Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Tâm huyết của nghệ sĩ Nguyễn Bảo Nguyên dành cho tranh chân dung

Tâm huyết của nghệ sĩ Nguyễn Bảo Nguyên dành cho tranh chân dung

31/05/2017
Mức căn bản

Artist Nguyen Bao Nguyen and his devoted heart to portraiture

The art of portraiture flourished in Hanoi in the 1960s and 70s with around 400 portrait artists estimated to be in the capital city. Half of a century has passed and the number has dropped to under 10. One of them is Nguyen Bao Nguyen, an 80-year-old artist who has had 60 years of working in the trade.

Portrait artist Nguyen Bao Nguyen 

Nguyen owns a portrait small shop at No. 47 Hang Ngang street, in the heart of Hanoi’s Old Quarter.

Nguyen said that he started engaging in the trade at the age of 24 when he was about to graduate from the Physics Faculty under the University of Hanoi, now the Vietnam National University. He doesn’t even know whether it is destiny or not for him to be attached to this trade. Because if he hadn’t have had such a sudden and really bad stomach ache that he missed the final exam of the university, and if he hadn’t have been so talented in learning portraiture that he could manage to open a portraiture shop three months later, Nguyen would have been a physicist or followed another trade instead. But thanks to these incidents, Hanoi now has a master of portraiture.

Nguyen’s shop displays both old and new black and white portraits, which portray both Vietnamese and foreign people, from the great physicist Albert Einstein, to his late father along with portraits of foreign visitors. The shop’s space is so small that he has to arrange the paintings very close to each other.

By portraying people from different periods of time, the paintings also feature the continuity of time: from scholars and mandarins from the previous century, to Hanoi ladies in 1930s and people in modern times.

Nguyen Bao Nguyen's self-made pencils from chopsticks

Nguyen learned portraiture by himself. From the very start things such as making pencils from chopsticks, to how to manage different strokes and sketches while painting. At the beginning, he found it difficult to draw anything. After practising for a while, he found that it was more difficult to draw the eyes, mouth and chin. Then he realised that even hair, shirt or wrinkles can convey a person’s aura.

Nguyen Bao Nguyen doesn’t consider himself as an artist; however, he possesses the soul of a real artist. He has a passion for literature and music, particularly ca tru (ceremonial singing). He also has a deep love for Hanoi. 

His paintings not only reflect himself, an old man who has experienced many changes of Hanoi, but also paint his own inner characteristics: deep, nostalgic, wise and knowledgeable.

Although at first he felt pity for not following a scientific career, he later admitted that it was probably good luck for him as he explained that if he had made a deeper study in science, he could have been too rational to understand mysterious things.

A corner of Nguyen's shop at No. 47 Hang Ngang street, in the heart of Hanoi’s Old Quarter

The mysterious things, according to him, are the spiritual world and Buddhism. Under the viewpoint of science, the “karmal” doctrine in Buddhism is like the the law of conservation of energy, thus the “karmal” of each person remains constant and is conserved over time. Nguyen believes that what a man leaves for life after death is not his body but what he has done during his lifetime.

The development of digital technology has created a change in the mind-set of people on portraiture. People can take digital cameras anywhere to capture the special moments in their lives, which has pushed portraiture to the point of being lost.

Being aware of this fact, Nguyen worries for the vague future of the art of portraiture. While it is unknown whether the art of portraiture will be lost or not, every day Nguyen walks from his house on O Quan Chuong street to his shop, despite of his old age, continuing his job with a devoted heart to portraiture.

Source: VietNamNet

 

Tâm huyết của nghệ sĩ Nguyễn Bảo Nguyên dành cho tranh chân dung

Nghệ thuật tranh chân dung phát triển tại Hà Nội vào những năm 1960-1970 với khoảng 400 nghệ sĩ vẽ chân dung tại thành phố thủ đô này. Đã được nửa thế kỷ trôi qua và bây giờ sót lại chỉ còn 10 người. Một trong số họ là nghệ sĩ Nguyễn Bảo Nguyên, 80 tuổi, ông đã có 60 năm kinh nghiệm làm việc trong nghề này.

Họa sĩ chân dung Nguyễn Bảo Nguyên

Ông Nguyên là chủ một cửa tiệm nhỏ tại số 47 Hàng Ngang, ngay trung tâm của phố cổ Hà Nội.

Ông Nguyên cho biết ông bắt đầu nhen nhóm niềm đam mê với nghề này ở tuổi 24 khi ông sắp tốt nghiệp ngành vật lý học của ĐH Hà Nội, bây giờ là ĐH quốc gia Việt Nam. Ông thậm chí không biết rằng liệu đây có phải là số mệnh dẫn dắt để cho ông gắn bó với nghề này hay không? Bởi vì nếu như không bị cơn đau dạ dày đột ngột và nguy hiểm khiến cho ông lỡ kỳ thi cuối kỳ đại học, và nếu như ông không quá có năng khiếu trong việc học vẽ chân dung mà nhờ đó ông có thể xoay sở để mở một hiệu vẽ chân dung vào 3 tháng sau, thì có lẽ ông Nguyên đã trở thành một nhà vật lý học hoặc theo một nghề khác rồi. Nhưng cũng nhờ vào những sự cố này, Hà Nội ngày nay mới có một bậc thầy vẽ tranh chân dung.

Cửa hàng của ông Nguyên trưng bày tranh đen trắng có cũ có mới, những bức này khắc họa cả người Việt Nam lẫn người nước ngoài, từ nhà vật lý vĩ đại Albert Einstein cho đến người cha quá cố của ông, cùng những bức chân dung của du khách nước ngoài. Cửa hàng của ông rất bé đến nỗi ông phải sắp xếp các bức tranh xích sát lại với nhau.

Bởi vì khắc họa con người qua nhiều thời kỳ khác nhau nên tranh của ông mang tính tiếp nối của thời đại: từ những học giả và các quan lại thời xưa cho đến những quý cô Hà Nội vào những năm 1930 rồi đến những con người thời hiện đại.

Bút vẽ tự làm từ đũa của Nguyễn Bảo Nguyên

Ông Nguyên tự học cách vẽ tranh chân dung. Bắt đầu từ những việc như làm bút vẽ từ cây đũa cho đến làm thế nào để điều khiển những nét bút và tạo nét phác thảo khác nhau trong khi vẽ. Khi bắt đầu, ông cảm thấy thật khó khăn để vẽ được bất cứ thứ gì. Sau một thời gian luyện tập, ông nhận ra vẽ mắt, miệng và cằm khó hơn cả. Sau đó, ông nhận thấy rằng ngay cả tóc, áo sơ mi hay nếp nhăn cũng có thể truyền tải tinh hoa của một người.

Nguyễn Bảo Nguyên không coi bản thân là một nghệ sĩ; tuy nhiên, ông ấy sở hữu một tâm hồn của một người nghệ sĩ thực thụ. Ông có niềm đam mê đối với văn chương và âm nhạc, đặc biệt là ca trù. Ông cũng yêu quý Hà Nội sâu sắc.

Tranh của ông không những phản ánh bản thân ông, một người đàn ông có tuổi và chứng kiến qua rất nhiều những thay đổi của Hà Nội, mà còn phản ánh tính cách của ông : sâu sắc, hoài niệm, uyên bác, từng trải.

Mặc dù lúc đầu ông cũng cảm thấy đáng tiếc vì không theo nghiệp khoa học, sau đó ông vẫn thừa nhận rằng đây có thể là một cái may mắn cho ông như ông đã giải thích rằng nếu ông yêu khoa học sâu sắc, ông có thể sẽ quá lý trí để hiểu được những điều huyền bí.

Góc hàng của ông Nguyên tại 47 Hàng Ngang, trung tâm phố cổ Hà nội

Theo ông, những huyền bí là thế giới tâm linh và đạo Phật. Dưới quan điểm của khoa học, thuyết "nghiệp" trong Phật giáo tựa như luật bảo toàn năng lượng, do đó "nghiệp" của mỗi người vẫn không đổi và được bảo tồn theo thời gian. Ông Nguyên tin rằng những gì một người để lại cho cuộc sống sau khi chết không phải là cơ thể mà là những gì người đó đã làm trong suốt cuộc đời của họ.

Sự phát triển của công nghệ kỹ thuật số đã tạo ra sự thay đổi trong suy nghĩ của con người về tranh chân dung. Người ta có thể dùng máy ảnh ở bất cứ đâu để chụp những khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc đời họ và đã đẩy tranh chân dung đến bước đường bị lãng quên.

Vì ý thức được sự thật này, ông Nguyên lo lắng cho tương lai vô định của nghệ thuật tranh chân dung. Trong khi không biết được rằng liệu nghệ thuật tranh chân dung có bị lãng quên hay không, mặc kệ tuổi già, mỗi ngày ông Nguyên đều đi từ nhà qua đường Ô Quan Chưởng để đến cửa hiệu của ông, tiếp tục cống hiến tất cả tâm huyết cho nghệ thuật vẽ tranh chân dung.

Dịch bởi: Tranthibichha27

bài viết đặc sắc trong tháng 04/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục