments he plays while his younger rivals push through the ATP tour schedule. Thinking about saving energy, going easy on his surgically repaired left knee and extending his playing days as long as he can, Federer recently opted out of the upcoming French Open; clay courts often mean long, grinding matches, and the surface doesn't favor Federer's quick game.

"I can just play the tournaments I want to play and enjoy the process," he says. "If I do show up and play, I love it. When I'm in training, I enjoy being in training. When I'm not in training, if I'm on vacation, I can enjoy that. I'm not in a rush. So I can take a step back and just actually enjoy."

HE IS IN Seattle because of Bill Gates. A Federer superfan and dedicated rec-level player, Gates watched his favorite player at Indian Wells. They bonded there over tennis and philanthropy. The Bill and Melinda Gates Foundation has spent billions on improving living standards in Africa. Federer's foundation also focuses on Africa, especially education for children. They decided to organize an exhibition at the KeyArena in Seattle -- Federer vs. John Isner, the tall, big-serving American -- as part of a fundraiser for Federer's charity.

A couple of days before the exhibition, Federer, wife Mirka and a few others from his team visited Gates' 66,000-square-foot compound on the shores of Lake Washington, called Xanadu 2.0. Before courses of halibut and steak, they spoke about physics and Leonardo da Vinci and his audacious, open-minded genius. Growing up, Federer wasn't focused on being a student, he says. He stopped going to school at age 16 to play tennis full time. Over the years, he's tried to soak up knowledge where he can. The night at Gates' estate was a career high point. "It was so inspiring," he says. "It was surreal."

Gates invited his guests into his library. He and Federer paid special attention to a notebook in a glass case -- the Codex Leicester, filled with Leonardo's drawings, theories and thoughts. Gates paid $30.8 million for it in 1994.

Federer stared in amazement. "He tells you that Da Vinci wrote upside down and from right to left -- Leonardo da Vinci! -- and he was not only great at one thing but he was also great at other things, and you realize how broad somebody's mind can be. Bill Gates is one of those people too. You can feel it. He makes you -- not because he wants to in any way, because he's super humble -- but he just makes you feel so small, in the sense that I know so little. Everything he says just seems really important, and you try to absorb it. I tried really to put my antennas up."

Over the course of a long weekend, Federer and Gates had two dinners and a lunch together. They practiced tennis in front of an exclusive audience of deep-pocket donors, and Federer presented Gates with a new racket similar to his own, a matte-black Wilson RF97. It was inscribed on the throat with Gates' profile and renamed the BG97.

Bill Gates is a Federer superfan and dedicated rec-level player. STEPHEN BRASHEAR/EPA

Gates was struck by Federer's curiosity, and, of course, by his grace. "You know, tennis, it's sort of physics," he says. "But it's also artistic, particularly the way Roger appears to move so effortlessly." Practicing with Federer, noticing his attention to detail, his meticulous approach, Gates was reminded of a software engineer's painstaking efforts to make computer programs easy to use. "You're making impossible things actually look fairly easy because you've done so much behind the scenes to understand it," he says.

At the exhibition, Federer and Gates played a lighthearted set of doubles with Isner and Pearl Jam guitarist Mike McCready. Gates was nervous about playing in front of a crowd. His reputation as a computer genius and philanthropist is unassailable, but what if he embarrassed himself as a tennis player? Federer took him aside. One of the world's greatest tennis players became a coach. One of the world's richest men became a student. The lessons were imported from Australia. Be aggressive but loose. Breathe deep. Keep a Zen-like focus on the ball.

"Let go," Federer said.

"He made it clear," Gates says, "that we were going to have fun."

Gates didn't miss a single serve.

ONCE A CAREFULLY crafted image of Swiss perfection, Federer has long showed only glimpses of his life in carefully choreographed doses. But lately that's been changing. "I have an easier time sharing these feelings that I have with people," he says.

He laughed through an impromptu recording of a karaoke moment in January with tour buddies Tommy Haas and Grigor Dimitrov. "We're starting a boyband #NOTNSYNC," said his Instagram account. The video went viral. He filmed a practice session in Dubai wearing a microphone, describing drills in real time and taking questions from fans. "I miss you guys," he said. "That is why I am training so hard and trying to get back, so that we can sort of see each other again."

At Indian Wells, he held a news conference for elementary school kids and talked kittens and oatmeal and parents. Then he plopped to the floor and did pushups with laughing second-graders. In Miami, he posed for a selfie with a large iguana that trundled around the side courts. "Roger is feeling it," says Haas, a longtime pro.

At the Met Gala in New York in early May, Federer wore a tuxedo that looked very much like a Federer tuxedo: classic and well-trimmed. But when he turned around, there was a cobra on the back. A bejeweled, tongue-flashing cobra on Roger Federer. Wrap your mind around that. He snapped selfies. They flew across the internet. "I thought, 'Come on, let's come up with something cool,'" he says. "I've never been so, 'Let me look good. Let's do something fun here.'"

Famously private and focused, he says he sometimes muses now about how cool it might be to show up at a public park, surprise people and shoot hoops with them or hit tennis balls. But so far he hasn't been able to bring himself to do it. He's still Swiss, after all. Showing up unannounced on someone else's turf would be impolite. "I'm entering someone's space, and I would disrupt somebody. ... Going to the park and doing that and seeing people's faces would be very cool. But I don't know -- I'm too shy to do it for now."

FEDERER IS SURPRISED by how excited people have been about him since Australia. "I've had rocky years the last few years," he says. "And I did have my doubts. I think people can relate to that."

Until now, he largely has been a blank slate upon which fans can project their feelings -- like Gates, who sees in him some fantastic combination of science and art. But if perfection was once the draw for Fed fans, maybe now it's something more human.

Reality peaked in 2016, when he twisted a knee while bathing his children in Melbourne and tore his meniscus, requiring surgery. If a simple task of fatherhood caused a serious injury, how much longer could he expect to play tennis like Roger Federer? Then he hurt his back. Then, at Wimbledon, he fell in a heap against Milos Raonic in the semifinals. His knee newly aggravated, he took six months off the tour for rehab.

For the first time since he was a teenager, he experienced what it was like to have significant time away from pressure and fame. He spent long stretches at home, near Zurich. He hung out at his second home in Dubai. He visited Greece and took his family to the Hamptons. "It felt like the end of a career," he says. He missed the game but also learned that when the time comes to retire, he will be able to handle it. "When all is said and done," he says, "it will be fine."

Knowing this has made it easier to get back into the game. He followed the tour during his rehab, tracking who was struggling and who was on a roll. On an indoor court in Switzerland, he began to hit balls again. The ritual was familiar, but it felt different too. He sensed that playing tennis offered a special kind of truth for him, a feeling of mastery and control and singular competition that he would never get anywhere else, a feeling he liked. Call it joy.

"Oh, man," he recalls thinking, "it would be nice to be back. It would be nice."

Federer won the Australian Open after a nearly five-year major tournament drought and against a legion of critics who said his best days might be behind him. LUKAS COCH/EPA

AS A TEENAGER, Federer says he had "an amazing time -- coming up, sharing the locker room with the guys for the first time." Between ages 20 and 30, he broke through and dominated the men's game like few before him. After 30, he was up and down until his injury. His play this season stands apart from the years when he was winning three grand slam tournaments a year. Back then, there were stretches when the expectations were absurd. "People were like, 'Oh my god, he's maybe going to lose a set in this match,'" he recalls. "And I'm thinking, like, 'OK, guys, margins are slim. It is normal to lose sets. It might be normal to lose a match.'"

Now neither Federer nor his fans are certain what to expect. He turns 36 in August. This was supposed to be the year of his steep decline. After Australia, Indian Wells and Miami, after getting a seeming upper hand on Nadal, what does he think about the future now? Wimbledon in July is his Holy Grail. He is practicing on hard, fast courts -- with Wimbledon balls. After that, he plans a full schedule, highlighted by the U.S. Open and the tour finals. Maybe he'll finish another season ranked No. 1.

Source: ESPN.com

 

Người vô địch giải Úc mở rộng, Roger Federer đang có con đường vui vẻ để rời đi lúc này

Ảnh: PETER HAPAK

Roger Federer đứng thứ 4 trong danh sách top 100 người nổi tiếng thế giới của ESPN. Câu chuyện này viết về anh và xuất hiện trong ESPN Tạp chí về độ nổi tiếng thế giới phát hành ngày 12 tháng 6.

“Chết tiệt, tất cả lại thế nữa rồi.”

Roger Federer nhớ lại khoảnh khắc ấy, lời lẽ ấy, với sự đau đớn rõ ràng. "Lại nữa."

Anh đã thất bại 3-1 trong set thứ 5 của giải Úc Mở rộng năm 2017, thua Rafael Nadal, kình địch trên suốt chặng đường sự nghiệp của anh. Nadal, người thắng set với tỷ số 6-0 trước Federer ở các giải Grand Slam tính từ năm 2008, vung một cú thuận tay cực mạnh về phía anh. Federer cảm thấy đôi chân của mình nặng trĩu. Càng lúc càng nặng nề hơn. Anh bắt đầu tự nhủ. "Tôi nhắc nhở chính mình, 'Mày phải cố gắng kiếm break ngay bây giờ, bạn thân, bởi vì sau đó anh ta sẽ vẫn dẫn trước và được break, sau đó thì phải cần phải có quá nhiều may mắn mới có thể xoay chuyển được cục diện.'"

Hơn bất kỳ tay vợt nào thời hiện đại, Roger Federer đã khiến trận đấu trông thật dễ dàng. Federer, một người hào hoa phong nhã. Federer, một con người hoàn hảo. Federer, một tay vợt lý tưởng. Đó là những gì khiến người khác phải say đắm nhìn anh. Đó là những gì truyền cảm hứng tạo nên gần như cả một giáo hội trung thành đi theo Roger Federer tại các sự kiện của ATP. Nhưng những gì nhìn có vẻ dễ dàng luôn đi kèm với thăng trầm cuộc sống, một màn độc thoại nội tâm, và trong cuộc độc thoại đó, tay vợt nam vĩ đại nhất mọi thời đại đôi khi sẽ phải luyện tập cật lực, cảm thấy tràn ngập nghi ngờ, áp lực và thất vọng, đấu tranh với những gì đã qua, với khát vọng và sợ hãi thời gian sắp hết .

"Chết tiệt, anh ta thắng mình ở lượt cuối," Federer nhủ thầm.

Anh cố gắng để bình tĩnh lại. Anh nói tiếp, cố gắng giữ lạc quan: "Tôi tự nhủ, 'Mình đã rất ít mắc lỗi, mình đã chơi rất nghiêm túc, mình đã chơi trái tay tốt hơn Rafa. Rất nhiều người chiến thắng bằng cú đánh trái tay đã bị mình đánh bại."

Anh tự thiết lập và điều chỉnh lại tâm trạng đang "rơi xuống vực" của mình. Và đâu đó trong cuộc đối thoại giữa Federer với chính bản thân, anh đã tìm thấy sự bình tĩnh mà anh đang tìm kiếm. Đây là một trận chung kết không ai ngờ được, Federer đã chiến thắng dù chấn thương đầu gối trái ở tuổi 35, đám đông huyên náo ở cạnh anh. Anh đã hấp thu năng lượng từ đám đông. Hiện tại, anh nhớ về việc đó như là một sự kết hợp của Thiền và hứng thú. "Một lối tư duy khác", anh nói. Thay vì run rẩy, anh ấy trở nên mạnh mẽ. Thay vì sao chép một mẫu cũ, anh đã tìm thấy một cái gì đó mới. "Tôi có 20 phút tuyệt vời nhất cuộc đời mình, có lẽ thế, trên sân quần vợt", anh nói. "Tôi chỉ cần khoanh vùng và chỉ cần đi ..." Anh nâng tay phải lên và bắt chước một chiếc máy bay cất cánh. Nó leo lên cao dần, cao dần, và rồi bay đi.

Federer đang ngồi ở một chiếc bàn dài bóng loáng trong một phòng ăn riêng tại khách sạn Four Seasons ở trung tâm thành phố Seattle. Anh với màu da rám nắng mặc một chiếc áo Nike màu đen và một chiếc sweat Nike cũng màu đen. Anh ngồi trên ghế, ngẫm lại thời gian ở Melbourne, vui vẻ nhớ về nó. "Điều mà tôi đã tự nhủ với bản thân là 'Chơi tự do', anh nói. "'Đừng cảm thấy như bạn đang bị bó buộc. Hãy cảm nhận như bạn không có gì để mất, có lẽ là dùng cho một trong những lần đầu tiên.'"

Lượt Federer đang giao banh trong trận đấu, Nadal đã thực hiện một cú tấn công dứt khoát, kiếm được hai điểm break và đe dọa sẽ lấy lại phong độ. Federer tiếp tục tự nói với mình: "Chỉ cần đừng suy nghĩ quá nhiều về những chuyện sẽ xảy ra nếu ... áp lực này, thời điểm này. Mình biết nó rất lớn, chúng ta đều biết nó rất lớn, nhưng chỉ cần cố gắng giũ bỏ nó. Đừng đông cứng như thế, hãy chiến đấu, nhưng đừng cố gắng quá mức và mong muốn quá nhiều."

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ khách sạn hướng tới Puget Sound. Bầu trời thật trong và xanh. "Thật giống ở Thụy Sĩ," anh nói. Xa xa là những ngọn núi tuyết phủ. Quan cảnh tuyệt đẹp lại bị một nhà máy điện màu xám khó coi vạch cho một vết sẹo. Ánh mắt Federer lướt qua nhà máy để nhìn thấy sông nước và những đỉnh núi bạch sắc.

"Tôi phải đi thôi," anh nói.

Với chiến thắng ở giải Úc mở rộng năm nay, Roger Federer nhẹ bước dẫn đầu trước hai đối thủ đáng gờm của anh - Rafael Nadal và Novak Djokovic - trên bảng thành tích đạt danh hiệu Grand Slam trong sự nghiệp quần vợt.TRACEY NEARMY / EPA

20 PHÚT ở Melbourne đã thay đổi nhịp điệu và dáng hình giai đoạn cuối trong sự nghiệp của Roger Federer.

Anh nói chừng nào anh còn chơi quần vợt, anh vẫn sẽ tìm kiếm cái cảm giác mà anh đã khám phá ra vào đêm đó. Anh sắp khép lại hai thập kỉ chơi quần vợt chuyên nghiệp, một sự nghiệp ghi dấu với 18 giải Grand Slam, nhưng chiến thắng ở giải Úc mở rộng sau gần 5 năm hạn hán các danh hiệu lớn - phản pháo lại hàng loạt các bình luận viên đã nói rằng những ngày tốt đẹp nhất của anh có lẽ đã qua rồi - bằng cách nào đó cảm thấy cứ như một sự khởi đầu. Không bận tâm tới việc khiến cho quần vợt trông thật dễ dàng; anh ấy đang học cách chơi sao cho thật thoải mái.

"Tôi đang có khoảng thời gian thật tuyệt vời," anh nói, tự đổ cho mình một ly Pellegrino. "Một khoảng thời gian vô cùng tốt, thực đấy." Ý anh không chỉ là ở Melbourne. Anh đã thống trị giải BNP Paribas mở rộng tại Indian Wells, California, hồi tháng 3, rồi giành một danh hiệu lớn khác ở Miami vào tháng 4. Anh đánh bại Nadal ở cả 3 giải, gồm 2 lần không thua một set nào.

Hành động cứ phó mặc như thế dường như đang giúp anh phớt lờ những kỳ vọng - và những tin đồn anh sẽ giải nghệ - khi anh lựa chọn các giải đấu để chơi trong khi các đối thủ trẻ tuổi của anh chen lấn vượt qua lịch thi đấu ATP. Suy nghĩ đến việc tiết kiệm năng lượng, giúp đầu gối trái vừa được phẫu thuật dễ dàng hồi phục và kéo dài những ngày chơi quần vợt của anh hết mức có thể, Federer gần đây đã chọn không tham gia giải Pháp mở rộng sắp tới; chơi trên sân đất nện thường là những trận đấu dài, mài mòn thể lực và nền sân không không hợp với lối bạt bóng nhanh ưa thích của Federer.

"Tôi có thể chỉ chơi ở các giải đấu mà tôi muốn và tận hưởng quá trình ấy", anh nói. "Khi ra sân và thi đấu, tôi thích điều đó. Khi đang luyện tập, tôi thích được ở trong trạng thái luyện tập. Khi tôi không tập luyện, nếu đang có kỳ nghỉ, tôi có thể tận hưởng kỳ nghỉ ấy. Tôi không vội vàng. Vì vậy tôi có thể lùi một bước và thực sự tận hưởng."

ANH ĐẾN Seattle vì Bill Gates. Là một người rất hâm mộ Federer và là tay vợt không chuyên tận tâm với quần vợt, ông Gates đã đến xem tay vợt yêu thích của mình tại Indian Wells. Họ kết nối với nhau thông qua quần vợt và làm từ thiện. Quỹ Bill và Melinda Gates đã chi hàng tỷ đô la Mỹ để cải thiện mức sống ở Châu Phi. Quỹ của Federer cũng tập trung vào châu Phi, đặc biệt là giáo dục cho trẻ em. Họ quyết định tổ chức một trận đấu biểu diễn tại KeyArena ở Seattle - Federer chạm trán John Isner, tay vợt người Mỹ cao lớn với cú giao bóng mạnh - như một phần trong chiến dịch gây quỹ của Federer.

Vài ngày trước trận đấu, Federer, vợ anh Mirka và một vài người khác trong nhóm của anh đã đến thăm khu nhà phức hợp 66.000 feet vuông của ông Gates trên bờ hồ Washington, khu nhà được gọi là Xanadu 2.0. Trước bữa ăn bao gồm cá bơn và bít-tết, họ trò chuyện về vật lý học và Leonardo da Vinci cùng cảm hứng phóng khoáng, táo bạo của ông. Khi lớn lên, Federer không tập trung vào việc phải trở thành một sinh viên. Anh rời trường ở tuổi 16 và dành hết thời gian để chơi quần vợt. Trong những năm qua, anh cố gắng thấm nhuần kiến thức ở những nơi anh có thể. Buổi tối ở nhà Gates là một thời điểm như thế. “Đầy cảm hứng và siêu thực với tôi”, anh nói.

Gates mời khách vào thư viện của ông. Ông và Federer đặc biệt quan tâm đến một cuốn sổ ghi chép đặt trong hộp kính - Codex Leicester, chứa đầy các bản vẽ, lý thuyết và suy nghĩ của Leonardo. Gates đã chi 30,8 triệu đô la Mỹ để có được nó vào năm 1994.

Federer mở to mắt đầy kinh ngạc. "Ông ấy nói với bạn rằng Da Vinci đã viết ngược từ dưới lên và từ phải sang trái - Leonardo da Vinci! - và ông ấy không chỉ giỏi một mà còn tuyệt vời ở những thứ khác nữa, và bạn nhận ra rằng tâm trí của một ai đó có thể rộng lớn như thế nào. Bill Gates là một trong những người đó. Bạn có thể cảm nhận được nó. Ông ấy làm bạn cảm thấy như vậy - không phải vì ông ấy muốn như thế bằng bất cứ giá nào mà bởi vì ông ấy rất khiêm tốn - ông ấy làm cho bạn cảm thấy mình quá nhỏ bé với ý nghĩ rằng những điều bản thân biết thật ít ỏi. Tất cả mọi thứ ông nói dường như đều thực sự quan trọng, và bạn phải cố gắng để tiếp thu nó.Tôi đã thực sự nỗ lực để bật ăng-ten của tôi lên."

Trong suốt dịp cuối tuần, Federer và Gates đã có hai lần ăn tối và một lần ăn trưa với nhau. Họ đã chơi quần vợt trước nhóm khán giả đặc biệt gồm những nhà tài trợ giàu có, và Federer đã tặng Gates một chiếc vợt mới tương tự như Wilson RF97. Trên cổ cây vợt ghi thông tin của ông Gates và cây vợt đổi tên thành BG97.

Bill Gates là một người hâm mộ "siêu bự" của Federer và là một tay vợt không chuyên rất tận tâm với quần vợt. STEPHEN BRASHEAR/EPA

Gates bị kinh ngạc bởi sự tò mò của Federer, và dĩ nhiên là do nét phong nhã của anh. "Bạn biết đấy, quần vợt, đó là một loại vật lý", ông nói. "Nhưng nó cũng mang tính nghệ thuật, đặc biệt là cách Roger di chuyển trông thật dễ dàng như vậy." Cùng chơi với Federer, nhận thấy sự lưu tâm đến từng chi tiết, cách tiếp cận tỉ mỉ của anh, ông Gates được gợi nhớ về những nỗ lực cần cù của một kỹ sư phần mềm để khiến cho các chương trình máy tính dễ sử dụng. "Bạn đang khiến những điều không thể trở nên thật sự trông có vẻ khá dễ dàng bởi vì bạn đã luyện rất nhiều ở hậu trường để hiểu nó," ông nói.

Tại trận đấu biểu diễn, Federer và Gates đã chơi một ván đấu đôi nhẹ nhàng với Isner và tay ghi-ta của ban nhạc Pearl Jam, Mike McCready. Ông Gates rất lo lắng khi chơi quần vợt trước đám đông. Danh tiếng của ông với tư cách là một thiên tài máy tính và nhà từ thiện là không thể đả kích, nhưng nếu ông tự làm xấu mặt mình khi là một tay vợt? Federer đưa ông tách khỏi đám đông để nói chuyện riêng. Một trong những tay vợt vĩ đại nhất thế giới trở thành huấn luyện viên. Một trong những người giàu nhất thế giới trở thành học trò. Các bài học đã được Federer mang đến từ Úc. Hãy năng nổ nhưng thả lỏng. Hít thở sâu. Tập trung vào quả bóng như khi ngồi thiền.

"Đi nào," Federer nói.

"Cậu ấy chắc chắn," Gates nói, "rằng chúng tôi sẽ chơi vui vẻ."

Ông Gates đã không giao hỏng một quả nào.

TỪNG MỘT THỜI LÀ HÌNH ẢNH tinh xảo về con người hoàn hảo kiểu Thụy Sĩ, Federer từ lâu đã chỉ cho thấy những cái nhìn thoáng qua trong cuộc đời mình với những liều lượng được dàn dựng một cách cẩn thận. Nhưng gần đây đã có sự thay đổi. "Tôi có khoảng thời gian thoải mái hơn để chia sẻ những cảm xúc mà tôi có với mọi người," anh nói.

Anh cười suốt trong một đoạn ghi hình bất chợt khoảnh khắc karaoke hồi tháng giêng với những người bạn thân cùng đi du lịch Tommy Haas và Grigor Dimitrov. "Chúng tôi đang lập một boyband #NOTNSYNC," tài khoản Instagram của anh viết. Đoạn ghi hình đã lan truyền như virut. Anh đã quay một buổi tập tại Dubai, đeo một cái micrô, mô tả các buổi rèn luyện trong thời gian thực và tiếp nhận câu hỏi từ người hâm mộ. "Tôi nhớ các bạn," anh nói. "Đó là lý do tại sao tôi tập luyện rất chăm chỉ và cố gắng quay trở lại, để chúng ta có thể gặp nhau lần nữa."

Tại Indian Wells, anh đã tổ chức một cuộc họp báo cho học sinh tiểu học và trò chuyện về những con mèo con, về bột yến mạch và về cha mẹ. Sau đó, anh ngồi phịch xuống sàn và chống đẩy cùng với các học sinh lớp hai đang cười đùa. Tại Miami, anh tạo dáng selfie với một con cự đà lớn đang chậm chạp bò quanh sân bên cạnh. "Roger đang cảm nhận cuộc sống", Haas, một người bạn thân lâu năm nói.

Tại lễ hội Met Gala ở New York vào đầu tháng 5, Federer mặc một bộ tuxedo đúng chất Federer: cổ điển và cắt may tỉ mỉ. Nhưng khi anh quay người lại, trên lưng có hình một con rắn hổ mang. Một con rắn hổ mang đính đá đang thè lưỡi trên áo của Roger Federer. Hiểu được suy nghĩ của bạn về việc đó. Anh selfie vài tấm. Những bức ảnh ấy đã lan truyền nhanh chóng trên mạng. "Tôi đã nghĩ, 'Thôi nào, hãy thử cái gì đó thật ngầu'", anh nói. "Tôi chưa bao giờ làm như thế, 'Hãy để tôi trông thật tuyệt, làm chút gì đó vui đùa.'"

Nổi tiếng riêng tư và tập trung, anh nói đôi khi anh băn khoăn nghĩ sẽ ngầu như thế nào nếu xuất hiện tại công viên, gây bất ngờ cho mọi người và cùng chơi bóng rổ hoặc đánh quần vợt với họ. Nhưng cho đến nay anh vẫn chưa thể làm điều đó. Rốt cuộc, anh vẫn là người Thụy Sĩ. Xuất hiện mà không báo trước ở chỗ của người khác sẽ là bất lịch sự. "Khi bước vào không gian của ai đó có thể tôi sẽ cắt ngang việc của họ ... Đến công viên, cùng tham gia vui chơi và gặp mặt mọi người sẽ rất tuyệt vời. Nhưng tôi không biết - hiện giờ, tôi còn quá ngại ngùng khi làm việc đó."

FEDERER ĐÃ BẤT NGỜ vì sự yêu thích cuồng nhiệt mà mọi người dành cho anh từ hồi giải Úc mở rộng. "Tôi đã trải qua những ngày tháng chật vật trong mấy năm gần đây", anh nói. "Và tôi đã nghi ngờ bản thân mình. Tôi nghĩ mọi người có thể biết điều đó."

Cho đến bây giờ, anh ấy là một tấm bảng trống để người hâm mộ có thể chiếu những cảm xúc của họ lên - như ông Gates, người đã nhìn thấy anh là một sự kết hợp tuyệt vời giữa khoa học và nghệ thuật. Nhưng nếu sự hoàn hảo đã từng là điểm thu hút người hâm mộ của Fed, có lẽ bây giờ sự cuốn hút ấy là một cái gì đó nét người hơn.

Thực tế tàn khốc đến cực điểm vào năm 2016, khi anh bị trẹo đầu gối lúc đang tắm cho các con ở Melbourne, rách sụn chêm và phải phẫu thuật. Nếu một nhiệm vụ đơn giản của người làm cha lại gây ra chấn thương nghiêm trọng như vậy, liệu anh có thể mong đợi việc chơi quần vợt như Roger Federer bao lâu nữa? Rồi anh bị đau lưng. Sau đó, tại Wimbledon, anh đã "ngã đau" khi đấu với Milos Raonic trong trận bán kết. Đầu gối của anh lại chấn thương nặng thêm, anh đã phải nghỉ ngơi triệt để sáu tháng để phục hồi.

Lần đầu tiên kể từ khi còn là một thiếu niên, anh đã được trải nghiệm khoảng thời gian đầy ý nghĩa tránh khỏi áp lực và danh tiếng. Anh trải qua khoảng thời gian dài ở nhà liên tục, gần Zurich. Anh dạo chơi tại ngôi nhà thứ hai ở Dubai. Anh đến thăm Hy Lạp và đưa gia đình tới Hamptons. "Cảm giác như một kết thúc của sự nghiệp", anh nói. Anh bỏ lỡ trận đấu nhưng cũng học được rằng khi đến thời điểm giải nghệ, anh có thể vượt qua được. "Khi mọi thứ được nói ra và thực hiện," anh nói, "nó sẽ ổn thôi."

Biết được điều này sẽ làm cho việc quay lại với quần vợt trở nên dễ dàng hơn. Anh đã theo dõi giải đấu trong suốt thời gian phục hồi, dõi theo những người đang gặp khó khăn và những người đang trên đà thành công. Ở một sân trong nhà tại Thụy Sĩ, anh lại một lần nữa bắt đầu chơi quần vợt. Cách thức đã quen thuộc, nhưng cũng cảm thấy nó khang khác. Anh cảm nhận được rằng chơi quần vợt đã mang đến cho anh một bản chất sự thật đặc biệt nào đó, một cảm giác thành thục, nắm quyền kiểm soát và sự cạnh tranh phi thường mà anh sẽ không bao giờ có được ở bất cứ nơi nào khác, một cảm giác anh thấy thích. Gọi nó là hân hoan.

"Ồ, thôi nào," anh gọi về suy nghĩ, "sẽ tốt đẹp khi được trở lại. Thật tuyệt".

Federer giành chức vô địch Úc mở rộng sau gần 5 năm hạn hán danh hiệu và phản pháo lại hàng loạt các bình luận viên nói rằng những ngày phong độ nhất của anh có thể đã qua rồi. LUKAS COCH / EPA

KHI LÀ MỘT THIẾU NIÊN, Federer nói rằng anh đã có "một thời gian tuyệt vời - sắp đến, lần đầu tiên chia sẻ phòng thay đồ với những người khác." Từ 20 đến 30 tuổi, anh đã vượt qua và chiếm ưu thế trong giải đấu nam giống như số ít các tiền bối trước anh. Sau 30, thành tích của anh lên xuống thất thường cho đến khi bị chấn thương. Trận đấu của Federer ở mùa giải này đã vượt xa thời điểm anh giành được ba giải Grand Slam cùng một năm. Nói trở lại, khi những kỳ vọng vô lý cứ nối tiếp nhau. "Mọi người giống như, 'Ôi Chúa ơi, anh ấy có thể sẽ thua một set trong trận này'", anh nhớ lại. "Và tôi đang nghĩ, như là, 'Thôi nào, các bạn, đường biên thì hẹp. Thua vài set là chuyện bình thường. Có lẽ thua luôn trận đấu cũng bình thường nốt.'"

Hiện tại, Federer cùng người hâm mộ anh không còn là điều gì đó để mong đợi. Tháng tám này, anh sẽ bước sang tuổi 36. Đây được xem là năm xuống dốc của anh. Sau khi ở Úc, Indian Wells và Miami, sau khi dường như chiếm thế thượng phong trước Nadal, bây giờ, anh nghĩ gì về tương lai? Wimbledon vào tháng 7 là Chén Thánh của anh. Anh đang luyện tập trên sân cứng và nhanh - với quả bóng Wimbledon. Sau đó, anh lên kế hoạch lịch trình đầy đủ, được đánh dấu bởi giải Mỹ mở rộng và trận chung kết. Có lẽ anh sẽ lại kết thúc một mùa giải khác với vị trí thứ nhất.

 

Dịch bởi: Phamkhanhlinh1008

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2019

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục