Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Walter Williams bàn về Bastiat

Walter Williams bàn về Bastiat

04/08/2017
Mức trung cấp

Walter Williams on Bastiat

I must have been forty years old before reading Frederic Bastiat's classic The Law. An anonymous person, to whom I shall eternally be in debt, mailed me an unsolicited copy. After reading the book I was convinced that a liberal-arts education without an encounter with Bastiat is incomplete. Reading Bastiat made me keenly aware of all the time wasted, along with the frustrations of going down one blind alley after another, organizing my philosophy of life. The Law did not produce a philosophical conversion for me as much as it created order in my thinking about liberty and just human conduct.

Many philosophers have made important contributions to the discourse on liberty, Bastiat among them. But Bastiat's greatest contribution is that he took the discourse out of the ivory tower and made ideas on liberty so clear that even the unlettered can understand them and statists cannot obfuscate them. Clarity is crucial to persuading our fellowman of the moral superiority of personal liberty.

Like others, Bastiat recognized the greatest single threat to liberty is government. Notice the clarity he employs to help us identify and understand evil government acts such as legalized plunder. Bastiat says, “See if the law takes from some persons what belongs to them, and gives it to other persons to whom it does not belong. See if the law benefits one citizen at the expense of another by doing what the citizen himself cannot do without committing a crime.” With such an accurate description of legalized plunder, we cannot deny the conclusion that most government activities, including ours, are legalized plunder, or for the sake of modernity, legalized theft.

Frederic Bastiat could have easily been a fellow traveler of the signers of our Declaration of Independence. The signers' vision of liberty and the proper role of government was captured in the immortal words: “We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain Unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness. That to secure these rights, governments are instituted among Men....” Bastiat echoes the identical vision, saying, “Life, faculties, production – in other words individuality, liberty, property – that is man. And in spite of the cunning of artful political leaders, these three gifts from God precede all human legislation, and are superior to it.” Bastiat gave the same rationale for government as did our Founders, saying, “Life, liberty and property do not exist because men have made laws. On the contrary, it is the fact that life, liberty and property existed beforehand that caused men to make laws in the first place.” No finer statements of natural or God-given rights have been made than those found in our Declaration of Independence and The Law.

Bastiat pinned his hopes for liberty on the United States saying, “... look at the United States. There is no country in the world where the law is kept more within its proper domain: the protection of every person's liberty and property. As a consequence of this, there appears to be no country in the world where the social order rests on a firmer foundation.” Writing in 1850, Bastiat noted two areas where the United States fell short: “Slavery is a violation, by law, of liberty. The protective tariff is a violation, by law, of property.”

If Bastiat were alive today, he would be disappointed with our failure to keep the law within its proper domain. Over the course of a century and a half, we have created more than 50,000 laws. Most of them permit the state to initiate violence against those who have not initiated violence against others. These laws range from anti-smoking laws for private establishments and Social Security “contributions” to licensure laws and minimum wage laws. In each case, the person who resolutely demands and defends his God-given right to be left alone can ultimately suffer death at the hands of our government.*

Bastiat explains the call for laws that restrict peaceable, voluntary exchange and punish the desire to be left alone by saying that socialists want to play God. Socialists look upon people as raw material to be formed into social combinations. To them – the elite – “the relationship between persons and the legislator appears to be the same as the relationship between the clay and the potter.” And for people who have this vision, Bastiat displays the only anger I find in The Law when he lashes out at do-gooders and would-be rulers of mankind, “Ah, you miserable creatures! You who think that you are so great! You who judge humanity to be so small! You who wish to reform everything! Why don't you reform yourselves? That task would be sufficient enough.”

Bastiat was an optimist who thought that eloquent arguments in defense of liberty might save the day; but history is not on his side. Mankind's history is one of systematic, arbitrary abuse and control by the elite acting privately, through the church, but mostly through government. It is a tragic history where hundreds of millions of unfortunate souls have been slaughtered, mostly by their own government. A historian writing 200 or 300 years from now might view the liberties that existed for a tiny portion of mankind's population, mostly in the western world, for only a tiny portion of its history, the last century or two, as a historical curiosity that defies explanation. That historian might also observe that the curiosity was only a temporary phenomenon and mankind reverted back to the traditional state of affairs – arbitrary control and abuse.

Hopefully, history will prove that pessimistic assessment false. The worldwide collapse of the respectability of the ideas of socialism and communism suggests that there is a glimmer of hope. Another hopeful sign is the technological innovations that make it more difficult for government to gain information on and control its citizens. Innovations such as information access, communication and electronic monetary transactions will make government attempts at control more costly and less probable. These technological innovations will increasingly make it possible for world citizens to communicate and exchange with one another without government knowledge, sanction or permission.

Collapse of communism, technological innovations, accompanied by robust free-market organizations promoting Bastiat's ideas, are the most optimistic things I can say about the future of liberty in the United States. Americans share an awesome burden and moral responsibility. If liberty dies in the United States, it is destined to die everywhere. A greater familiarity with Bastiat's clear ideas about liberty would be an important step in rekindling respect and love, and allowing the resuscitation of the spirit of liberty among our fellow Americans.

*Death is not the stated penalty for disobedience; however, death can occur if the person refuses to submit to government sanctions for his disobedience.

Source: Walter E. Williams (FEE.org)

 

Walter Williams bàn về Bastiat

Tôi cũng phải đã ở tuổi bốn mươi trước khi đọc được tác phẩm kinh điển Luật Pháp (The Law) của Frederic Bastiat. Một người vô danh, người mà tôi sẽ mãi mãi mắc nợ, đã gửi cho tôi một bản sao mà tôi không hề yêu cầu. Sau khi đọc cuốn sách tôi đã bị thuyết phục rằng một nền giáo dục khai phóng mà không gặp gỡ Bastiat là không thể trọn vẹn được. Đọc Bastiat làm cho tôi nhận thức sâu sắc về tất cả những quãng thời gian đã bị lãng phí cùng với nỗi thất vọng lúc lạc lối ở hết ngõ cụt này đến ngõ cụt khác khi đang thiết lập triết lý sống cho bản thân. Luật Pháp đã không gây ra sự chuyển đổi triết học trong tôi nhiều như nó tạo ra trật tự trong suy nghĩ của tôi về tự do và cách cư xử đúng đắn của con người.

Nhiều triết gia đã có những đóng góp quan trọng cho bài diễn thuyết về tự do, Bastiat nằm trong số đó. Nhưng đóng góp lớn nhất của Bastiat là ông đã mang bài diễn thuyết ra khỏi tháp ngà và đưa ra những ý tưởng về tự do rõ ràng đến nỗi ngay cả những người không biết đọc cũng có thể hiểu và các nhà thống kê không thể khiến họ trở nên ngu muội. Sự rõ ràng là điều cốt yếu để thuyết phục những người cùng chung lý tưởng với chúng ta về ưu thế đạo đức của tự do cá nhân.

Giống như những người khác, Bastiat nhận ra mối đe dọa lớn nhất đối với tự do là chính phủ. Chú ý sự rõ ràng mà ông sử dụng để giúp chúng ta xác định và hiểu các hành động xấu xa của chính phủ như việc cướp đoạt được hợp pháp hóa. Bastiat nói, "Hãy xem liệu luật pháp có lấy từ một số người những gì thuộc về họ, và trao nó cho những người khác mà nó không thuộc về. Xem luật pháp có làm lợi cho công dân này mà công dân khác phải trả giá bằng cách làm cái điều mà tự người công dân kia không thể làm mà không phạm tội." Với mô tả chính xác về việc cướp đoạt được hợp pháp hóa, chúng ta không thể phủ nhận kết luận rằng hầu hết các hoạt động của chính phủ, kể cả chính phủ của chúng ta, cướp đoạt được hợp pháp hóa, hoặc theo cách nói hiện đại là trộm cắp được hợp pháp hóa.

Frederic Bastiat có thể dễ dàng trở thành người đồng hành với những người đã ký vào bản Tuyên ngôn Độc lập của chúng ta. Tầm nhìn về tự do của những người đã ký tên và vai trò chính đáng của chính phủ đã được thể hiện rõ trong những từ bất hủ: "Chúng tôi khẳng định một chân lí hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Tạo hóa đã ban cho họ một số quyền bất khả tương nhượng, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Rằng các chính phủ được lập ra là để đảm bảo cho những quyền này…" Bastiat lặp lại một tầm nhìn giống hệt nhau, nói rằng: "Đời sống, khoa học, sản xuất - nói cách khác là cá nhân, tự do, tài sản - đó là con người. Và bất chấp sự xảo quyệt của các nhà lãnh đạo chính trị khôn khéo, ba món quà này từ Thiên Chúa đều đứng trước tất cả các đạo luật của con người, và ở vị trí cao hơn." Bastiat cũng đưa ra cùng một lý do chính đáng cho chính phủ cũng như những người Lập quốc của chúng ta, "Đời sống, tự do và tài sản không tồn tại bởi vì con người đã tạo ra luật pháp. Ngược lại, thực tế là đời sống, tự do và tài sản đã tồn tại từ trước khiến con người đặt luật pháp lên trước nhất". Không có tuyên bố nào tốt hơn về các quyền tự nhiên hoặc do Chúa ban tặng hơn là những điều được tìm thấy trong Tuyên ngôn Độc lập và Luật Pháp.

Bastiat gắn chặt hy vọng về tự do của mình với Hoa Kỳ, "... nhìn vào Hoa Kỳ. Không có quốc gia nào trên thế giới giữ luật lệ trong phạm vi thích hợp tốt hơn được Hoa Kỳ: bảo vệ quyền tự do và tài sản của mọi người. Như là một hệ quả, dường như không có quốc gia nào trên thế giới đặt nền móng vững chắc cho trật tự xã hội". Viết vào năm 1850, Bastiat ghi nhận hai lĩnh vực mà còn Hoa Kỳ thiếu sót:" Nô lệ là một sự vi phạm, bằng pháp luật, quyền tự do. Thuế xuất nhập khẩu có tính bảo hộ là vi phạm, bằng luật pháp, quyền sở hữu tài sản".

Nếu Bastiat vẫn còn sống đến hôm nay, ông sẽ thất vọng với việc chúng ta không giữ luật lệ nằm trong phạm vi thích hợp của nó. Trong suốt một thế kỷ rưỡi, chúng ta đã tạo ra hơn 50.000 bộ luật. Hầu hết trong số đó cho phép nhà nước bắt đầu hành động bạo lực chống lại những người không hề khởi xướng bạo lực chống lại những người khác. Các luật này bao gồm luật cấm hút thuốc lá ở các cơ sở tư nhân và “đóng góp” cho an sinh xã hội đến luật về môn bài và luật lương tối thiểu. Trong mỗi trường hợp, người kiên quyết đòi hỏi và bênh vực quyền được Chúa ban cho mình để được ở lại một mình cuối cùng có thể phải chịu cái chết trong tay chính phủ của chúng ta.*

Bastiat giải thích yêu cầu cho việc các đạo luật phải hạn chế trao đổi tự nguyện, hòa bình và trừng phạt ước muốn được ở lại một mình bằng cách nói rằng các nhà xã hội muốn đóng vai trò của Chúa. Các nhà xã hội học coi người dân là nguyên liệu thô để hình thành nên những liên kết xã hội. Đối với họ - tầng lớp thượng lưu - "mối quan hệ giữa con người và nhà lập pháp dường như giống với mối quan hệ giữa đất sét và người làm gốm." Và đối với những người có tầm nhìn như vậy, nơi duy nhất tôi thấy Bastiat bộc lộ cơn giận là trong Luật Pháp khi ông công kích những nhà cải cách hăng hái và những kẻ cứ ra vẻ mình thống trị nhân loại, "Ah, các vị là những sinh vật thật khốn khổ! Các vị nghĩ rằng các vị tuyệt vời như vậy! Các vị đánh giá nhân loại quá nhỏ bé rồi! Các vị muốn cải cách mọi thứ! Tại sao các vị không tự cải cách bản thân? Nhiệm vụ đó là đã đủ rồi."

Bastiat là một người lạc quan, ông nghĩ rằng các lập luận hùng hồn trong việc bảo vệ tự do có thể cứu vãn tình hình; nhưng lịch sử không đứng về phía ông. Lịch sử nhân loại là một trong những hành động lạm dụng chuyên quyền độc đoán, có hệ thống và được kiểm soát bởi tầng lớp thượng lưu, thông qua nhà thờ, nhưng chủ yếu là thông qua chính phủ. Đó là một lịch sử bi thảm mà hàng trăm triệu linh hồn bất hạnh đã bị tàn sát, chủ yếu là do chính phủ của họ. Một bản ghi chép của nhà sử học 200 hoặc 300 năm sau có thể chứng kiến các quyền tự do tồn tại vì một phần nhỏ dân số của nhân loại, chủ yếu ở thế giới phương Tây, chỉ một phần nhỏ trong lịch sử của nó, một hoặc hai thế kỷ trôi qua, như một sự tò mò lịch sử thách thức tìm lời giải thích. Nhà sử học đó cũng có thể thấy rằng sự tò mò chỉ là một hiện tượng tạm thời và nhân loại đã trở lại với tình trạng truyền thống - kiểm soát và lạm dụng tùy tiện.

Hy vọng, lịch sử sẽ chứng minh rằng đánh giá bi quan như thế là sai. Sự sụp đổ toàn cầu về tư cách được kính trọng của các tư tưởng về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản cho thấy rằng có một tia hi vọng. Một dấu hiệu đáng hy vọng khác là những đổi mới công nghệ làm cho chính phủ gặp nhiều khó khăn hơn trong việc tiếp cận thông tin và kiểm soát những công dân của mình. Những đổi mới như truy cập thông tin, truyền thông và các giao dịch tiền tệ điện tử sẽ làm cho các nỗ lực của chính phủ nhằm kiểm soát sẽ tốn kém nhiều hơn và ít có khả năng xảy ra hơn. Những đổi mới công nghệ ngày càng giúp cho các công dân thế giới có thể giao tiếp và trao đổi với nhau mà không có sự biết đến, phê chuẩn hoặc cho phép của chính phủ.

Sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản, đổi mới công nghệ, kèm theo các tổ chức thị trường tự do mạnh mẽ đang thúc đẩy các ý tưởng của Bastiat, là những điều lạc quan nhất mà tôi có thể nói về tương lai của tự do ở Hoa Kỳ. Người Mỹ chia sẻ một gánh nặng khủng khiếp và trách nhiệm đạo đức. Nếu tự do chết ở Hoa Kỳ, sẽ định trước rằng tự do ở khắp mọi nơi cũng sẽ chết. Nắm bắt được những ý tưởng rõ ràng về tự do của Bastiat sẽ là một bước quan trọng trong việc thắp lại sự tôn trọng và tình yêu, và cho phép khôi phục tinh thần tự do giữa những người Mỹ.

* Cái chết không phải là hình phạt tuyên bố cho sự bất tuân; tuy nhiên, cái chết có thể xảy ra nếu người đó từ chối cam chịu lệnh trừng phạt của chính phủ vì sự bất tuân của mình.

 

Dịch bởi: Phamkhanhlinh1008

bài viết đặc sắc trong tháng 09/2017

Tặng tạp chí tiếng Anh Timeline cho các thành viên đọc báo song ngữ Anh-Việt

Mong muốn đem đến những giá trị cô đọng vào mùa xuân này đến cho tất cả các thành viên, những người bạn đồng hành một sản phẩm Tết rất độc đáo, đó là: Tạp chí tiếng Anh Timeline dành…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục