Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Chính trị Mỹ: Ai sẽ điều tra các viên chức điều tra?

Chính trị Mỹ: Ai sẽ điều tra các viên chức điều tra?

Mức trung cấp


Two culprits in need of investigation and prosecution

Despite having both an expansive budget and a large legal team, Special Investigator Robert Mueller likely will not find President Trump culpable for any Russian collusion—or at least no court or congressional vote would, even if Mueller recommends an indictment.

That likelihood becomes clearer as the Trump investigators—in Congress, in the Justice Department, and the legions in the media—begin to grow strangely silent about the entire collusion charge, as other scandals mount and crowd out the old empty story.

This news boomerang poses the obvious question—was the zeal of the original accusers of felony behavior with the Russian collusion merely an attempt at deflection? Was it designed to protect themselves from being accused of serious crimes?

What Did the FBI Do?

It was bad enough that the original narrative had the authors of the so-called Fusion GPS/Steele dossier leaking their smears to the media. Worse, the FBI, in the earlier fashion of the Clinton campaign, may have paid to obtain the Fusion concoction.

Now it appears that some of the leakers who had the file in their possession also may have belonged to the American intelligence community.

Did the FBI pass around its purchased smears to other intelligence agencies and the Obama administration in the unspoken hope that, in seeing the file had been so sanctioned and widely read, some intelligence operative or one of the Obama people would wink and nod as they leaked it to the press?

And why did the progenitors of the Steele dossier fraud—the Fusion GPS consortium and former Wall Street Journal reporters (a firm that had a prior history of smearing political enemies with “opposition research”) and working indirectly on behalf of Russian interests - reportedly behind closed doors invoke the Fifth Amendment to avoid testifying about the dossier, its origins, and its funding before the House Intelligence Committee?

Increasingly, James Comey seems to be caught in contradictions of his own making. The former FBI director may well have misled the U.S. Congress in deliberate fashion, both about the timeline of events that led him to recommend not charging Hillary Clinton and about his denials that the FBI had communications about the bizarre “accidental” meeting on an Arizona tarmac between the U.S. Attorney General and Bill Clinton.

How does an FBI Director get away with leaking his own notes, ostensibly FBI property, to the media with the expressed intent of leveraging the selection of a special prosecutor, only to succeed in having his friend, former FBI Director Robert Mueller, appointed to that very post - an official who presumably and earlier had been investigating possible Clinton collusion with Russian uranium interests?

So Many Questions, So Few Answers

Apart from noting how strange and surreal it was, no one yet knows the full relationship between former Democrat National Chairman Debbie Wasserman Schultz and her IT “expert,” the now-indicted Imran Awan.

Why would Wasserman-Schultz go out of her way to protect him and by extension his network from government investigations - even as Awan’s criminal familial enterprises, as well as his unauthorized and perhaps illegal conduct concerning government communications, were being exposed?

Why is Awan apparently eager to talk to prosecutors about his relationships with Wasserman-Schultz and other congressional representatives?

Why did an “in-the-know” Wasserman-Schultz apparently allow Awan to act so illegally for so long?

In other words, the behavior of the former head of the DNC seems inexplicable.

After initial denials, Susan Rice now admits that she unmasked the names of private US citizens swept up in Obama administration intelligence surveillance and seems to have no regrets about it.

Samantha Power, the Obama administration’s former U.N. ambassador, does not deny that she, too, unmasked names—but strangely is reported to have argued that she was not responsible for all the unmaskings that appear under her authorizations on the transcripts.

If true, does that astonishing statement mean that she has amnesia or that her own staff or others improperly used her name to access classified documents?

Has anyone ever admitted to unmasking American citizens under surveillance, and then claimed that her authorizations were not as numerous as they appear in documents? And what were the connections between those who unmasked and those who illegally leaked information to the press?

Despite roadblocks and media obfuscation, we are strangely still inching along a pathway that may end up not far from Donald Trump’s once widely ridiculed tweet that “Obama” (read: members of the Obama administration) had Trump’s “wires tapped” (read: electronically surveilled) “in Trump Tower” (read: among other places too) “just before the victory” (read: probably well before).

But perhaps the biggest bombshell concerns the entire foundation of the “Russian collusion” accusations. The Hill, not known as a conservative organ, now is reporting that as early as 2009 some within Robert Mueller’s FBI knew of possible blackmail, bribery, and money-laundering by Russian interests in seeking, through various means, control of sizable uranium sources inside the United States - an agenda Putin’s surrogates apparently knew to be impossible without a waiver from Hillary Clinton’s State Department

Where the Real Collusion Lurked

Even as Mueller presses ahead and even as anti-Trump journalists have sought for a year to find any proof that Trump was a Russian patsy, the charge of “collusion” may be proved accurate after all - but it seems to have had little to do with Trump per se.

Instead, Bill and Hillary Clinton, the former directly, the latter via the family foundation, may well have been empowering and profiting from Russian insiders who were eager to obtain control of 20 percent of North America’s uranium holdings.

Indeed, Russian agents caught spying in connection with the deal were swapped out - in a not very favorable trade for the United States - without much audit.

Stranger still, so far the denials have not contested the facts, but only the efficacy of the Russian-Clinton deal: there was supposedly not any wrongdoing given that so far the Russians have not shipped out any uranium as if a habitually drunk driver is not culpable until he kills someone on the road.

Barack Obama was strangely in no hurry to move on the opportunistic Russian collusion charges against Donald Trump during the campaign or between his election and inauguration - and perhaps not just because he knew there was no there there.

Instead, Obama wisely may have concluded that if quid pro quo election-timed concessions to Russian interests constitute a criminal or treasonous offense, then his own hot-mic offer to the Putin government was a similar transgression.

But more important, it seems likely now that Obama knew that any such reopening of the Russian question would not only expose a compromised Clinton in an election cycle but also his own administration - as knowledge of politically motivated decisions to ignore what might well have indictable offenses came to light.

At this point, it would be silly to ask why there will be no more $145 million gifts from Russian interests to the Clinton Foundation (or from anyone, for that matter), or no more $500,000 fees for a single Bill Clinton speech.

Whereas the Clintons are always willing to sell something that properly belongs to the government, they are no longer in any position to negotiate anything and thus by their own financial standards have zero monetary value to the sorts who in the past were eager to buy them.

Are we finally nearing the end of our own Jacobin (i.e., radical left-wing) cycle of revolutionary fervor - as wild charges of criminality are exposed to be little more than the bitter feelings over a blown election or, worse, efforts either to nullify that election or an attempt to cloak the accusers’ own felonious behavior?

But the inquisitions will likely stop only when the inquisitors, under intense pressures, learn that they have far more exposure to the very charges that they have leveled - and thus finally beg to call the whole sordid matter off.

Diminished Institutions, Stark Truths

In a fair world, Robert Mueller would find that his original agenda had proved irrelevant, other than incidentally colliding with far more serious culpability on the part of many of those who had energized him.

He would then either drop the investigation, recuse himself, or expand it to include far more likely charges of collusion that affected our national security.

In a fair world, those in the House Ethics Committee long ago would have dropped politically motivated and empty complaints against Rep. Devin Nunes (R-Calif.), chairman of the House Intelligence Committee, and would have agreed that he was simply a political target.

He was preemptively targeted not for leaking classified government information (which he did not do), but for presciently long ago announcing to intelligence agencies and to the president that Obama Administration officials had likely improperly unmasked information about private US citizens that was subsequently unlawfully leaked to the press - a tawdry process that ultimately may well be connected to many of the scandals mentioned above.

And in a fair world, those who were determined to indict all who profited from Russian largesse would conclude that the Clinton machine always should have been their most likely target.

America is in a radical state of flux, or rather in a great accounting and recalibration, ranging from government to popular culture.

Hollywood lived a lie and now is not what it was just three weeks ago.

The NFL was based on known but ignored hypocrisies and is no longer the league it was in September.

The media has put rank partisanship before truth and lost ideologically and morally.

And the lie about Russian collusion has sired truths beyond our wildest nightmares.

Victor Davis Hanson was until his recent retirement professor of classics at California State University, Fresno, and is currently the Martin and Illie Anderson Senior Fellow at Stanford University’s Hoover Institution.

By: Victor Davis Hanson


Điều tra các viên chức điều tra

Có hai tội phạm đang cần điều tra và khởi tố

Mặc dù đã có một khoản ngân sách khổng lồ và một tập hợp pháp lý lớn, chuyên gia Điều tra Robert Mueller có khả năng sẽ không tìm ra lời buộc tội dành cho Tổng thống Trump về bất cứ thông đồng nào với Nga - hoặc ít nhất là không có phán quyết của toà án hoặc quốc hội, ngay cả khi Mueller đề xuất một bản cáo trạng.

Khả năng đó trở nên rõ ràng hơn khi các nhà điều tra ông Trump diễn ra ngay tại Quốc hội, Bộ Tư pháp, và các nhóm phương tiện truyền thông—diễn tiến thầm lặng lạ thường về quy kết có âm mưu thông đồng cũng như các vụ tai tiếng khác và gắn kết câu chuyện trống rỗng cũ rích.

Trang tin tức Boomerang đặt ra câu hỏi rõ ràng rằng- sự nhiệt tình của những kẻ cáo buộc ban đầu về hành vi phạm tội với sự thông đồng của Nga chỉ đơn thuần là một nỗ lực lệch lạc? Nó được thiết kế để bảo vệ bản thân họ khỏi bị buộc tội tội ác nghiêm trọng?

Cơ quan FBI đã làm gì?

Bài tường thuật ban đầu không đủ thuyết phục mà các tác giả của cái gọi là hồ sơ Fusion GPS / Steele làm rò rỉ thông tin của họ cho giới truyền thông. Tồi tệ hơn, FBI, theo cách thức trước đây của chiến dịch của Clinton, có thể đã trả tiền để có được sự bịa đặt mang tên Fusion.

Hiện giờ có vẻ như một số những người tuồng tin ra ngoài đã có hồ sơ trong lưu giữ của họ và nó cũng có thể thuộc về cộng đồng tình báo người Mỹ.

FBI đã bỏ qua mớ hỗn độn đã mua từ các cơ quan tình báo khác và chính quyền Obama với hy vọng rằng, khi nhìn thấy hồ sơ như kiểu kết tối và gây chú ý, một số điệp viên tình báo hoặc một trong những người Obama sẽ nháy mắt và gật đầu khi họ rò rỉ nó cho báo chí?

Và tại sao các tiền thân trong vụ gian lận hồ sơ Steele - Nhóm Fusion GPS và các phóng viên của tờ Wall Street Journal (một công ty có lịch sử trước đây lập ra để bôi nhọ các kẻ thù chính trị với "kiểu nghiên cứu đối lập") và làm gián tiếp thay mặt cho các mối quan tâm của Nga - các cánh cửa kín đề cập đến Tu Chính Án số 5 để tránh làm chứng về hồ sơ, nguồn gốc của nó, và quỹ của nó trước cả Ủy ban Tình báo?

Hơn nữa, James Comey dường như bị kẹt trong sự mâu thuẫn của việc làm của riêng mình. Cựu giám đốc của FBI có thể đã đánh lạc hướng Quốc hội Hoa Kỳ một cách thận trọng, cả về khoảng thời gian của các sự kiện khiến ông đề xuất không đề cập tới Hillary Clinton và về những lời phủ nhận của ông rằng FBI đã có thông tin liên lạc về cuộc gặp "vô tình" kỳ lạ trên một đường băng Arizona giữa Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ và Bill Clinton.

Làm thế nào một Giám đốc FBI thoát được với việc tiết lộ những ghi chú của chính mình, tài liệu của FBI, cho các phương tiện truyền thông với ý định bày tỏ ý định sử dụng một công tố viên đặc biệt chỉ để thành công trong việc làm lợi cho người của ông, cựu giám đốc FBI Robert Mueller - người được bổ nhiều vào vị trí đó - một quan chức có lẽ đã và đang điều tra những cáo buộc tổng thống của Clinton có thể với những mối quan tâm về chất uranium của Nga?

Có quá nhiều câu hỏi, nhưng quá ít câu trả lời

Ngoài việc nhận xét kỳ lạ và siêu thực, chưa ai biết mối quan hệ hoàn toàn giữa cựu Chủ tịch Quốc hội Dân chủ Debbie Wasserman Schultz và chuyên gia "CNTT" của mình, Imran Awan - người hiện đang bị truy tố.

Tại sao Wasserman-Schultz gạt cô ta qua một bên để bảo vệ anh ấy và bằng cách mở rộng mạng lưới của mình từ các cuộc điều tra của chính phủ - ngay cả khi các doanh nghiệp gia đình phạm tội của Awan, cũng như hành vi trái phép và có thể là bất hợp pháp của anh ta liên quan đến thông tin liên lạc của chính phủ, đã bị lộ?

Tại sao Awan dường như sẵn sàng nói chuyện với các công tố viên về mối quan hệ của mình với Wasserman-Schultz và các đại diện của Quốc hội khác?

Tại sao "chỉ-một-người-biết"như Wasserman-Schultz dường như cho phép Awan hành động trái pháp luật quá lâu?

Nói cách khác, hành vi của cựu giám đốc của DNC dường như không thể giải thích được.

Sau từ chối ban đầu, Susan Rice giờ đây thừa nhận rằng cô đã lột trần tên của các cá nhân người Mỹ len vào ngành giám sát tình báo của chính quyền Obama và dường như không hề hối tiếc về điều đó.

Samantha Power, cựu đại sứ Mỹ của chính quyền Obama, không phủ nhận rằng cô ta cũng đã che giấu danh tính - nhưng lạ là có thông tin cho rằng cô ta không phải chịu trách nhiệm về tất cả những điều xướng lên xuất hiện dưới sự ủy quyền của cô ta theo kịch bản.

Nếu đúng, lời tuyên bố đáng kinh ngạc đó có nghĩa là cô ấy bị mất trí hoặc nhân viên của cô ấy hoặc những người khác không sử dụng tên của cô ấy để tiếp cận các tài liệu mật?

Có ai đã từng thừa nhận về việc để lộ danh tính công dân Mỹ dưới sự giám sát, và sau đó tuyên bố rằng các danh tính ủy quyền của cô không nhiều như trong các tài liệu? Và các mối liên hệ giữa những người đã bị lột trần và những người đã tiết lộ thông tin bất hợp pháp cho báo chí là gì?

Mặc dù có những rào cản và cả sự lúng túng của phương tiện truyền thông, chúng ta vẫn đang theo dõi con đường mà Donald Trump đã từng nói rằng "Obama" (đọc thành: các thành viên của chính quyền Obama) đã "nắm dây" của Trump (đọc thành: điện tử "Trump Tower" (đọc thành: trong số những nơi khác cũng vậy) "ngay trước khi chiến thắng" (đọc thành: có thể là như vậy trước đây).

Nhưng có lẽ vụ đánh hội đồnglớn nhất liên quan đến toàn bộ nền tảng của các cáo buộc "thông đồng với Nga". Một số trong số các nhân viên FBI của Robert Mueller biết rằng có thể bị tống tiền, hối lộ và rửa tiền bởi các lợi ích của Nga trong việc tìm kiếm thông qua các phương tiện khác nhau để kiểm soát nguồn uranium đáng kể lại bên trong Hoa Kỳ hơn là mang đi - chương trình nghị sự của những người đại diện Putin dường như hiểu là không thể không có sự miễn trừ từ Bộ Ngoại giao của bà Hillary Clinton.

Nơi thông đồng thực sự bị che giấu

Ngay cả khi Mueller đang tiến về phía trước và ngay cả khi các nhà báo chống lại Trump đã dành một năm để tìm ra bất kỳ bằng chứng nào cho thấy Trump là một người của Nga , thì trách nhiệm "thông đồng" có thể được chứng minh chính xác sau đó - nhưng dường như bất lực với trù tính sự phỉ báng Trump.

Thay vào đó, Bill và Hillary Clinton, người cũ và tác động trực tiếp, sau này thông qua nền tảng gia đình, có thể đã được trao quyền và lợi nhuận từ những người trong nội bộ Nga, những người mong muốn có được quyền kiểm soát trữ 20% uranium của Bắc Mỹ.

Thực tế, các điệp viên Nga bị bắt giữ liên quan đến hợp đồng đã bị hoán đổi, trong một thương mại không thuận lợi cho Hoa Kỳ - mà không cần kiểm toán nhiều.

Người lạ mặt vẫn còn, cho đến nay những lời phủ nhận không phản đối sự thật, nhưng chỉ có hiệu lực của hợp đồng Nga-Clinton: không có bất kỳ hành động sai trái nào, cho đến nay người Nga đã không vận chuyển uranium như thể một người lái xe say rượu thường không có lỗi cho đến khi giết chết ai đó trên đường.

Barack Obama đã không vội vàng một cách lạ tường và chuyển sang cáo buộc theo kiểu cơ hội liên quan tới Nga để chống lại Donald Trump trong suốt kỳ tranh cử hoặc giữa cuộc bầu cử tới ngày ông thôi nhiệm- và có lẽ không chỉ vì ông biết không có gì trong chuyện đó cả.

Thay vào đó, Obama có thể đã kết luận một cách khôn ngoan rằng nếu việc nhượng bộ mang tính thời gian cho các lợi ích của Nga trong cuộc bầu cử được coi là vi phạm hình sự hoặc tội phản bội, thì lời đề nghị nóng của chính phủ ông Putin đối với chính phủ Putin cũng là một sự vi phạm tương tự.

Nhưng quan trọng hơn, có vẻ như hiện tại Obama biết rằng bất kỳ việc lại tiếp tục câu hỏi nào của Nga cũng sẽ không chỉ phơi bày Clinton bị tổn thương trong một cuộc bầu cử mà còn chính quyền của ông - như kiến thức về các quyết định có động cơ chính trị để lờ đi những gì có thể, những hành vi phạm tội có thể bị truy tố đã được tiết lộ.

Tại thời điểm này, thật là ngớ ngẩn khi hỏi lý do tại sao sẽ không có thêm 145 triệu đô-la quà tặng từ lợi ích của Nga cho Quỹ Clinton (hoặc từ bất cứ ai) vì vậy không có thêm 500.000 đô la cho một bài diễn văn của Bill Clinton.

Trong khi Clinton luôn sẵn sàng bán cái gì đó phù hợp với chính phủ, họ không còn có thể đàm phán bất cứ điều gì và do đó bởi các tiêu chuẩn tài chính của họ không có giá trị tiền tệ cho những người trong quá khứ mong muốn mua chúng.

Liệu chúng ta cuối cùng đã đến gần chu kỳ của Jacobin (tức là cánh tả) của sự nhiệt tình cách mạng - như những cáo buộc dã man của tội ác được phơi bày nhiều hơn những cảm xúc cay đắng trong một cuộc bầu cử thổi lên hay, cuộc bầu cử đó hoặc cố gắng che giấu hành vi tội ác của người phạm tội?

Nhưng những vụ điều tra có thể chỉ dừng lại khi các nhà cải cách, dưới áp lực mãnh liệt, biết rằng họ có nhiều tiếp xúc với những cáo buộc mà họ đã san bằng - và do đó cuối cùng đã kêu gọi toàn bộ vấn đề bẩn thỉu.

Các tổ chức vãn hồi, 'Sự thật trần trụi'

Trong một thế giới công bằng, Robert Mueller sẽ thấy rằng chương trình nghị sự ban đầu của ông tỏ ra là không liên quan, ngoại trừ tình cờ bị va chạm với vụ án nghiêm trọng hơn rất nhiều trong số những người đã kích hoạt anh ta.

Sau đó, ông ta sẽ bỏ cuộc điều tra, tự rút lại hoặc mở rộng nó để đưa ra những lời tố cáo thông đồng rằng ảnh hưởng đến an ninh quốc gia của chúng ta.

Trong một thế giới công bằng, những người trong Ủy ban Đạo đức Gia đình từ lâu đã có thể đã bỏ những khiếu nại về chính trị và chống lại ông Devin Nunes (R-Calif.), Chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện và đồng ý rằng ông chỉ đơn gian mục tiêu chính trị.

Ông đã được nhắm mục tiêu ưu tiên không để lộ các thông tin chính phủ được phân loại (mà ông đã không làm), nhưng từ lâu trước đây thông báo cho các cơ quan tình báo và tổng thống Obama rằng các quan chức chính quyền có thể không đúng cách unmasked thông tin về công dân Hoa Kỳ tư nhân mà sau đó đã bị rò rỉ bất hợp pháp để báo chí - một quá trình phô trương cuối cùng có thể được kết nối với nhiều vụ xì căng đan đề cập ở trên.

Và trong một thế giới công bằng, những ai quyết tâm truy tố tất cả những người hưởng lợi từ sự hào phóng của Nga sẽ kết luận rằng bộ máy của Clinton luôn luôn là mục tiêu của họ.

Nước Mỹ đang ở trong một trạng thái thông thoáng, hoặc đúng hơn là trong một kế toán lớn và hiệu chuẩn lại, từ chính phủ đến văn hoá đại chúng.

Hollywood đã sống một cách dối trá và bây giờ không phải là những gì nó đã được chỉ là ba tuần trước.

National Football League (Giải Bóng bầu dục Quốc gia) được biết đến nhưng bị bỏ qua và không còn là giải đấu hội liên đoàn vào tháng Chín.

Các phương tiện truyền thông đã xếp hạng đảng viên trước sự thật và bị mất ý thức hệ và đạo đức.

Và lời nói dối về sự thông đồng của Nga đã đưa ra những sự thật vượt ra khỏi những cơn ác mộng của chúng ta.

Victor Davis Hanson - cho đến khi ông nghỉ hưu gần đây - ông là giáo sư kinh điển tại Đại học bang California, Fresno, và hiện là Martin và Illie Anderson là chuyên gia cao cấp của Viện Đại học Stanford của Hoover Institution.


Dịch bởi: cephan, DiemNguyen

bài viết đặc sắc trong tháng 03/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục