How your mindset determines your health

It’s not just how much exercise you do but how you compare yourself with your friends that really determines your fitness. 

If your New Year’s exercise regime has already failed, try not to focus on all the workouts you should have done. New research has revealed a surprising connection between people’s beliefs and their health: by being too negative about their physical activity, some people may “think themselves unfit”.

Scientists at Stanford University in the US looked at mortality data for 61,000 adults. For 21 years, dozens of measures were taken, including how much people exercised and crucially, how much exercise they thought they did compared with others their age, during which time some of the participants had died from a range of illnesses.

Analysing the various factors that might have contributed to the participants’ health, the researchers discovered something extraordinary. People who thought they weren’t doing as much exercise as their peers died younger than those who thought they did more, even when the actual amount of exercise they did was the same.

This effect remained even when they took into account the participants’ health status and factors such as smoking.

Comparing our fitness to our friends can lead to negative effects (Credit: Getty Images)

Exercise does of course add to your average life expectancy, but this study suggests that perceptions of exercise make a difference too. The study’s author Octavia Zahrt from Stanford University told me that personal experience prompted the research. When she moved to graduate school in California she found herself surrounded by people dressed in their gym kit, who always seemed to be on their way to or from exercising.

Having considered herself a fit person when she lived in London, cycling frequently and attending exercise, in comparison with her new peers, she suddenly felt distinctly unfit.

She wondered whether feeling less active than others might affect your health – and she was right. She found that that the mortality risk was up to 71% greater for people who perceive themselves as being less active than their peers, compared with those who thought they did more exercise than everyone else. 

Zahrt’s claim might seem extraordinary, but there are at least three possible reasons why our perceptions of exercise could affect our health.  

The first is simply that we feel stressed if we think we’re not active enough. Bombarded by health messages and seeing everyone exercising all the time, might cause us to worry a lot and this kind of chronic stress could damage our health.  

Or is it down to motivation? Perhaps if you already think you’re active your image of yourself as an athletic person encourages you to do even more exercise to fit in with this image. This idea is backed up by research from 2015 which showed if you believe you are less fit than your friends, you’re less likely to be doing any exercise at all a year later.

We can feel stressed if we think we're not doing enough exercise (Credit: Getty Images)

Considering what we know about group norms and how most of us like to do what we know other people are doing, this is surprising. But maybe we find it too discouraging if our friends do more than us and then we give up altogether.

A third explanation involves the opposite of the placebo effect. It’s long been established that beliefs about the strength of a painkiller, for example, can influence its effectiveness in the body. The opposite is the nocebo, where if you have negative expectations, the physiological effect of a treatment is reduced. So perhaps people were in fact as active as their friends, but didn’t realise it, and so they missed out on some of the benefits. 

Take hotel housekeepers. Just by doing their daily work they are getting plenty of exercise, walking up and down hotel corridors, pushing heavy trolleys of towels, scrubbing baths, vacuuming and changing sheets. But a study in 2007 found they didn’t count this as exercise. Then, Alia Crum, also from Stanford University told half these hotel housekeepers just how much exercise they were getting and why this benefitted them.

Four weeks later, this group of housekeepers had lost weight and had lower blood pressure. Once they viewed work as an opportunity to exercise, it had more of a physical impact on them. Perhaps they began vacuuming more energetically or maybe it was down to the placebo effect.

All this reminds me of the finding from 2003 that our perceptions about age correlate with health outcomes. As part of the Whitehall II study, 7,000 civil servants were asked when they think middle age ends and old age begins. When Hannah Kuper and Professor Sir Michael Marmot analysed the data they found that the people who thought old age began at the age of 60 or less were more likely to have serious heart problems later on than those who gave the answer 70 years or more. 

The answer to this simple question seems to capture something about people’s own personal health status. Maybe they answer that old age starts at 60 because they themselves feel old due to poor health. Or maybe they have a sense that they don’t have long left and this puts them off exercising, which in the long-run affects their health. Or perhaps they feel more stressed and anxious about old age and this has an impact on their health.

Even seeing old age as something that begins later in life can help boost health (Credit: Getty Images)

You may have noticed that these three possible explanations parallel the possible mechanisms in the first study on how much exercise you do compared with your friends. We don’t yet have all the answers, but there is something interesting going on here and it’s becoming increasingly clear that our perceptions about our own health and fitness matter.

This leaves public health officials in a tricky position. They need us to know how much exercise we should be doing if we want to stay healthy. On the other hand research like this suggests if the targets are too high, we’ll be even more discouraged. Until we know which of these mechanisms is making the biggest different to life expectancy we can’t know what will work.

In the meantime I’m going to make sure I appreciate the activity I do get around to doing, while avoiding any motivation-sapping conversations about exercise with ultra marathon-running friends.  


Cách suy nghĩ của bạn có nhiều ảnh hướng đến sức khoẻ

Đó không chỉ là bạn đã luyện tập bao nhiêu mà còn là bạn đã so sánh bản thân với các bạn của bạn như thế nào, điều đó thực sự ảnh hưởng đến sự luyện tập của bạn

Nếu như chế độ tập luyện của năm mới của bạn đã thất bại, đừng tập trung và tất cả các bài tập mà bạn nên hoàn thành. Một nghiên cứu cho thấy sự kết nối không ngờ giữa niềm tin và sức khoẻ: những người bi quan về hoạt động thể chất của họ, một vài người nghĩ bài tập không phù hợp với bản thân

Các nhà khoa học ở trường đại học Stanford, Mỹ đã nhìn vào dữ liệu tử vong của 61,000 người trường thành. Ở độ tuổi 21, hàng tá các đo lường được thực hiện, bao gồm mọi người đã luyên tập bao nhiêu và quan trọng nhất, bao nhiêu bài tập họ nghĩ họ đã so sánh với người khác ở cũng độ tuổi, trong khoản thời gian đó nhiều thành viên đã tử vong vì nhiều căn bệnh.

Phân tích thêm một số nhân tố mà chúng có thể tiếp thêm sức khoẻ cho người tham gia, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra một vài điều kỳ diệu. Những người nghĩ rằng họ không tập luyện nhiều hơn những người cũng trang lứa sẽ chết sớm hơn những người nghĩ rằng họ làm nhiều hơn, mặc dù thực tế tổng số lượng bài tập là như nhau.

Sự tác động này vẫn tiếp tục ngay cả khi họ đã tính đến tình trạng và yếu tố ảnh hưởng đến sức khoẻ của thành viên như hút thuốc

Tập luyện hiển nhiên sẽ tăng thêm tuổi thọ, nhưng nghiên cứu này kiến nghị rằng nhận thức về việc tập luyện cũng tạo ra khác biệt. Tác giả của nghiên cứu Octavia Zahrt từ trường đại học Standford đã kể với tôi rằng trải nghiệm của cô ta đã thúc đẩy nghiên cứu. Khi cô ấy chuyển đến trường cấp 3 ở California, cô ấy nhận ra rằng bảng thân bị vậy bởi những người mang thiết bị phòng tập của họ, luôn luôn như họ đang đi đến phòng tập hoặc từ phòng tập đi ra

xem bản thân là người thường tập luyện khi cô ta sống ở London, đạp xe thường xuyên và tham gia các bài tập khác, khi so sánh với các bạn cùng trang lứa, cô ta đột nhiên cảm thấy không phù hợp một các rõ ràng

Cô ấy đã tự hỏi liệu cảm giác ít hoạt động hơn người khác sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ của bạn? và cô ta đã đúng. Cô ta đã tìm thấy nguy cơ tử vong sớm lên đến 71% đối với những người nhận thức bản thân ít vận đông hơn những người cũng trang lứa, phép so sánh này thức hiện đối với người luôn nghĩ họ làm nhiều hơn người cũng lứa

nhận định của Zahrt có vẽ như thần kỳ, nhưng ít nhất có 3 lý do hợp lý giải thích tại sao nhận thức việc tập luyên tác động đến sức khoẻ của bạn

Điều thứ nhất rất đơn giản lả chúng ta cảm thấy áp lực nếu chúng ta nghĩ chúng ta tập luyện không đủ. Điều đó tấn công đến sức khoẻ chúng ta bằng lời nhắn và tưởng tượng mọi người lúc nào cũng tập luyện, khiến chúng ta ta lo lắng nhiều và áp lực này có thể tổn hại đến sức khoẻ chúng ta.

hoặc là nó làm giảm động lực? có lẽ nếu bạn nghĩ rằng bạn hướng đến hình ảnh cá nhân như là vận động viên, sẽ khuyến khích bạn làm việc nhiều hơn để hợp với hình ảnh này. ý tưởng này đã được ghi nhớ bởi nghiên cứu từ năm 2015, nó chỉ ra rằng nếu bạn tin ban ít tập luyện hơn bạn của bạn, bạn ít có khả năng luyện tập ở nhiều năm sau đó.

xem xét tất cả những gì chúng tôi biết về định mức nhóm và làm cách nào mà hầu hết chúng ta thích làm điều chúng ta biết người khác đang làm, điều này thật ngạc nhiên. Nhưng có thể chúng ta nhận ra không phấn khích nếu ban chúng ta làm nhiều hơn chúng ta và chúng ta bỏ cuộc.

Giải thích thứ ba liên quan đến mặt trái của hiệu ứng giả dược. nó được thành lập từ lâu với sự tin tưởng sức mạnh của thuốc giảm đau, ví dụ như, nó có thể tác động hiệu quả đến cơ thể. Măc trái là hiệu ứng nocebo, nơi nếu chúng ta có mong đợi tiêu cực, điều trị tác động vật lý được giảm xuống. mà có lẽ những người thực tế năng động như bạn của họ, những không nhận ra điều đó, và rồi họ bỏ quả nhiều lợi ít đó.

lấy ví dụ từ nhân viên dọn dẹp khách sạn. Bằng cách xem công việc mà họ làm hằng ngày, họ có nhiều việc phải làm như đi lên đi xuống hành lanh khách sạn, đẩy xe chở khăn tắm, vật dụng cho phòng vệ sinh, máy hút chân không và thay ra giường.Nhưng theo nghiên cứu 2007 thấy rằng họ không tính những điều này là vận động. Sau đó, Alia Crum, từ trườn đại học Stanford đã chia sẽ rằng một nữa nhân viên dọn dẹp phòng khác sạn chỉ ra bao nhiêu bài tập họ đang nhận và điều này mang đến lợi ít cho họ.

Bốn tuần sau, nhóm nhân viên dọn phòng đã xuống kg và có huyết áp thấp. Khi mà họ xem công việc như là cơ hội để vận động, nó sẽ có nhiều tác động vật lý lên họ, có lẽ họ bắt đầu hút chân không nhiều năng lượng hơn hay có thể giảm hiệu ứng Placebo

Tất cả điều này nhắc tôi nhớ đế điều tìm thấy vào năm 2003 rằng nhận thức của chúng ta về tuổi tác liên quan đến sức khoẻ. Như một phần của nghiên cứu hội trường trắng II, 7,000 lao động dân thường được hỏi khi nào họ nghĩ họ đã qua tuổi trung niên và tuổi giá đến. Khi mà Hannah Kuper và giáo sư ông Michael Marmot phân tích dữ liệu họ thấy rằng những người nghĩ rằng tuổi già bắt đầu từ 60 tuổi hoặc ít hơn, nhiều khả năng họ đang có vấn đế với bệnh tim mạch sau này hơn là người đưa ra câu trả lời là 70 tuổi hoặc hơn nữa.

Câu trả lời cho câu hỏi đơn giản này có vẻ quy chụp chung nhiều thứ về tình trạng sức khoẻ từng người. Có thể họ trả lời tuổi giá bắt đầu từ 60 bởi vì bản thân họ cảm thấy già dựa theo sức khoẻ. Hay có thể họ có giác quan rằng họ không còn nhiều thời gian và điều này đã khiến họ không tập thể dục, điều này tác động đến sức khoẻ của họ về lâu về dài. hoặc có lẽ họ cảm thấy quá nhiều áp lực và quan ngại, lo lắng về tuổi già và điều này đã tác động đến sức khoẻ của họ.

Bạn lưu ý rằng 3 điều giải thích hợp lý đồng hành với cơ chế thích hợp trong nghiên cứu đầu tiên vào vấn đề bao nhiều bài tập bạn so sánh với bạn của bạn. Chúng ta vẫn chưa có câu trả lời, nhưng có nhiều điều lôi cuốn chúng ta ở đây và nó sẽ trở nên rõ ràng hơn rằng nhận thức của chúng ta về sức khoẻ và vấn đề phù hợp.

Điều này đã đưa các lãnh đạo sức khoẻ cộng đồng vào thế khó xử. Họ cần chúng ta biết bao nhiêu bài tập chúng ta nên làm nếu chúng muốn sống khoẻ mạnh. Mặt khác nghiên cứu thích những đề nghị nếu mục tiêu quá cao, chúng ta sẽ nãn lòng. Cho đến khi chúng ta biết cơ chế nào tạo ra sự khác biệt lớn đến tuổi thọ, từ đó chúng sẽ biết chúng ta nên làm gì

Trong lúc đó, tôi chắc chắn là tôi đánh giá cao hoạt động mà tôi có được từ xum quanh, trách xa các cuộc thảo luận tạo động lực về luyện tập với những người bạn chạy đường dài