Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. WTO trở nên rối loạn chức năng

WTO trở nên rối loạn chức năng

28/12/2019
Mức trung cấp

The WTO has become dysfunctional

Trade rules must acknowledge the benefits of divergent economic models such as China’s

Qingdao port, China: there is little doubt Beijing violates the spirit, if not the letter, of WTO rules on intellectual property and subsidies © AFP

How will the world trade regime handle a large, increasingly powerful country such as China that apparently plays globalisation by different rules? This is the question that keeps US and European policymakers awake at night. The fever runs highest in the US, where the Trump administration has blamed China for engaging in economic aggression and has declared trade war in response. The US president’s methods may be frowned upon, but the view that something has to be done about China’s trade and industrial practices is widespread among mainstream policy elites.

The tone is softer in Europe, but the concern is shared. EU trade commissioner Cecilia Malmström , writing in the Financial Times, asks how we can reconcile China’s state-owned enterprises model with a global level playing field?

But US and European policymakers are asking the wrong question. The problem is not with China’s policies as much as it is with the world trading regime. The World Trade Organization — as well as every trade agreement since — has been predicated on the idea that economic practices in different nations would eventually converge. This has not happened, as China’s example amply indicates. More importantly, there is no good reason for national economic models to converge in the first place. World trade rules need to change, regardless of what China does, to accommodate economic diversity.

The trade agreements concluded in the early postwar period left plenty of space for countries to pursue their own paths. The various trade rounds under the old General Agreement on Tariffs and Trade system covered only explicit barriers to manufactured goods at the border, mainly import tariffs and quotas. Services and agriculture were excluded. Developing countries could do almost as they pleased. When an import surge in garments threatened economic dislocation in developed countries in the early 1970s, a special regime was established that enabled these countries to re-impose quantitative restrictions.

The WTO changed all that. Negotiated at a time of neoliberal triumphalism, it reached inside the border to constrain domestic policies in subsidies, health and safety and intellectual property. Any domestic regulation with an adverse impact on imports could now be treated as a trade restriction. Subsequent trade agreements went further, prioritising trade and foreign investment over domestic concerns.

Western policymakers tend to think of today’s global trade rules as neutral and impartial, treating all participants fairly. But trade agreements are political documents, reflecting the interests of dominant coalitions. Multinational corporations, international banks and Big Pharma play a particularly important role in shaping them. It is no surprise that long-term concerns about development, or indeed labour rights and the environment, are given short shrift.

There is little doubt that China violates the spirit, if not the letter, of WTO rules on intellectual property and subsidies. But when the US and Europe complain that China is infringing “global norms and rules”, they forget their own economic history. China’s policies are not so different from those that they too embraced while catching up with technological leaders of the time. For example, US patent rules were notably lax in the late 18th and 19th centuries, and the US textile industry would never have arisen without widespread “theft” of technological secrets from Britain. Similarly, many of Europe’s industries, such as aircraft, steel and cars, were nurtured by government support.

They also forget that China’s heterodox policies have generated not only significant domestic economic growth and poverty reduction, they have also created a huge market for western exports and investment — a market that surely would not have been as large if China had been hemmed in by western textbook economic policies.

When they are better suited to local realities, divergent economic strategies are beneficial to trade partners. Of course, government activism can be taken too far. But even then, it is the domestic economy that bears the brunt of the cost — just as with the EU’s wasteful common agricultural policy. For its part, China must recognise that other nations also have the right to craft their own social and economic strategies. When trade threatens to undermine domestic labour standards, fiscal systems, or investments in advanced technology, rich nations should be just as entitled to privilege these concerns over imports and foreign investment.

If the WTO has become dysfunctional, it is because our trade rules have over-reached. A fair world trade regime would recognise the value of diversity in economic models. It should seek a modus vivendi among these models, rather than tighter rules.

Source: Financial Times

 

WTO trở nên rối loạn chức năng

Các quy tắc thương mại phải thừa nhận lợi ích của các mô hình kinh tế khác nhau như của Trung Quốc.

Cảng Qingdao, Trung Quốc: có chút nghi ngờ Bắc Kinh vi phạm tinh thần các quy tắc của WTO về sở hữu trí tuệ và trợ cấp, nếu không nói theo thuật ngữ © AFP

Chế độ thương mại thế giới sẽ xử lý như thế nào với một quốc gia lớn và ngày càng hùng mạnh như Trung Quốc đang làm ra vẻ toàn cầu hóa theo các quy tắc khác nhau? Đây là câu hỏi khiến các nhà hoạch định chính sách Mỹ và châu Âu thức thâu đêm để suy nghĩ. Cơn sốt chạy đua cao nhất ở Mỹ, nơi chính quyền Trump đổ lỗi cho Trung Quốc vì đã tham gia vào cuộc xâm lược kinh tế và tuyên bố chiến tranh thương mại để đối phó. Các phương pháp của tổng thống Mỹ có thể không được tán thành nhưng đưa ra quan điểm rằng phải làm điều gì đó với thương mại và các thủ đoạn công nghiệp của Trung Quốc đang phổ biến trong các chính sách cao cấp chi phối.

Giọng điệu nhân nhượng hơn ở châu Âu, nhưng mối quan tâm vẫn được chia sẻ. Ủy viên thương mại EU Cecilia Malmström, viết trong tờ báo Financial Times, đặt ra câu hỏi làm thế nào chúng ta có thể hòa giải mô hình doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc với một sân chơi đẳng cấp toàn cầu?

Nhưng các nhà hoạch định chính sách Mỹ và châu Âu đang đặt ra câu hỏi sai. Vấn đề không phải là với chính sách của Trung Quốc mà quan trọng hơn là chế độ thương mại thế giới. Bởi vì tổ chức Thương mại Thế giới - cũng như mọi thỏa thuận thương mại đã được xác định trên tư tưởng hoạt động kinh tế ở các quốc gia khác nhau sau cùng sẽ hội tụ. Điều này đã không xảy ra, điển hình như ở Trung Quốc đã cho thấy một cách đầy đủ. Quan trọng hơn là không có lý do chính đáng để các mô hình kinh tế quốc gia hội tụ ngay từ đầu. Các quy tắc thương mại thế giới cần thay đổi, bất kể Trung Quốc làm gì, để điều tiết sự đa dạng về kinh tế.

Các hiệp định thương mại được ký kết trong giai đoạn đầu thời hậu chiến đã để lại nhiều không gian cho các quốc gia theo đuổi con đường riêng của họ. Các vòng giao dịch khác nhau theo Thỏa thuận chung trước đây về thuế quan và hệ thống thương mại chỉ bao gồm các rào cản rõ ràng đối với hàng hóa sản xuất ở biên giới, chủ yếu là thuế nhập khẩu và hạn ngạch. Dịch vụ và nông nghiệp đã bị loại trừ. Các nước đang phát triển có thể làm hầu hết khi họ hài lòng. Khi sự gia tăng nhập khẩu hàng may mặc đe dọa trật tự kinh tế ở các nước phát triển vào đầu những năm 1970 thì một chế độ đặc biệt được thiết lập cho phép các quốc gia này tái áp đặc các biện pháp hạn chế số lượng.

WTO đã thay đổi tất cả điều đó. WTO được đàm phán tại thời điểm chiến thắng tân tự do, nó đã tiếp cận được bên trong biên giới để thúc ép các chính sách trong nước về trợ cấp, sức khỏe và an toàn và sở hữu trí tuệ. Bất kỳ quy định trong nước nào có tác động bất lợi đối với hàng nhập khẩu đều có thể được coi là hạn chế thương mại. Các hiệp định thương mại sau này đã đi xa hơn, ưu tiên đầu tư thương mại và đầu tư nước ngoài hơn là các mối quan tâm trong nước.

Các nhà hoạch định chính sách phương Tây có xu hướng suy nghĩ các quy tắc thương mại toàn cầu ngày nay là trung lập và không thiên vị, đối xử công bằng với các nước tham gia. Nhưng các hiệp định thương mại là các tài liệu chính trị, phản ánh mối quan tâm của các liên minh thống trị. Các tập đoàn đa quốc gia, ngân hàng quốc tế và Big Pharma đóng một vai trò đặc biệt quan trọng trong việc định hình chúng. Không có gì đáng ngạc nhiên khi các mối quan tâm lâu dài về phát triển, hay thực lại là quyền lao động và môi trường, được đưa ra trong một thời gian ngắn.

Có chút nghi ngờ rằng Trung Quốc vi phạm tinh thần, nếu không nói theo thuật ngữ, về các quy định của WTO liên quan đến sở hữu trí tuệ và trợ cấp. Nhưng khi Mỹ và châu Âu phàn nàn rằng Trung Quốc đang vi phạm "các tiêu chuẩn và quy tắc toàn cầu" thì họ không nhớ đến lịch sử kinh tế của chính họ. Chính sách của Trung Quốc không quá khác biệt so với những chính sách mà họ cũng đi theo trong khi đuổi kịp các nhà lãnh đạo công nghệ thời đó. Ví dụ, các quy định về bằng sáng chế của Mỹ không chặt chẽ nhất là vào cuối thế kỷ 18 và 19, và ngành công nghiệp dệt may Mỹ sẽ không bao giờ vươn lên nếu không có "trộm cắp" rộng rãi các bí mật công nghệ từ Anh. Tương tự, nhiều ngành công nghiệp của châu Âu, như máy bay, thép và xe hơi, được hỗ trợ bởi chính phủ.

Họ cũng quên rằng các chính sách không chính thống của Trung Quốc đã tạo ra không chỉ tăng trưởng kinh tế nội địa và giảm nghèo đáng kể mà còn tạo ra một thị trường khổng lồ cho xuất khẩu và đầu tư của phương tây- một thị trường chắc chắn sẽ không lớn nếu Trung Quốc được bao bọc bởi các chính sách kinh tế nguyên bản phương tây.

Khi chúng phù hợp hơn với thực tế địa phương, các chiến lược kinh tế khác nhau có lợi cho các đối tác thương mại. Dĩ nhiên, hoạt động tích cực của chính phủ có thể được thực hiện quá giới hạn. Nhưng thậm chí sau đó, chính nền kinh tế trong nước sẽ gánh chịu chi phí - cũng giống như với chính sách nông nghiệp cùng lãng phí của EU. Về phần mình, Trung Quốc phải thừa nhận rằng các quốc gia khác cũng có quyền tự tạo ra các chiến lược kinh tế và xã hội riêng. Khi thương mại đe dọa làm suy yếu các tiêu chuẩn lao động trong nước, hệ thống tài chính, hoặc đầu tư vào công nghệ tiên tiến thì các quốc gia giàu có nên được hưởng đặc quyền đối với hàng nhập khẩu và đầu tư nước ngoài.

Nếu WTO trở nên rối loạn chức năng, đó là bởi vì các quy tắc thương mại của chúng ta đã vượt quá. Một chế độ thương mại thế giới công bằng sẽ nhận ra giá trị của sự đa dạng trong các mô hình kinh tế. WTO nên tìm kiếm một công ước trong số các mô hình này, chứ không phải là các quy tắc chặt chẽ hơn.

 

Dịch bởi: thuyloan95

bài viết đặc sắc trong tháng 01/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục