Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Nấu phở ở Hà Nội là một nghệ thuật và cách ăn là cả một vấn đề phía sau

Nấu phở ở Hà Nội là một nghệ thuật và cách ăn là cả một vấn đề phía sau

20/04/2018
Mức trung cấp

Making pho in Hanoi is an art, eating it is a logistical matter

'I eat the noodles very quickly so they don't swell and lose their original texture.'

Two bowls of pho served with beef and chicken at a streetside restaurant in Hanoi. Photo by VnExpress/Quang Nguyen

I left Vietnam for Paris in 1968 and have not returned since.

I arrived in Hanoi very early on the morning of March 20 to cook a special meal to celebrate the 45th anniversary of French-Vietnamese diplomatic ties at the French embassy.

The first thing I did was stroll around the neighbourhood on Tran Hung Dao Street, where dozens of small food stalls were serving breakfast to dozens of people, either standing or squatting, before they headed to work.

I'd been walking for about 15 minutes when the delicious smell of pho stopped me, and I couldn't help myself, even though I'd already had breakfast at the embassy. I ate on the pavement, sitting on a very uncomfortable stool at a low table. The taste of the soup and long lost memories overwhelmed me and were telling me: "Welcome home."

The following day, Van Anh and Sylvain Bournigault, epicures and wine merchants, took us for a late lunch at my request to the best pho in town.

We went to Ly Quoc Su. The shop is small and simple, but we ate outside on the pavement opposite railway arches painted with contemporary artworks that I liked very much.

The bowls were enormous and the broth very strong, with the right balance of the spices and super concentrated, probably because we were the last customers and it had time to reduce. It was very flavorful, with penetrating and persistant marine aromas. Did they make it with dried earthworms sa sung as my grandmother told me about 60 years ago?

The beef was thickly sliced, very tasty and abundant; the noodles were soft, thin, tender and very silky on the tongue, much more than the ones we find in Europe. On another plate were the lime, chili, coriander, mint and sawtooth coriander.

I always have a kind of ritual when I eat the pho that I cook - which I cannot do in Hanoi - because I want to experience the genuine local soup without interferring.

I eat two small bowls, never a big one.

For the first one, JUST the broth the noodles and the cooked meat. For the second one, I add thinly sliced raw beef, which changes the clarity and the taste of the soup. Then I gradually add the onions, herbs, the chili etc.., and only a little lime for the last three spoonfuls.

I always taste in order the broth, the noodles and the beef, then I mix them together on my spoon, three times. I was surprised to find metal spoons in Hanoi, instead of china. Then I eat the noodles very quickly so they don't swell and lose their original texture. This is also a reason why I prefer two small bowls to one big.

My uncle Chau from Nam Dinh Province told me that the best and original pho can be found in his home town. The next time I travel to Vietnam, I will definitely be going to Nam Dinh.

We are not sure when or where pho was created, if it has links to the French pot au feu, or to Chinese noodles, but I was thrilled by all the pho I tried in Hanoi, thanks to the atmosphere, the heartiness, the sincerity and the generosity of the people who make, sell and eat it.

Robert Vifian stands in front of his Vietnamese restaurant in Paris in a photo supplied to VnExpress.

*Robert Vifian left Saigon in September, 1968, at the age of 20. He is now owner of Tan Dinh, a Vietnamese restaurant in Paris, which will be celebrating its 50th anniversary this June.

Source: vnexpress

 

Nấu phở ở Hà Nội là một nghệ thuật và cách ăn là cả một vấn đề phía sau

'Tôi ăn phở rất nhanh vì vậy nó không bị nở và làm mất vị ban đầu của nó.

Hai bát phở với thịt bò và thịt gà tại một nhà hàng bên đường ở Hà Nội. Ảnh của VnExpress / Quang Nguyên

Tôi rời khỏi Việt Nam để đến Paris vào năm 1968 và đã không còn trở lại kể từ lúc đó.

Tôi đến Hà Nội rất sớm vào sáng ngày 20 tháng 3 để nấu một bữa ăn đặc biệt kỷ niệm 45 năm quan hệ ngoại giao Pháp-Việt tại Đại sứ quán Pháp.

Điều đầu tiên tôi làm là đi dạo quanh những nơi lân cận trên đường Trần Hưng Đạo, nơi có nhiều quán ăn nhỏ phục vụ bữa sáng cho nhiều người, có cả đứng hoặc ngồi xổm, trước khi họ đi làm.

Tôi đi bộ khoảng 15 phút thì mùi thơm của phở đã khiến tôi dừng lại, và tôi không thể kiểm soát được bản thân, mặc dù tôi đã ăn sáng tại đại sứ quán. Tôi đã ăn trên vỉa hè, ngồi trên chiếc ghế không được thoải mái ở một cái bàn thấp. Hương vị của nước súp đã khiến tôi tràn ngập những kỷ ức lạc mất từ lâu và như đang nói với tôi: "Chào mừng đã về nhà."

Ngày hôm sau, Vân Anh và Sylvain Bournigault, là những người sành ăn và là thương nhân rượu vang đã đưa chúng tôi đi ăn trưa muộn theo yêu cầu của tôi đến quán phở ngon nhất trong thị trấn.

Chúng tôi đến quán Lý Quốc Sư. Đó là một quán nhỏ và đơn giản, nhưng chúng tôi ăn bên ngoài trên vỉa hè đối diện mái vòm đường ray có vẽ những tác phẩm nghệ thuật đương đại mà tôi rất thích.

Các bát phở rất là to và nước dùng thì rất đậm đà, cùng với các loại gia vị được nêm vừa đủ và đã quá cô đặc, có lẽ bởi vì chúng tôi là những khách hàng cuối cùng và có thời gian để làm giảm đi. Hương vị rất thơm, cùng với hương biển thấm nhuần và dai dẳng. Họ có nấu bằng con giun đất khô sá sùng như lời bà tôi đã nói cho tôi nghe cách đây khoảng 60 năm không?

Thịt bò được thái lát dày, rất ngon và nhiều; sợi phở mềm, mỏng, và rất mượt trên đầu lưỡi, hơn hẳn những loại phở mà chúng tôi tìm thấy ở châu Âu. Trên một đĩa khác là chanh, ớt, rau mùi, bạc hà và ngò gai.

Tôi luôn có một quy tắc khi ăn phở đó phải do tôi nấu, nhưng điều này không thể làm ở Hà Nội - bởi vì tôi muốn trải nghiệm nước dùng địa phương chính cống mà không có can thiệp vào.

Tôi ăn hai bát nhỏ, không bao giờ ăn một bát to.

Bát đầu tiên, chỉ cần nước canh mì và thịt đã nấu chín. Bát thứ hai, tôi thêm thịt bò sống thái lát mỏng, nó sẽ làm thay đổi độ trong và hương vị của nước dùng. Sau đó, tôi từ từ thêm hành, gia vị, ớt vv .., và chỉ thêm một chút chanh lúc còn ba muỗng cuối cùng.

Tôi luôn nếm thử nước dùng, mì và thịt bò, sau đó tôi trộn chúng lại với nhau trên muỗng của tôi ba lần. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy những chiếc muỗng kim loại ở Hà Nội, thay vì của Trung Quốc. Sau đó, tôi ăn phở một cách nhanh chóng vì vậy chúng không bị nở và mất đi vị ban đầu của nó. Đây cũng là một lý do tại sao tôi thích ăn hai bát nhỏ hơn là một bát to.

Chú Châu của tôi ở tỉnh Nam Định nói với tôi rằng phở ngon nhất và chính gốc có thể được tìm thấy ở chính quê nhà của ông ấy. Lần tới khi đến Việt Nam, tôi chắc chắn sẽ đến Nam Định.

Chúng tôi không chắc chắn phở được tạo ra lúc nào và ở đâu, liệu nó có liên quan gì đến món bò hẩm kiểu Pháp, hoặc món mì của Trung Quốc không, nhưng tôi cảm thấy yêu thích tất cả món phở mà tôi đã thử ở Hà Nội, nhờ có không khí, sự nồng nhiệt, sự chân thành và sự hào phóng của những người nấu, bán và ăn nó.

Robert Vifian đứng trước nhà hàng Việt của ông ở Paris trong một bức ảnh cung cấp cho VnExpress.

* Robert Vifian rời Sài Gòn vào tháng 9 năm 1968, lúc ông 20 tuổi. Ông hiện là chủ sở hữu của Tân Định, một nhà hàng Việt ở Paris, vào tháng 6 này sẽ tổ chức lễ kỷ niệm lần thứ 50.

 

Dịch bởi: thuyloan95

bài viết đặc sắc trong tháng 04/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục