Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kinh doanh
  4. Ngành dệt may phải đối mặt với nhiều thách thức vì nhân công rẻ không còn là lợi thế

Ngành dệt may phải đối mặt với nhiều thách thức vì nhân công rẻ không còn là lợi thế

20/02/2017
Mức trung cấp

Challenges face textile sector as cheap labour no longer an advantage

Textiles are often regarded as one of Vietnam’s key export sectors with an average annual growth rate of 15% during 2010-2015. However, it is also faced with a range of challenges, of which the most recent challenge stems down to labour in the country no longer being as cheap as it once was.

In 2015, though the sector only recorded a growth of more than 10%, total textile exports still reached US$27.5 billion. In 2016, the sector targeted a growth of about 10-15%, with exports expected to reach US$31 billion.

However, market volatility and lower consumer demand around the world has made Vietnam’s textile exports amount to a mere US$28.3 billion, an increase of nearly US$1.5 billion, corresponding with a growth of nearly 5% compared to 2015 – the lowest growth rate since 2008.

Not only that, due to increasingly fierce competition, domestic textile enterprises have faced a range of difficulties in expanding markets and seeking customers, even facing the risk of declining orders due to losing competitive advantages.

According to experts, previously apparel orders constantly poured into Vietnam thanks to its cheap labour competitiveness, however, it is no longer an advantage as labour costs have increased. Inevitably, orders have moved to the lower-cost countries, such as Laos, Cambodia and Myanmar.

One of the major bottlenecks that Vietnam's garment sector is always seeking measures to address is how to get rid of the current situation of out-sourcing with low added value, while avoiding a dependence on imported raw materials (the country still has to import more than 80% of raw materials) in order to control prices and increase competitiveness.

Although the Vietnam National Textile and Garment Group and several major enterprises have invested in spinning, weaving, dyeing and finishing chains, it does not seem enough to meet the needs of thousands of companies specialising in garment exports. Meanwhile, companies without resources have turned to accepting out-source orders with low cost and quick payback.

On the other hand, it is also difficult to raise the textile industry to a higher level due to competitive factors in labour skills, modern technologies and equipment and diversified products.

Due to limited resources, most domestic companies choose to gradually invest each year. This situation is in contrast compared to FDI as they represent less than 25% of the nearly 7,000 textile enterprises nationwide but account for 70% of the total export capacity. This shows that the overwhelming advantages of foreign companies over domestic enterprises will only continue to grow if reasonable policies and development direction are not soon formed.

According to the Vietnam Textile and Apparel Association, 2016 is an extremely difficult year for the country's textile industry, with the lowest growth rate since 2008 (the year that Vietnam's garment recorded no export turnover growth due to the global economic crisis) so far.

By 2018, Vietnam's garment industry has been forecast to face many challenges, especially in regards to small and medium-sized enterprises facing the risk of closing down due to poor competitiveness and extremely difficult production conditions.

Many customers have been moving their orders to Cambodia, Myanmar and Laos, countries with tax incentives to export goods to Europe and the US – the two largest export markets for Vietnam’s textile and garment industry.

Therefore, companies need to change production methods towards ODM and OBM models, while reducing costs, increasing productivity, investing in technologies and diversifying products.

The Government and concerned ministries should promote administrative reform and provide reasonable support policies regarding capital, infrastructure, employment, income and health insurance to reassure businesses.

Source: Nhandan

Ngành dệt may phải đối mặt với nhiều thách thức vì nhân công rẻ không còn là lợi thế

Dệt may thường được coi là một trong những ngành xuất khẩu chủ lực của Việt Nam với tốc độ tăng trưởng bình quân hàng năm là 15% trong giai đoạn 2010-2015. Tuy nhiên, nó cũng đang phải đối mặt với một loạt thách thức, trong đó thách thức lớn nhất xuất phát từ việc giá nhân công trong nước không còn là rẻ như trước đây nữa.

Trong năm 2015, mặc dù ngành này chỉ đạt mức tăng trưởng hơn 10%, tổng kim ngạch xuất khẩu dệt may vẫn đạt 27,5 tỷ USD. Trong năm 2016, ngành dệt may đặt mục tiêu tăng trưởng khoảng 10-15%, với kim ngạch xuất khẩu dự kiến ​​đạt 31 tỷ USD.

Tuy nhiên, biến động thị trường và nhu cầu tiêu dùng thấp hơn trên toàn thế giới đã làm cho sản lượng xuất khẩu dệt may của Việt Nam chỉ đạt 28.3 tỷ USD, tăng gần 1,5 tỷ USD tương ứng với mức tăng trưởng gần 5% so với năm 2015 - mức tăng thấp nhất kể từ năm 2008 .

Không chỉ vậy, do sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt, các doanh nghiệp dệt may trong nước đã phải đối mặt với một loạt các khó khăn trong việc mở rộng thị trường và tìm kiếm khách hàng, thậm chí phải đối mặt với nguy cơ suy giảm đơn đặt hàng do mất lợi thế cạnh tranh.

Theo các chuyên gia, trước đó nhiều đơn đặt hàng dệt may liên tục đổ vào Việt Nam nhờ vào khả năng cạnh tranh bằng lao động giá rẻ, tuy nhiên, chi phí lao động tăng lên đã khiến ngành đánh mất lợi thế. Chắc chắn, nhiều đơn đặt hàng đã được chuyển đến các nước có chi phí thấp hơn, chẳng hạn như: Lào, Campuchia và Myanmar.

Một trong những vướng mắc lớn của ngành dệt may Việt Nam là luôn luôn phải tìm kiếm các biện pháp để thoát khỏi tình trạng thuê ngoài có giá trị gia tăng thấp như hiện tại, đồng thời tránh khỏi sự phụ thuộc vào nguyên liệu nhập khẩu (cả nước vẫn phải nhập khẩu hơn 80% nguyên liệu) để kiểm soát giá cả và tăng khả năng cạnh tranh.

Mặc dù Tập đoàn Dệt may Quốc gia Việt Nam và một số doanh nghiệp lớn đã đầu tư vào sợi, dệt, nhuộm và dây chuyền hoàn thiện, nhưng dường như không đủ để đáp ứng nhu cầu của hàng ngàn công ty chuyên về xuất khẩu hàng may mặc. Trong khi đó, các công ty không có nguồn lực đã chấp nhận chuyển sang thuê ngoài nguồn với chi phí thấp và thu hồi vốn nhanh.

Mặt khác, rất khó để ngành công nghiệp dệt may đạt đến một cấp độ cao hơn do yếu tố cạnh tranh trong các kỹ năng lao động, công nghệ hiện đại, thiết bị và sản phẩm đa dạng.

Do nguồn lực hạn chế, hầu hết các công ty trong nước lựa chọn đầu tư từng bước mỗi năm. Tình trạng này trái ngược khi so sánh với FDI vì chúng đại diện cho ít hơn 25% của gần 7.000 doanh nghiệp dệt may trên cả nước nhưng chiếm tới 70% tổng năng lực xuất khẩu. Điều này cho thấy những công ty nước ngoài sẽ có nhiều lợi thế hơn, các doanh nghiệp trong nước sẽ chỉ có thể tiếp tục phát triển nếu những chính sách và định hướng phát triển hợp lý không được sớm hình thành.

Theo Hiệp hội Dệt may Việt Nam, năm 2016 là một năm cực kỳ khó khăn cho ngành công nghiệp dệt may của nước này, với tốc độ tăng trưởng thấp nhất kể từ năm 2008 (năm mà dệt may của Việt Nam được ghi nhận là không có tăng trưởng trong kim ngạch xuất khẩu do khủng hoảng kinh tế toàn cầu) cho đến nay.

Cho đến năm 2018, ngành công nghiệp dệt may của Việt Nam đã được dự báo sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị đóng cửa do khả năng cạnh tranh kém và điều kiện sản xuất cực kỳ khó khăn.

Nhiều khách hàng đã chuyển đơn đặt hàng của họ sang Campuchia, Myanmar và Lào, các nước có ưu đãi thuế xuất khẩu hàng hóa sang châu Âu và Mỹ - hai thị trường xuất khẩu lớn nhất cho ngành công nghiệp dệt may của Việt Nam.

Do đó, các công ty cần phải thay đổi phương pháp sản xuất theo hướng mô hình ODM và OBM, đồng thời giảm chi phí, tăng năng suất, đầu tư công nghệ và đa dạng hoá sản phẩm.

Chính phủ và các Bộ ngành liên quan cần đẩy mạnh cải cách hành chính và có chính sách hỗ trợ hợp lý về vốn, cơ sở hạ tầng, việc làm, thu nhập và bảo hiểm y tế để trấn an các doanh nghiệp.

 

Dịch bởi: cepquynh

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục