Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Kỷ nguyên Châu Á Thái Bình Dương (phần 1)

Kỷ nguyên Châu Á Thái Bình Dương (phần 1)

Mức trung cấp

America’s Pacific Century (part 1)

The future of politics will be decided in Asia, not Afghanistan or Iraq, and the United States will be right at the center of the action.

As the war in Iraq winds down and America begins to withdraw its forces from Afghanistan, the United States stands at a pivot point. Over the last 10 years, we have allocated immense resources to those two theaters. In the next 10 years, we need to be smart and systematic about where we invest time and energy, so that we put ourselves in the best position to sustain our leadership, secure our interests, and advance our values. One of the most important tasks of American statecraft over the next decade will therefore be to lock in a substantially increased investment — diplomatic, economic, strategic, and otherwise — in the Asia-Pacific region.

The Asia-Pacific has become a key driver of global politics. Stretching from the Indian subcontinent to the western shores of the Americas, the region spans two oceans — the Pacific and the Indian — that are increasingly linked by shipping and strategy. It boasts almost half the world’s population. It includes many of the key engines of the global economy, as well as the largest emitters of greenhouse gases. It is home to several of our key allies and important emerging powers like China, India, and Indonesia.

At a time when the region is building a more mature security and economic architecture to promote stability and prosperity, U.S. commitment there is essential. It will help build that architecture and pay dividends for continued American leadership well into this century, just as our post-World War II commitment to building a comprehensive and lasting transatlantic network of institutions and relationships has paid off many times over — and continues to do so. The time has come for the United States to make similar investments as a Pacific power, a strategic course set by President Barack Obama from the outset of his administration and one that is already yielding benefits.

With Iraq and Afghanistan still in transition and serious economic challenges in our own country, there are those on the American political scene who are calling for us not to reposition, but to come home. They seek a downsizing of our foreign engagement in favor of our pressing domestic priorities. These impulses are understandable, but they are misguided. Those who say that we can no longer afford to engage with the world have it exactly backward — we cannot afford not to. From opening new markets for American businesses to curbing nuclear proliferation to keeping the sea lanes free for commerce and navigation, our work abroad holds the key to our prosperity and security at home. For more than six decades, the United States has resisted the gravitational pull of these "come home" debates and the implicit zero-sum logic of these arguments. We must do so again.

Beyond our borders, people are also wondering about America’s intentions — our willingness to remain engaged and to lead. In Asia, they ask whether we are really there to stay, whether we are likely to be distracted again by events elsewhere, whether we can make — and keep — credible economic and strategic commitments, and whether we can back those commitments with action. The answer is: We can, and we will.

Harnessing Asia’s growth and dynamism is central to American economic and strategic interests and a key priority for President Obama. Open markets in Asia provide the United States with unprecedented opportunities for investment, trade, and access to cutting-edge technology. Our economic recovery at home will depend on exports and the ability of American firms to tap into the vast and growing consumer base of Asia. Strategically, maintaining peace and security across the Asia-Pacific is increasingly crucial to global progress, whether through defending freedom of navigation in the South China Sea, countering the proliferation efforts of North Korea, or ensuring transparency in the military activities of the region’s key players.

Just as Asia is critical to America’s future, an engaged America is vital to Asia’s future. The region is eager for our leadership and our business — perhaps more so than at any time in modern history. We are the only power with a network of strong alliances in the region, no territorial ambitions, and a long record of providing for the common good. Along with our allies, we have underwritten regional security for decades — patrolling Asia’s sea lanes and preserving stability — and that in turn has helped create the conditions for growth. We have helped integrate billions of people across the region into the global economy by spurring economic productivity, social empowerment, and greater people-to-people links. We are a major trade and investment partner, a source of innovation that benefits workers and businesses on both sides of the Pacific, a host to 350,000 Asian students every year, a champion of open markets, and an advocate for universal human rights.

President Obama has led a multifaceted and persistent effort to embrace fully our irreplaceable role in the Pacific, spanning the entire U.S. government. It has often been a quiet effort. A lot of our work has not been on the front pages, both because of its nature — long-term investment is less exciting than immediate crises — and because of competing headlines in other parts of the world.

As secretary of state, I broke with tradition and embarked on my first official overseas trip to Asia. In my seven trips since, I have had the privilege to see firsthand the rapid transformations taking place in the region, underscoring how much the future of the United States is intimately intertwined with the future of the Asia-Pacific. A strategic turn to the region fits logically into our overall global effort to secure and sustain America’s global leadership. The success of this turn requires maintaining and advancing a bipartisan consensus on the importance of the Asia-Pacific to our national interests; we seek to build upon a strong tradition of engagement by presidents and secretaries of state of both parties across many decades. It also requires smart execution of a coherent regional strategy that accounts for the global implications of our choices.

Source: Foriegn Policy



Kỷ Nguyên Châu Á Thái Bình Dương

Tương lai chính trị sẽ được quyết định ở châu Á, không phải ở Afghanistan hay Iraq và Hoa Kỳ sẽ là trung tâm quyền lực của hành động.

Khi cuộc chiến tranh ở Iraq đang dần lắng xuống và Mỹ bắt đầu rút quân khỏi Afghanistan, Mỹ đứng ở một đỉnh trụ cột quan trọng. Hơn 10 năm qua, chúng ta đã phân bổ nguồn lực lớn cho những hai nơi. Trong 10 năm tới, chúng ta cần phải thông minh và có hệ thống về nơi mà chúng ta đầu tư thời gian và sức mạnh, vì vậy mà chúng ta phải đặt mình vào vị trí tốt nhất để duy trì sự lãnh đạo của chúng ta, đảm bảo lợi ích của chúng ta, và nâng tầm các giá trị của chúng ta. Do đó, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của người lãnh đạo nước Mỹ trong thập kỷ tới sẽ không thể thay đổi một gia tăng đầu tư đáng kể - ngoại giao, kinh tế, chiến lược, và mặt khác - trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Châu Á-Thái Bình Dương đã trở thành một động lực chính của nền chính trị toàn cầu. Trải dài từ tiểu lục địa Ấn Độ đến các bờ biển phía tây của Mỹ, khu vực trải dài hai đại dương - Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương - đang ngày càng gia tăng sự liên kết vận tải và chiến lược. Khu vực tự hào có gần một nửa dân số thế giới. Nó bao gồm nhiều chìa khóa quan trọng của nền kinh tế toàn cầu, cũng như những nước đang phát triển thải ra lượng lớn nhất của các khí gây hiệu ứng nhà kính. Đó là nơi có nhiều đồng minh chủ chốt của chúng ta và những cường quốc mới nổi như Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia.

Vào thời điểm mà khu vực này đang xây dựng một nền an ninh và cấu trúc kinh tế chín mùi hơn để thúc đẩy sự ổn định và thịnh vượng, sự cam kết của Hoa Kỳ có là điều cần thiết. Nó sẽ giúp xây dựng và chia sẻ vai trò lãnh đạo liên tục của Mỹ trong thế kỷ này, cũng như cam kết sau Thế chiến II của chúng ta trong xây dựng một mạng lưới xuyên Đại Tây Dương lâu dài của các tổ chức và các mối quan hệ tốt đẹp hơn gấp bội - và tiếp tục làm vì thế. Đã đến lúc Hoa Kỳ phải thực hiện những đầu tư tương tự như một quyền lực ở Thái Bình Dương, một phương hướng chiến lược được thiết lập bởi Tổng thống Barack Obama ngay từ ngày đầu của chính quyền và đã được xem là quyền lợi của Hoa Kỳ.

Với Iraq và Afghanistan vẫn còn trong quá trình chuyển đổi và những thách thức kinh tế nghiêm trọng ở đất nước của chúng ta, trong bối cảnh chính trường Mỹ, các chính khách và dân đang kêu gọi chúng tôi không chuyển trục, mà phải trở về nhà. Họ hạn chế sự tham gia ngoại giao của chúng tôi, ủng hộ các áp lực ưu tiên quốc nội. Những xung động là điều dễ hiểu, nhưng là sai lầm. Những ai nói rằng chúng ta không còn có thể đủ khả năng để tham gia với thế giới là thực sự lạc hậu - chúng ta không thể không mở rộng ngoại giao. Từ việc mở rộng thị trường mới cho các doanh nghiệp Mỹ để kiềm chế phổ biến vũ khí hạt nhân, để giữ gìn tự do hàng hải cho thương mại và những công việc của chúng ta ở nước ngoài nắm giữ chìa khóa cho sự thịnh vượng và an ninh của chúng ta ở nhà. Trong hơn sáu thập kỷ qua, Mỹ đã chống lại lực hấp dẫn của những cuộc tranh luận "trở về nhà"  và tiềm ẩn lý lẽ chẳng lợi lộc gì - zero-sum - của những lập luận này. Chúng ta phải tiếp tục con đường đã đi.

Ngoài biên giới của chúng ta, người ta cũng đang tự hỏi về ý định của Mỹ - Thiện ý của chúng ta là vẫn tham gia và để lãnh đạo. Ở châu Á, họ hỏi liệu chúng ta có thực sự ở lại, cho dù chúng ta có thể sẽ bị phân tâm một lần nữa bởi sự kiện ở những nơi khác, cho dù chúng ta có thể làm - và giữ - cam kết kinh tế và chiến lược đáng tin cậy, và liệu chúng ta có thể trở lại những cam kết thành hành động. Câu trả lời là: Chúng tôi có thể, và chúng tôi sẽ.

Khai thác sự tăng trưởng và tính năng động của châu Á là trung tâm lợi ích kinh tế và chiến lược của Mỹ và ưu tiên quan trọng của Tổng thống Obama. Mở cửa thị trường ở châu Á cung cấp cho Hoa Kỳ với những cơ hội chưa từng có cho đầu tư, thương mại, và tiếp cận với công nghệ tiên tiến. phục hồi kinh tế của chúng ta ở quê nhà sẽ phụ thuộc vào xuất khẩu và khả năng của các doanh nghiệp Mỹ để khai thác vào các cơ sở tiêu dùng rộng lớn và ngày càng tăng của châu Á. Về mặt chiến lược, duy trì hòa bình và an ninh khu vực châu Á-Thái Bình Dương ngày càng quan trọng đối với sự tiến bộ toàn cầu, thông qua việc bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông, việc chống lại những nỗ lực gia tăng vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên, hoặc đảm bảo tính minh bạch trong các hoạt động quân sự của quốc gia chủ chốt của khu vực .

Cũng như Châu Á là quan trọng đối với tương lai của Mỹ, một nước Mỹ tham gia vào khu vực là quan trọng đối với tương lai của Châu Á. Khu vực này háo hức sự lãnh đạo và kinh doanh của chúng ta - có lẽ là nhiều hơn so với bất cứ lúc nào trong lịch sử hiện đại. Chúng ta là sức mạnh duy nhất với một mạng lưới các đồng minh mạnh mẽ trong khu vực, không có tham vọng lãnh thổ, và một ghi nhận lâu dài đóng góp vì lợi ích chung. Cùng với các đồng minh của chúng ta, chúng ta có bảo đảm an ninh khu vực trong nhiều thập kỷ - tuần tra các tuyến đường biển của châu Á và duy trì sự ổn định - và điều đó đã lần lượt giúp tạo ra các điều kiện cho sự phát triển. Chúng ta đã giúp tích hợp hàng tỷ người trên toàn khu vực vào nền kinh tế toàn cầu bằng cách thúc đẩy kinh tế sản xuất, nâng cao vị thế xã hội, và lớn hơn là liên kết người với người. Chúng ta là một đối tác chính thương mại và đầu tư, là nguồn sáng tạo có lợi cho người lao động và doanh nghiệp trên cả hai bờ Thái Bình Dương, là nơi có đến 350.000 sinh viên châu Á du học mỗi năm, một nhà vô địch của các thị trường mở, và một đối tác bênh vực cho nhân quyền phổ quát.

Tổng thống Obama đã dẫn đầu một nỗ lực nhiều mặt và liên tục để toàn bộ chính phủ có đầy đủ vai trò không thể thay thế của chúng tôi ở Thái Bình Dương. Đây là một nỗ lực trong lặng lẽ. Rất nhiều công việc của chúng tôi đã làm không được đưa lên trang đầu của báo chí, bởi vì bản chất của nó - đầu tư dài hạn là kém sôi động hơn so với các cuộc khủng hoảng trước mắt - và vì tính cạnh tranh tiêu đề với các phần khác của thế giới.

Là bộ trưởng ngoại giao, tôi đã phá vỡ truyền thống và bắt tay vào chuyến đi nước ngoài chính thức đầu tiên của tôi đến châu Á. Trong bảy chuyến đi của tôi kể từ đó, tôi đã có đặc quyền để tận mắt nhìn thấy những biến đổi nhanh chóng đang diễn ra trong khu vực, toan tính bao nhiêu tương lai của Hoa Kỳ được gắn liền với tương lai của khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Một xoay trục chiến lược tới khu vực phù hợp một cách hợp lý trong nỗ lực tổng thể toàn cầu của chúng ta để bảo vệ và duy trì sự lãnh đạo toàn cầu của Mỹ. Sự thành công của cuộc xoay trục này đòi hỏi phải duy trì và thúc đẩy một sự đồng thuận lưỡng đảng về tầm quan trọng của khu vực châu Á-Thái Bình Dương đến lợi ích quốc gia của chúng ta; chúng tôi tìm cách xây dựng dựa trên một truyền thống mạnh mẽ sự tham gia của Tổng thống và bộ trưởng ngoại giao của cả hai đảng trên nhiều thập kỷ. Nó cũng đòi hỏi phải thực hiện thông minh của một chiến lược khu vực thống nhất nhằm tính toán sự ảnh hưởng toàn cầu của sự lựa chọn của chúng ta.


Dịch bởi: Bs. Hồ Hải (http://bshohai.blogspot.com/)

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục