Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Xe xích lô ở Sài Gòn xưa đã gần như lỗi thời

Xe xích lô ở Sài Gòn xưa đã gần như lỗi thời

26/05/2017
Mức căn bản

Bicycle taxis in old Saigon near obsolete

Once a popular form of transportation for tourists, Ho Chi Minh City's cyclos are on the decline. Photo / 123RF

Vietnam's three-wheel bicycle taxis, or cyclos, were once the iconic images of old Saigon. But restrictions in the-now Ho Chi Minh City preventing them from accessing the urban core have forced their disappearance.

And residents are left with one less mode of transport in the hot, tropical city.

In the past, thousands of these bicycles, adapted for transporting passengers and merchandise, navigated the streets of Ho Chi Minh.

However, according to online newspaper VNExpress, only 300 of them are left in all of Ho Chi Minh City and about 30 in the centre.

A cyclo driver in Ho Chi Minh City. Photo / 123RF

A cyclo driver in Ho Chi Minh City. Photo / 123RF

Unlike cycle rickshaws found in other Asian countries, Vietnamese tricycles, invented in the 1930s, have the passenger's sea at the front of the vehicle while the driver sits in the back in an elevated position.

Nghia, who has been in the business for 30 years, complained that the police have been hunting drivers like him relentlessly.

"They are going to stop us because we are weak, they have banned us from entering 65 streets downtown and we have to hide from the police and go into alleys. They want to crush us like insects," he complained.

Many drivers have replaced bicycle chains with motors, converting them into motorcycle taxis, but Nghia holds onto his occupation as a cyclo driver, believing that he, at the age of 68, is too old to change.

"I am a professional, not everybody knows how to do this job well, my clients are always happy. I need the money because my wife's health is not very good and I have to pay for the medicines," Nghia explained.

Every morning Nghia cycles to the tourist attraction areas, pedalling around in search of a customer who will save his day.

As proof of his claim of good service, Nghia shows an old Vietnamese magazine from 2003 with his photograph and comments written on paper by his clients in different languages, which are kept in plastic sheets.

The Vietnamese tricycles were invented in the 1930s. Photo / 123RF

The Vietnamese tricycles were invented in the 1930s. Photo / 123RF

"If I'm lucky, I get 200,000 dong in a day ($13), but I've been without a client for two days. Sometimes I think we do not have rights, we try to make a living and they crush us. The police do not treat us with respect," he said.

Nghia is part of the last generation of people to face discrimination because they fought on the losing side of the Vietnam War. Some people like him found cyclos to be a means of survival.

Around the ages of 60-70, and without any other source of income, these drivers are forced to continue pushing their old three-wheel artifacts.

Nghia still bitterly remembers his four years in a communist re-education camp, where he was sent after the war for fighting on the pro-American side.

"We had to cut trees in the jungle and they only fed us some soup or rice when we managed to cut the trunk," he recalled.

When he returned to the city in the early 1980s, his name was on a blacklist, preventing him from getting a proper job in a public company. He had no other choice but to rent a cyclo.

"I wanted to escape the country by boat, but I did not have the money to pay for it," said Nghia.

According to online newspaper VNExpress, only 300 cyclos are left in the city, with only about 30 in the centre. Photo / 123RF

According to online newspaper VNExpress, only 300 cyclos are left in the city, with only about 30 in the centre. Photo / 123RF

The situation improved in the 1990s, when the country began its economic reforms and more foreign tourists started to arrive.

"I had an advantage in knowing how to speak English," he said.

Those were golden days for him and his colleagues, when they could work on the streets of Ho Chi Mihn with complete freedom.

"Now the tourists are not much interested in that, some drivers cheat them and many of them do not trust us. We have to explain to them that we are honest," he said.

Nghia still does not know how long the cyclos will be allowed in the city, nor how long he will be able to endure.

"I do not know how much I'll endure. My body looks good on the outside," Nghia said, noting "but it's broken inside."

Source: NZ Herald

 

Xe xích lô của Sài Gòn xưa đã gần như lỗi thời

Từng một thời là phương thức di chuyển quen thuộc đối với du khách, xích lô thành phố Hồ Chí Minh đang có chiều hướng giảm. Ảnh 123RF

Xe đạp taxi 3 bánh ở Việt Nam, hay còn gọi là xích lô đã từng là những hình ảnh mang tính biểu tượng của Sài Gòn xưa. Tuy nhiên, những mặt hạn chế trong một thành phố Hồ Chí Minh hiện đại như ngày nay đã ngăn cản xích lô tiếp cận với trung tâm đô thị và khiến chúng dần dần biến mất.

Người dân chỉ để lại một ít chiếc để làm phương tiện di chuyển trong thành phố nhiệt đới nắng nóng này.

Trước đây, có hàng ngàn chiếc xích lô làm nhiệm vụ vận chuyển hành khách và hàng hóa, rong rủi khắp các nẻo đường của thành phố Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên, theo trang báo online VNExpress, hiện nay chỉ còn 300 chiếc xích lô trên toàn thành phố và khoảng 30 chiếc hoạt động tại trung tâm thành phố.

A cyclo driver in Ho Chi Minh City. Photo / 123RF

Một người chạy xích lô ở thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh/123RF

Không giống với những chiếc xe tay kéo ở các nước châu Á khác, xích lô ba bánh Việt Nam ra đời trong những năm 1930, có phần ghế dành cho hành khách ở phía trước và ghế ngồi của người lái cao hơn nằm ở phía sau.

Ông Nghĩa, một người đã hành nghề đạp xích lô 30 năm, than phiền rằng công an cứ không ngừng đuổi bắt những người đạp xích lô như ông.

"Họ sẽ ngăn chúng tôi làm công việc này vì chúng tôi yếu đuối, họ đã ra lệnh cấm chúng tôi tại 65 con đường trong thành phố. Chúng tôi phải lẩn trốn công an và đạp xe vòng qua các con hẻm nhỏ. Họ lùng sục chúng tôi như ruồi bọ," - ông Nghĩa than thở.

Nhiều người đã chuyển từ xích lô sang xe máy, biến mình thành những tài xế xe ôm, nhưng ông Nghĩa vẫn bám trụ với nghề cũ, làm một người đạp xích lô. Ông cho rằng cái tuổi 68 như ông đã quá già để có thể chuyển sang một nghề mới.

"Tôi là một người đạp xích lô chuyên nghiệp, không phải ai cũng làm tốt việc này, khách hàng của tôi luôn cảm thấy vui vẻ. Sức khỏe của vợ tôi không được tốt nên tôi cần tiền để trang trải chi phí thuốc men," - ông Nghĩa giải thích.

Mỗi buổi sáng ông Nghĩa đạp xe đến các địa điểm du lịch, chạy vòng vòng tìm khách để kiếm thu nhập trong ngày.

Để minh chứng cho lời cam kết về chất lượng phục vụ của mình, ông Nghĩa cho chúng tôi xem một cuốn tạp chí cũ phát hành năm 2003, trong đó có tấm ảnh chụp và những dòng nhận xét từ khách hàng ghi lại bằng nhiều thứ tiếng khác nhau được ông cất giữ trong bìa nhựa.

The Vietnamese tricycles were invented in the 1930s. Photo / 123RF

Xích lô ba bánh Việt Nam ra đời trong những năm 1930. Ảnh/123RF

"Nếu may mắn, tôi có thể kiếm được 200.000đ (~13 đô la) mỗi ngày. Nhưng 2 ngày nay tôi chưa có một khách hàng nào hết. Đôi lúc tôi nghĩ chúng tôi - những người đạp xích lô chẳng có quyền lợi gì. Chúng tôi cố gắng kiếm sống còn họ thì cố chèn ép chúng tôi. Phía công an chẳng tôn trọng chúng tôi là mấy," - ông nói.

Ông Nghĩa là một phần trong số những người thuộc thế hệ cuối chịu sự phân biệt đối xử vì họ là những người lính của chế độ miền Nam Việt Nam. Nhiều người như ông Nghĩa xem xích lô là phương tiện kiếm sống.

Ở độ tuổi 60-70 và không có nguồn thu nhập nào khác, những người đạp xích lô buộc phải tiếp tục còng lưng với chiếc xe ba bánh cũ kĩ của mình.

Ông Nghĩa chua xót nhớ về khoảng thời gian 4 năm của mình trong trại cải tạo của Cộng sản nơi ông bị chuyển đến sau chiến tranh vì tham gia chế độ của Mỹ.

"Chúng tôi phải chặt cây trong rừng còn họ chỉ cho chúng tôi ăn cháo hoặc cơm trắng," - ông nhớ lại.

Sau khi trở về thành phố vào đầu những năm 1980, tên ông nằm trong danh sách đen. Điều này khiến ông gặp khó khăn khi tìm việc ở một công ty. Ông không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đạp xích lô kiếm sống.

"Tôi đã từng muốn vượt biên bằng thuyền, nhưng tôi không có đủ tiền để chi trả." - ông Nghĩa nói.

According to online newspaper VNExpress, only 300 cyclos are left in the city, with only about 30 in the centre. Photo / 123RF

Theo VNExpress, có 300 chiếc xích lô còn lại trong thành phố, và chỉ có 30 chiếc hoạt động ở trung tâm. Ảnh: 123RF

Tình hình được cải thiện vào những năm 1990 khi đất nước tiến hành cải cách kinh tế và nhiều khách du lịch nước ngoài bắt đầu đến Việt Nam.

"Tôi có lợi thế khi biết nói tiếng Anh" - ông nói.

Đó là những năm tháng vàng son của ông và những người đồng nghiệp khi họ được tự do làm việc trên khắp các nẻo đường thành phố.

"Ngày nay du khách dường như không còn hứng thú mấy với xích lô. Nhiều người đạp xích lô đã lừa họ và nhiều du khách chẳng còn tin tưởng chúng tôi nữa. Chúng tôi phải giải thích rằng chúng tôi hoàn toàn trung thực" - ông nói thêm.

Ông nghĩa không biết xích lô còn được cho phép ờ thành phố này bao lâu hay ông còn gắng gượng với cái nghề này được bao lâu nữa.

"Tôi không biết được mình sẽ gắn bó thêm bao lâu nữa. Bề ngoài tôi trông có vẻ ổn nhưng bên trong thì rệu rã lắm rồi." - ông Nghĩa nói.

 

Dịch bởi: ChiNguyen1502, tranmai

bài viết đặc sắc trong tháng 01/2018

Những điều quan trọng mà các em học luyện thi IELTS nên biết

Thời gian gần đây, Ce Phan có kể lại một số câu chuyện về học tiếng Anh và luyện thi IELTS trên tinh thần chia sẻ lại những trải nghiệm đã qua. Ce Phan hy vọng những bài viết như…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục